TRỞ LẠI NHỮNG NGỌN ĐỒI VÔ DANH

Huy hieu SD22BB
HUYỀN THOẠI CỦA SƯ ĐOÀN 22 BỘ BINH


11 giờ sáng ngày 31/3/1975, tại Bộ Tư Lệnh Hành Quân Mặt Trận Bình Định, vị Tư Lệnh Sư Đoàn 22 Bộ Binh nhận được lệnh “điều động” Sư đoàn về phòng thủ Qui Nhơn.

11 giờ 01 phút, trên hệ thống truyền tin chỉ huy giữa Sư Đoàn với Trung Đoàn; và sao đó, Trung Đoàn – Tiểu Đoàn, các Trung Đoàn Trưởng, Tiểu Đoàn Trưởng đều nghẹn ngào khi nghe tin này. Cả 3 Trung Đoàn 41, 42, 47 lúc đó đều đang giao tranh với địch. Trung Đoàn 41 và 42 Bộ Binh tại các Mặt Trận trên Quốc Lộ 19, cách Qui Nhơn hơn 30 cây số, và Trung Đoàn 47 ở phía Bắc Bình Định.

Có những người quân nhân nhà nghề đã chiến đấu trong đại đơn vị này suốt 2 thập niên, ngay từ khi Sư Đoàn mới thành lập. Đã trãi qua bao nhiêu thăng trầm, biến đổi, vinh quang, bi hùng trong suối 20 năm ròng rã “Những người lính già của chiến trường” tưởng không bao giờ bị gục ngã. Nhưng, với cái lệnh rút khỏi vùng hành quân hôm nay, họ biết ngay, đây là giai đoạn chót cuối đời binh nghiệp!!

Sư Đoàn đã tùng bị đã từng bị đáng tan tành, và tưởng rằng bị xóa tên, trong Mùa Hè 72. Họ đã rút lui, đã tan hàng, chạy bộ suốt cả chục cây số đường rừng, núi để về tới “điểm tập trung”.

Nhưng họ không sờn lòng, nản chí. Họ vẫn vững tinh thần, tin tưởng rằng sẽ có ngày Sư Đoàn hồi sinh, trở lại phong độ.

Một cuộc “rút lui” khác nữa mà họ không bao giờ quên. Đó là cuộc chuyển quân thần tốc của một Trung Đoàn – Trung Đoàn 47 Bộ Binh – từ Tây Nguyên trở về Bình Định tái chiếm Đèo Nhông – đây cũng là một chiến thắng kỳ diệu nhất Trung Đoàn 42 trong năm 1974. Trung Đoàn 42 Bộ Binh đang hành quân tại vùng Pleime, Tây Nam Pleiku, trong một buổi chiều, được lệnh về giải tỏa áp lực của địch tại Mặt Trận Bình Định. Cuộc chuyển quân, tưởng rằng phải được thực hiện trong vòng 2 hay 3 ngày. Nhưng ngay đêm ấy, toàn bộ Trung Đoàn đã về tới Bắc Phù Cát. Và từ đó, dùng làm bàn đạp, đánh thẳng vào hậu phương địch, khiến Bắc Quân trở tay không kịp. Những trận đánh ròng rã suốt 3 ngày saụ Trung Đoàn 42 đã tiêu diệt gần một Trung Đoàn Cộng Sản Bắc Việt của Sư Đoàn 3 Sao Vàng, dựng nên “Chiến Thắng Đèo Nhông”.

Trước khi Mặt Trận Ban-Mê-Thuột bùng nổ, một lần nữa, Trung Đoàn 42 Bộ Binhlại biến hai ngọn đồi vô danh vùng Tây Tây Nam Quận Hoài Nhơn, Bình Định, thành những “di tích” của chiến sử, nói lên tinh thần chiến đấu chống Cộng phi thường của những người quân nhân QLVNCH.

