Kỷ niệm hãi hùng

Đặng Trần Dưỡng

Chỉ còn vài ngày nữa là hết một năm trên cái đất Maroc nóng bức và bão cát quanh năm này… Một năm học đã qua. Mọi người đều hồi hộp không hiểu kết quả liệu có được như ý muốn không? Hay lại… hứng chịu lấy thất bại thảm thương, nhìn cái mộng “phi công” mỏng manh… tan vỡ.

Mấy hôm nay vì có bay đêm nên buổi sáng mãi đến 9 giờ chúng tôi mới phải lên phi đoàn. Trong bọn chúng thôi, một phần lớn đã may mắn được lên cai xếp sau gần một năm ở chức binh nhì…

Còn tôi và một số ít người nữa thì vẫn “cai” hoặc “binh nhì”. Chúng tôi chia làm hai bọn. Một nửa gồm các “cai xếp” lên câu lạc bộ hạ sĩ quan để ăn điểm tâm, còn một nửa – trong số đó có tôi – xuống phòng ăn học sinh. Gian nhà mốc meo này không hiểu có duyên nợ gì với chúng tôi mà đã một năm nay, PelotonI cũng có, Peloton II cũng có mà chưa “thoát ly” khỏi.

Chúng tôi ngồi quay quần xung quanh một bình càfé sữa lạnh và loãng như nước lã, vẩn đục như nước cống, một vài miếng bánh tây gỗ, vài thoi”súc cù là” hạng rẻ tiền… Nhưng câu chuyện vẫn không kém phần lý thú trong một bầu không khí thân mật. Trong số người ngồi cùng bàn với chúng tôi có cả những bạn bị loại từ đầu khóa đến nay…

Những chàng trai tuổi suýt soát 20, 21 mới rời ghế nhà trường, còn đang xây nhiều mộng đẹp, lần đầu tiên bước chân ra đời đã phải nếm mùi thất bại chua cay… Thân thế, sự nghiệp dở dang. Ngày này qua ngày khác, khắc khoải, hết ăn lại nằm để chờ ngày xuống tàu hồi hương với hai bàn tay trắng… Rồi ngày mai, ngày mai vô định, ngày mai đen tối đang chờ họ, không phải vì họ bất tài mà vì định mệnh khắt khe đã bắt phải gặp rủi ro, đi từ thất bại này đến thất bại khác.

Có lẽ tôi sẽ là một trong số những người đó… nhưng tôi đã cố vùng vẫy để thoát khỏi cái số phận đen đủi, nó cứ theo đuổi tôi mãi mãi.

Sức người có hạn, may mắn thay trước khi tôi ngã gục, nó đã chán nản mà bỏ tôi… Nhưng trước khi nhả tôi, nó hằn học dùng hết quyền lực để hại tôi.

Và đây, linh tính tôi hôm nay như báo cho tôi biết sắp có một việc gì ghê gớm hãi hùng lắm xẩy ra.

9 giờ 00…

Các bạn bị loại về phòng.

Tôi lủi thủi lên phi đoàn, uể oải khoác bộ đồ bay, ôm casque, ra ngăn dù. Người mệt mỏi khác thuường vì thiếu ngủ – tối hôm qua bay đêm mãi tới khuya mới về. Vác dù mà tôi có cảm tưởng như vác một cái cối đá.

9 giờ 15… Hôm nay tôi sẽ bay, sẽ phải đáp xuống sáu lần để huấn luyện viên và ban chấm thi cho điểm… Tôi thầm khấn là sẽ không gặp gió ngang quá mạnh mẽ và sẽ qua được kỳ thi cuối cùng này, nó quyết định sự “thành hay bại” của tôi.

Phòng hội họp hôm nay khác thường.

Bầu không khí vui vẻ, mỗi người chăm chú nghe huấn luyện viên của mình giảng bài trước tấm bảng đen chi chít những con số và những hình vẽ ngang dọc. Hình “Patron Nato” hóc hiểm, hình “Tour de Pist” và “Percée Rang” ngoàn ngoèo…

Image result for t-6 france air force  photos

Ngoài sân đậu, tiếng động cơ của mấy chiếc T.6 làm “point fixe” đang nổ dữ dội.

Tôi lặng lẽ đi vào, ngồi ở góc phòng… vừa lúc huấn luyện viên của tôi đi tới. Ông ta mỉm cười khi nhìn thấy nết mắt âu lo của tôi, thân mật bắt tay và dẫn tôi lại phía tấm bảng đen…

Trong khi huấn luyện viên đang chỉ dặn tôi vài điều cần thiết khi hạ cánh thì đại úy Durand, chỉ huy trưởng của Đệ II Phi Đoàn im lặng đứng, đôi mắt cú mèo đang quan sát những “nạn nhân tương lai” của ông ta…

Các bạn tôi chắc không ai quên được tên vị hung thần này… Ông ta có cái nhìn kiêu hãnh, soi mói của kẻ bề trên, khiến ai cũng phải nể sợ và sợ ông ta nhất là những học sinh sắp bị ông ta tấp tểnh cho “la quille”.

