15 Cảm Tử Hải Quân VNCH đổ bộ đảo Vĩnh Lạc ngày 17/1/1974

Vương Hồng Anh

do-bo-vao-dao-hoang-sa

  Trong số trước, VB đã lược trình diễn tiến của trận hải chiến tại quần đảo Hoàng Sa ngày 19 tháng 1/1974. Như đã trình bày, từ giữa tháng 1/1974, Hải quân Trung Cộng đã điều động nhiều chiến hạm và tàu chiến ngụy trang tàu đánh cá vào khu vực quần đảo Hoàng Sa. Sau đó, vào ngày 19/1/1974, Trung Cộng đã tràn chiếm đảo chính Hoàng Sa, bắt tất cả quân nhân và nhân viên dân chính trên đảo gồm có: các chuyên viên khí tượng, trung đội Địa phương quân phòng thủ đảo, và toán đặc nhiệm của bộ Tư Lệnh Quân đoàn 1 vừa được gửi lên đảo để thị sát tình hình. Trước khi tung quân cưỡng chiếm đảo chính Hoàng Sa, trong các ngày giữa tháng 1/1974, Trung Cộng đã tung một số binh lính ngụy trang làm ngư dân lên chiếm một số đảo nhỏ và cắm cờ.

Để dựng lại quốc kỳ VNCH trên một số đảo bị Trung Cộng chiếm giữ, Hải quân VNCH đã tung các toán đặc nhiệm đổ bộ lên các đảo này. Riêng tại các đảo thuộc nhóm đảo Nguyệt Thiềm (Croissant) của quần đảo Hoàng Sa, ngày 17 tháng 1/1974, Tuần dương hạm Lý Thường Kiệt đã điều động một toán cảm tử quân thuộc quân số của chiến hạm này đổ bộ lên đảo Vĩnh Lạc. Toán cảm tử quân đã hoàn thành nhiệm vụ, sau đó được lệnh rút ra khỏi đảo bằng bè cao su. Do mất liên lạc với chiến hạm, nên 15 cảm tử quân Hải quân đã trải qua 10 ngày lênh đênh, đói khát trên biển, trước khi được ngư dân cứu thoát đưa về Quân y viện Qui Nhơn. (Một tài liệu khác lại ghi là toán cảm tử quân này có 16 người, nhưng theo lời các nhân chứng thì quân số của toán có 15 người)

Sau đây là diễn tiến của đổ bộ và cuộc rút quân đầy bi tráng của 15 cảm tử quân thuộc Tuần Lý Thường Kiệt được lược ghi dựa theo bài viết của tác giả Nguyễn Viết Kim, phổ biến trong báo Lướt Sóng của Hải quân VNCH vào năm 1974. Tác giả Nguyễn Viết Kim đã viết theo lời kể của các nhân chứng, và VB lược ghi lại những phần chính như sau.

Tuan duong ham Ly Tthuong Kiet HQ-16

* Ngày dài nhất của 15 cảm tử quân Tuần dương hạm Lý Thường Kiệt

Ngày 17 tháng 1/1974, toán đặc nhiệm lệnh đổ bộ lên quần đảo Hoàng Sa với một nhiệm vụ đặc biệt. Cuộc đổ bộ bắt đầu, 15 người được hướng dẫn thật kỹ càng khi gặp trường hợp giao tranh với Trung Cộng, những lời dặn dò càng tránh gây hấn càng tốt, chỉ tự vệ khi thích đáng cũng như có chỉ thị mới được nổ súng. Để đề phòng bất trắc, cả toán được trang bị vũ khí nhẹ, gồm súng phóng lựu, lựu đạn và súng cá nhân, máy vô tuyến và phao cá nhân. Những chiếc bè cao su được hạ thấp xuống từ Tuần dương hạm Lý Thường Kiệt. Cả toán bắt đầu rời tàu. Nhìn đồng hồ lúc này là 7 giờ 45 phút. Trời cũng vừa hừng sáng. Sóng dập dềnh, chiếc bè cao su nhấp nhô, không đầy 10 phút, cả toán bắt đầu cuộc đổ bộ.