Hai ngọn đồi vô danh, đó là những ngọn đồi chiến lược, được mang số 82 và 174, nằm trên huyết lộ vận chuyển của Cộng Quân, trên trục Quảng Ngãi – Bình Định – cũng tại 2 cao điểm chiến lược này, bọn nhà báo bất lương ngoại quốc, sau gần 20 năm xuyên tạc về chiến tranh Việt Nam, đã ngả nón kính phục về tinh thần dũng cảm của QLVNCH. Một Phái Đoàn Quốc Hội Hoa Kỳ cũng được gởi tới đó quan sát chiến trường, và khi trở về nước, đã lên tiếng bênh vực, ủng hộ Việt Nam. Nhưng, mọi chuyện đã quá muộn!

22 giờ đêm, Tướng Phạm Văn Phú, Tư Lệnh cuối cùng của Quân Đoàn II và Chiến Trường Cao Nguyên, bay trên đầu những cánh quân Sư Đoàn 22 Bộ Binh. Với phương tiện, và Hải pháo yểm trợ của Hải Quân Vùng II, Ông hy vọng sẽ cứu được 50% lực lượng của Sư Đoàn. Tuy nhiên, điều mong ước của Ông không bao giờ đến!

Giờ phút này, trước đó, và sau đó suốt 22 tiếng đồng hồ, các Trung Đoàn 41, 42, 47, trên chặng đường rút quân và cũng là một trận tuyến dài hơn 30 cây số: từng đon vị bị phục kích, bị đánh tan tác, bị “chặt đứt” ra thành từng khúc nhỏ.

Đây là một cuộc trả thù tàn ác, man rợ nhất trong trận chiến sau cùng của chiến tranh Việt Nam. Trên 30 cây số đường máu, chiến đấu không yểm trợ, không tiếp tế, không tản thương. “Hậu phương” rã ngũ, bỏ súng.

Trước mặt, sau lưng, đều là địch.

“Đối thủ” tuy vẫn là Sư Đoàn 3 Sao Vàng, và những Tiểu Đoàn Đặc Công Bắc Việt. Nhưng Bắc quân ở thế thượng phong, có pháo, chiên xa yểm trợ, và một “hậu phương lớn nổi dậy”. Những người Cộng Sản đã không cần biết đến qui luật của chiến tranh. Chúng thẳng tay tàn sát “kẻ thù” trong đơn vị, mà trước đây đã gây cho chúng những tổn thất lớn lao, những thất bại đau đớn.

Trên 30 cây số đường máu, các chiến sĩ Sư Đoàn 22 Bộ Binh đã chiến đấu trong tình trạng tuyệt vọng, nhưng dũng cảm, anh hùng.

Họ đã bắn đến viên đạn cuối cùng rồi, gục xuống. Có những hành động thật hào hùng, thật phi thường.

Một cấp Chỉ Huy Trung Đoàn 47 đã quỳ xuống, ôm lấy người lính bị thương, rồi bật khóc. Người lính chỉ còn thoi thóp, nhưng ngón tay vẫn để yên trên cò súng. Hình ảnh này làm Ông đau đớn. Ông đúng dậy bỏ đi. Nhưng rồi trở lại. Và thật bình tĩnh, Ông rút súng… kết liễu đời đứa em thân yêu, sau đó, bắn vào đầu mình!

Có một “người Anh lớn” (*) khác, đợi cho các chiến hữu của mình lên tầu hết, rồi lững thững bỏ đi. Trời bừng sáng, nhưng Anh không đi về hướng Mặt Trời. Anh trở lại con đường cũ. Trở lại phía có “Những Ngọn Đồi Vô Danh”. Nơi đó, Anh sẽ gặp “Dũng sĩ” Mai Hồng Bướm – “người Trung Đội Trưởng thứ…sáu” của Trung Đội, đã chỉ huy đơn vị đánh bật kẻ thù khỏi đỉnh Du Tự, Hoài Ân trước khi gục ngã. Và, gặp lại rất nhiều anh hùng vô danh khác của Sư Đoàn, những người đã lấy máu mình tô thắm cho mầu cờ đơn vị, trong những năm sau cùng!!!

(*) người Anh Lớn này chính là Đại Tá Nguyễn Hữu Thông, Trung Đoàn Trưởng Trung Đoàn 42/Sư Đoàn 22 Bộ Binh

http://www.quehuongngaymai.com/forums/showthread.php?31162

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s