Muốn đuổi ai, ông ta sẽ cho qua một kỳ thi gọi là “Test Éliminatoire”. Dù làm việc được hay không, ông ta cũng tươi cười, vỗ vai, an ủi. Nếu chiều hôm ấy mà bạn được “từ từ” gọi lại “bureau” thì… ngày hôm sau cứ yên chí ngủ đến trưa. Bạn sẽ không bao giờ có tên trong “lệnh bay” nữa.

10 giờ 00…

Chúng tôi lần lượt vác dù ra phi cơ, phi đoàn lại vắng teo. Ngoài sân, ánh nắng gay gắt. Tiếng một vài chiếc máy bay cất cánh nghe rền rỉ và buồn buồn…

Tôi chạy lại hàng máy bay T.6D. Gió cánh quạt thổi tung chiếc khăn quàng cổ màu vàng và đỏ – dấu hiệu của học sinh phi công Việt Nam. Anh thợ máy giơ ngón tay cái ra hiệu “máy tốt”.

Tôi giật mình… khi thấy con số “123”.

Lại chiếc 123. Chiếc máy bay mà hôm qua tôi vừa bị đụng cánh với chiếc 107 của Đệ I Phi Đoàn.

Huấn luyện viên giúp tôi siết chặt dây nịt, đóng cockpit và mỉm cười. Tôi “cho máy bay” từ từ ra khỏi sân đậu… đưa mắt lo ngại nhìn chiếc ống gió (manche à air) căng thẳng: gió mạnh ít nhất là 18 gút…

10 giờ 10…

Coi lại phi cụ một lần chót. Máy bay ra giữa đường bay và sẵn sàng cất cánh…

Đài kiểm soát ra lệnh: “123 cất cánh”.

Tôi đẩy mạnh tay ga về phía trước…

1700 vòng một phút. Máy bay vừa rời khỏi mặt đất thì bị một cơn gió mạnh như muốn lật úp…

Cố gượng được, tôi kiểm soát phi cụ lại một lần nữa và bay theo hướng đã định.

Một lúc sau máy bay song song với piste… Tôi khoan khoái bấm radio báo “123 ở vị trí gió xuôi”.

Trường Marrakech lúc bấy giờ trông nhỏ như một món đồ chơi… Từng đoàn máy bay từ từ lăn trên sân như những con mối đang bò… Xa xa làng mạc núi non đều thu nhỏ lại như một hòn non bộ…

11 giờ 20…

Máy bay đáp xuống gần sát ngay làn trắng. trong máy vô tuyến huấn luyện viên khuyến khích: “Khá lắm… Cố lên”.

11 giờ 40…

Đến vòng thứ bốn, người đã thấy mệt, mồ hôi ra ướt chiếc áo kaki trong bộ đồ bay. Tôi đã thấy hơi choáng váng vì tiếng động cơ gầm thét và tiếng radio chát chúa. Tiếng đài kiểm soát “123 cất cánh đi”.

Tôi đẩy tay ga về phía trước.

Tiếng máy gay gắt xé không khí. Lần này nghe tiếng nổ là lạ và rờn rợn. Chiếc mũi máy bay đen ngòm, điên dại xăm xăm chạy về bên trái. Một cái đạp mạnh về phía phải… vừa lúc một cơn gió ngang thổi bật cánh trái. Mũi chiếc máy bay như đầu một con quái vật bị thương ngóc lên cao và rú từng hồi nghe kinh khủng.

Image result for t-6 france air force  photos

Một lúc sau máy bay rời khỏi mắt đất: Khi hai bánh xe vừa được xếp lại, tôi vừa kéo tay ga lại 30 pounces thì bỗng nhiên thấy im phăng phắc…

Cánh quạt từ từ quay rất chậm và yếu dần.

Hốt hoảng, tôi liếc mắt kiểm soát nhanh các đồng hồ trong buồng máy. Kim đồng hồ và những con số nhảy nhót trước mắt tôi.

Nhìn ra ngoài thì mắt đất đang dâng lên vùn vút.

Mọi vật quanh tôi, cây cối nhà cửa chạy giật lùi, loang loáng như một màn sương bao phủ.

Gần đâm xuống đất rồi. Không còn nghi ngờ gì nữa. Tôi hết trong máy vô tuyến “123 panne au décollage” và ấn mạnh commande des volets xuống.

Chiếc 123 với một tốc độ ghê gớm sắp lao vào mấy nhà đất trước mặt.

Bên tai tôi lúc bấy giờ có những tiếng ồn ào lúc xa lúc gần như tiếng người nói chuyện trong một toa xe lửa… Giữa bao tiếng động hỗn loạn ấy, tôi nghe rõ mồn một như có tiếng ai bảo: “ Cứ xuống thằng, xuống thẳng đừng quẹo”. Tôi nhắm mắt thất vọng, vài giây sau nghe thoang thoảng “Arondissez. Arondissez”.