Trước khi rời bè lên đảo Trung úy L. trưởng toán kiểm qua một lượt quân số. Mặt trời cao dần, ánh sáng thật rực rỡ. Tay cầm những lá cờ phần phần trước gió, các cảm tử quân hăm hở bước trên đá và san hô lởm chởm. Khi đặt chân lên đảo, một vài ngư phủ (quân Trung Cộng trá hình) ra hiệu cho toán dừng lại. Nhưng các chiến binh trong toán vẫn bước đi và nhìn đối phương bằng đôi mắt ngạo nghễ. Trung úy L trưởng toán căn dặn cả toán: “Các bạn nên thận trọng, đừng bao giờ nổ súng trước.” Toán thi hành lệnh và tiến bước. Một vài cọc sắt, một bài bảng gỗ có ghi chữ Tàu (do TC mới đặt lên để tạo vết tích) bắt gặp trên đường đi đã bị anh em trong toán nhổ ngay, vào thay vào đó là lá cờ Việt Nam Cộng Hòa. Lúc này cả toán cũng vừa nhận ra, ngoài toán này còn có các toán của các đơn vị khác đang tiến vào như anh em Biệt Hải, các nhân viên chiến hạm bạn.

Trên đường đi, toán đặc nhiệm gặp một số ngư phủ của TC, những ngư phủ này nhìn các chiến binh VNCH bằng đôi mắt cú vọ. Đối phương chưa có phản ứng gì thì cũng chưa vội chống trả… các chiến binh trong toán thản nhiên cắm cờ. Người hiệu thính viên truyền tin vẫn liên lạc đều với cấp chỉ huy ngoài chiến hạm. Cắm cờ quốc gia trên đảo, đó là niềm hãnh diện rất lớn sáng ngời trong tâm hồn của mỗi cảm tử quân. Cắm hết số cờ có sẵn, cả toán chờ lệnh. Trước đó, cả toán vừa nhận ra trên trời cao phản lực của địch gầm thét, ngoài biển khơi tàu của Trung Cộng xuất hiện. Tất cả toán kiểm soát lại vũ khí, đạn đã lên nòng, bây giờ dù địch quân có đông đảo cỡ nào đi nữa thì cả toán vẫn sẵn sàng nghênh chiến. Ví dù 15 người có hy sinh, thì ít nhất cũng phải có hàng trăm địch quân phơi xác.

Thời gian lặng lẽ trôi qua, cả toán phải dùng lương khô tiếp tục chờ lệnh. Người hạ sĩ hiệu thính viên truyền tin cho biết là có mấy tàu lớn của TC đổ quân lên đảo Quang Hòa. Ngày 19 tháng 1, khoảng 10 giờ trưa, cả toán nghe hải pháo nổ ầm ầm. Tuy ở thật xa, nhưng anh em trong toán nhận được các chiến hạm Hải quân VNCH đang nã hải pháo vào tàu địch. Tiếng súng lớn quen thuộc của chiến hạm cùng tiếng súng lạ của tàu địch khiến cả toán nôn nóng. Trung úy L ra lệnh cả toán bình tĩnh, kiểm soát lại súng đạn. Anh em hồi hộp chờ đợi và tất cả đều khấn vái Đức Thánh Trần phù hộ cho đoàn hậu duệ của Ngài lập lại những chiến công hiển hách ngày xưa.

Trên đảo đã có nhiều tiếng nổ, anh em nhận ra vài đơn vị bạn đang giao tranh lẻ tẻ với địch. Củng lúc đó, cả toán cũng thấy rõ quân Trung Cộng đang đổ hàng chục đại đội lên đảo. Lúc này địch quân đông như kiến cỏ. Nhiệm vụ cắm cờ của toán đặc nhiệm thuộc Tuần dương hạm Lý Thường Kiệt hoàn tất, toàn toán được lệnh rút ra khỏi đảo để hải pháo của VNCH bắn vào những vị trí đổ quân của địch.

Ra tới mép đảo, bè cao su chỉ còn lại một cái duy nhất. Tuy úy L cho biết cứ theo con sóng mà rút ra. Mười lăm người chỉ còn một chiếc bè quá nhỏ. Chiều dài khoảng 2 thước, chiều rộng khoảng 1 thước mà thôi. Một số người bơi giỏi thì bám theo bè, còn những người khác ngồi trên bè, súng cầm tay, phòng ngừa bất trắc.

* Các chứng nhân kể lại cuộc hành trình thoát hiểm

Toán đặc nhiệm đi dưới làn mưa đạn của quân Trung Cộng, một vài anh em cũng đã phóng lên mấy quả M79 khi thấy kẻ địch lấp ló. Chiếc bè xa dần bờ. Đột nhiên trung úy L la lớn khi ông vừa thấy một cột lửa khổng lồ trên biển khơi. Mọi người hồi hộp nhìn bóng dáng con tàu đang bị cháy. Lúc này cả toán đều mở mắt thật lớn, 15 trái tim như ngừng đập. Con tàu đang bốc cháy máu đen, đó là con tàu của quân Trung Cộng xâm lược. Cả toán vỗ tay thật lớn, reo hò, thật to, gào lên hết sức mình để lấn át tiếng sóng của biển khơi như ngày xưa quân Nam đã reo hò khi đánh tan quân Mông Cổ. Trung úy L gọi nhân viên truyền tin mang máy liên lạc với vị chỉ huy chiến trường và được biết chiến công này do chiến hạm của toán đặc nhiệm tạo nên. Trung úy L đề nghị hát một bản. Bài Việt Nam, Việt Nam. Tiếng hát rộn ràng trong nắng, vang vang trên một vùng biển khơi. Trung úy L khích lệ tinh thần anh em, mọi người hăng hái tay chèo.

Nắng lúc này thật gắt, bây giờ anh em mới cảm thấy khát và đói. Máy vô tuyến bị nước biển vào nên hư không sử dụng được. Sóng mỗi lúc một con úp lên chiếc thuyền mong manh. Cả toán ướt như chuột lột. Tuy vậy anh em vẫn cố gắng tay chèo để vật lộn với tử thần. Ngày lại ngày, trời nước vẫn mênh mông. Trời sáng rồi lại tối, tối rồi lại sáng. Ban ngày cả toán phải chịu đựng với cái nắng cháy của mặt trời, da bị nứt nẻ, nước biển dính lên người đóng khô thành muối thật xót. Tối lại, cái lạnh cắt da cùng với những cơn sóng phủ lên người làm mọi người tê dại. Không nước uống, không thức ăn và dù bây giờ có thức ăn đi nữa thì có lẽ cũng không ai ăn nổi vì đã kiệt sức.

Biễn vẫn mênh mông, cả toán không còn đủ sức để nói với nhau một câu nào. Sáng rồi lại tối, ngày này qua ngày khác, cả toán tính là đã ở trên biển đến ngày thứ chín. Mặt trời mọc rồi lặn bình thản, mặc mười lăm thân xác đang đi dần vào cỏi chết. Anh em trong toán chỉ còn biết xin Thượng đế, Thánh tổ Hải quân VNCH phù hộ. Đến ngày thứ 10 tất cả hầu như bị ngất đi vì quá kiệt lực. Mắt anh em chẳng còn thấy gì nữa, ngay cả tiếng sóng biển cũng chẳng nghe. Thân xác đã chịu đựng quá giới hạn con người. Nắng, gió, sương lạnh, và những cơn sóng lớn cùng với việc thiếu thực phẩm đã khiến cả toán tuyệt vọng chờ chết. Cho đến lúc anh em trong toán tỉnh dậy thì thấy mình nằm trên một ghe chài của dân. Trong số 15 người, chỉ có một vài người mở mắt được, nhưng cũng chẳng nói được lời nào, chỉ lờ đờ nhìn, tuy nhiên vẫn còn đủ tinh thần để biết rằng mình vẫn còn sống.

Khi được đưa về Quân y viện Qui Nhơn, và được săn sóc thì tất cả mới hồi sinh lại. Và trong 15 người của toán, có một bạn đồng đội đã quá kiệt sức nên tắt thở khi về bệnh viện: đó là cố hạ sĩ nhất Quản kho Nguyễn Văn Duyên. Nằm trong Quân y viện nghĩ lại, anh em trong toán còn sống có lẽ là nhờ Phật Trời, Thánh Tổ phù hộ, che chở cho những người con yêu của đất nước, đã chiến đấu cho sự sống còn của Tổ quốc cũng như cho chính nghĩa rạng ngời của một quốc gia trước quân Trung Cộng tàn bạo xâm lược. Mười ngày lênh đênh trên biển cả với nắng cháy da, với sương lạnh cắt thịt, với những cơn sóng lớn nhồi cao, mười ngày không ăn uống mà anh em trong toán vẫn còn sống quả là một phép nhiệm mầu.

https://vietbao.com/a80677/15-cam-tu-hai-quan-vnch-do-bo-dao-vinh-lac-17-1-1974

Advertisements

One thought on “15 Cảm Tử Hải Quân VNCH đổ bộ đảo Vĩnh Lạc ngày 17/1/1974

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s