Như trong cơn mê, tôi ngoan ngoãn nghe theo những tiếng kêu thiết tha đó.

Bỗng nhiên thấy bình tĩnh trở lại, tôi liếc nhanh nơi “indicateurs des trains”, xem bánh đáp đã vào thật chưa… Tưởng tượng trong óc hình ảnh chiếc máy bay của tôi nay như một quả bóng khi chạm mặt đất hay chướng ngại vật rồi lật ngược cháy như một ngọn đuốc…

Trong một khoảnh khắc, mồ hôi ra như tắm, các giác quan ngừng làm việc…

Vừa lúc một tường đất đâm thẳng lại, chưa kịp nhắm mắt thì một tiếng ầm dữ dội. Người tôi bị văng ra trước. c3à chiếc máy bay đồ sộ, bắn lên rồi rơi xuống với tiếng đ65ng của một tòa nhà bị bom. Bụi cát bay mù mịt… Mặt đất dốc như bức thành ở trước mũi máy bay…

Tôi ngất đi và không biết gì nữa.

Giữa những tiếng rào rào, những tiếng đổ vỡ, linh hồn nửa như muốn rời khỏi xác, nửa như tiếc thương không nở… Những kỷ niệm hồi thơ ấu, hình ảnh của quãng đời học sinh hiện lại trong trí nhớ… cả những ngày sống nơi xứ người với bai đắng cay.

Cuốn phim dĩ vãng được quay lại, vội vã, chớp nhoáng, hỗn loạn bao âm thanh màu sắc.

Một lúc sau bừng tỉnh dậy, tôi ngơ ngác thấy mình còn sống… Một dòng máu nóng chảy từ vết thương trên trán, nhuốm ướt một khoảng lớn phía trước bộ áo bay.

Bốn bề im lặng…

Bụi cát vẫn mù mịt…

Một phút im lặng rùng rợn sau bao tiếng động kinh hồn. Rờn rợn như giữa một bãi tha ma. Chiếc 123 chỉ còn là một đống sắt vụn ngoan ngoãn nằm áp bụng trên bãi hoang. Coclpit bật ra phía sau. Bụo và cát hòa cùng máu thành những vết đen xạm.

Có tiếng chân người chạy lại…

Tôi lặng lẽ ngẩng bộ mắt đẫm máu nhìn lên. Đó là những người Maroc cuốc đất gần đấy.

Họ thở hổn hển vừa cố sức lôi tôi ra, vừa rối rít xúm quanh ân cần hỏi: “ça va petit”. Cởi một bên dây nịt vì bên kia đã đứt, tôi cảm động nhìn mấy người bạn ngoại quốc gật đầu.

Khi đó xe hồng thập tự và bảy xe chữa lửa bấm còi ầm ỹ phóng lại với hết tốc lực.

Huấn luyện viên của tôi trên xe chạy bổ xuống, theo sau là mấy y tá… Họ đem tôi vào trong xe hồng thập tự và chở về bệnh viện.

Nằm trên chiếc nệm trắng toát của nhà thương, tôi mỉm cười và tự hỏi: “Thế ra mình chưa chết à?”.

Có tiếng ồn ào ở ngoài phòng.

Một lúc sau cánh cửa mở. Tôi hồi hộp nhìn ra.

Một “núi” lon đi vào, đi đầu là đại úy Durand, vị hung thần của Đệ Nhất Phi Đoàn. Ông lạnh lùng đứng nhìn vết băng trên đầu tôi hồi lâu. “C’est bien”. Đó là tiếng độc nhất mà ông thốt ra trước khi về.

Sau đó là sĩ quan điều tra tai nạn.

Ông ta hỏi vặn tôi nhiều câu thật khó trả lời.

Câu chuyện trong vòng bí mật và rắc rối… vì thợ máy thì đổ cho người lái…

Bao nhiêu tội vạ luôn luôn đổ vào đầu những anh chàng phi công xấu số… Nhưng nếu bị tử nạn thì họ sẽ tặng cho những vòng hoa tuyệt đẹp và những điếu văn lâm ly… Chẳng may mà còn sống sót thì sẽ là mục tiêu cho bao sự sỉ vả, bao sự rắc rối, lôi thôi.

12 giờ 00…

Ánh nắng trưa gắt…

Cảnh vật vẫn im lìm, bình thản như không biết có một tai nạn rùng rợn vừa xảy ra.

Chiều về, các bạn tôi lại tiếp tục bay lượn trên nền trời cao rộng… Còn riệng tôi, lặng lẽ nhìn qua khung cửa bệnh viện. Dãy núi Atlas xa xa nhắc tôi nhớ đến một khung cảnh trên đất Việt Nam thân yêu.

Tôi mơ đến ngày trở về quê hương.

Đặng Trần Dưỡng

(trích trong “Những Mãnh Trời Khác Biệt”,
tuyển tập truyện ngắn của 17 tác giả Không Quân VNCH)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s