Ông Tướng… Nuôi Gà !

NGHỊCH NHĨ
https://bienxua.files.wordpress.com/2017/04/2f7a9-108e0t0.jpg?w=399&h=527
Nếu ai trong chúng ta có… “chơi ”gà, mới thấy được cái tấm lòng, cái cực khổ chăm sóc, cái tâm hồn của những tay nuôi gà đá như thế nào! Từ cách tìm chọn giống gà, xem vi vảy, rồi đem về nuôi ăn; phải là loại thóc đặc biệt, thứ đừng có nhọn nó hóc cổ, nào là phun rượu rồi vô nghệ cho thịt săn cứng. Như vậy chưa đủ, đêm đêm khoảng 2 , 3 giờ sáng còn nhè nhẹ nhấc cái đầu bà xã đang gối trên cánh tay, len lén ra cái bội gà, để xem con gà ngủ coi có lộ ra cái tướng nào không; có phải thuộc loại gà chiến… “tử mị” không? Rồi còn tẩm bổ cho nó bằng lúa non vừa ngậm sữa, thằng lằn, thả ra phơi sương cho nó… “sung” nữa chứ! Thật là lắm công phu và nhiêu khê quá phải không bạn. Vậy mà có ông Tướng lại Nuôi Gà đấy!
Xin bạn đừng vội vàng cho là tui có ý xoi mói đến ông Tướng Đá Gà nha?! Hổng dám đâu! “Đá” và “Nuôi” khác nhau à! Nếu thế thì bạn nghĩ chắc ông nầy nuôi gà… “móng đỏ” như một số Tướng khác chứ gì nữa??! Trật… lất! Thôi để tui nói ngay: đó chỉ là cách ẩn dụ, nói ví von về ông Tướng ÁNH đã nuôi quân, đã lo lắng chăm sóc thuộc cấp với một tấm lòng… như người nuôi gà nòi vậy!

Để tôi kể thêm một vài chuyện mà tôi biết được về ông Ánh, những chuyện thật chứ không phải tôi thêu dệt, tô vẻ thêm cho người mà tôi kính phục ngưỡng mộ đâu; mà theo tôi đó chỉ là vài tia hào quang thôi, còn biết bao tia khác, mà tôi không biết về ngôi sao rực sáng nầy! Người ta cứ nghĩ rằng ông chỉ quan tâm đến các phi công, những người trực tiếp ra chiến trận thôi. Không hẳn vậy, thực ra ông vẫn để tâm giám sát đến các ngành các cấp từ trên xuống dưới, và giải quyết mọi chuyện dù nhỏ nhặt có lý có tình, đâu ra đó đàng hoàn! Kỷ luật nghiêm minh, ông đã treo bằng lái và ký củ một số hoa tiêu, chứ đâu phải không có! Nhưng tôi không nghe tiếng ta thán trách móc gì ông cả, mới lạ chứ !

Bạn nghĩ sao về việc nầy? Một hôm ông Ánh để ý thấy một anh lính không quân ăn mặc, trang bị như đi phép, mà cứ lẩn quẩn ngoài phi đạo Cessna, rồi qua phi đạo trực thăng. Anh ta cứ tới lui như vậy có vẻ nôn nóng sốt ruột lắm. Ông Ánh bèn đến hỏi căn do, mới biết thì ra anh nầy được ba ngày phép về Saigòn thăm vợ sanh, mà chờ cả buổi rồi chưa có máy bay nào đi cả. Ông bảo “chờ đó”. Rồi ông về thay đồ bay, làm tài xế Cessna đưa anh lính kia về Saigòn! Có ngon không chớ! Đố ai biết được sự cảm động của anh ta đến mức nào, và hình ảnh của ông Sư Đoàn Trưởng đến bao giờ mới phai mờ trong tâm khảm của anh?!

Chẳng những thế, bà ÁNH lại muốn chia xẻ tình cảm của thuộc cấp đối với ông, hay là muốn bồi đắp thêm cho ông những cảm tình ấy, khi chính tay bà nấu những nồi cháo gà hằng đêm, và bưng sang khu cư xá Phi Đoàn 520, để bồi dưỡng cho anh em pilot bay đánh suốt đêm trong thời tết Mậu Thân (1968). Riêng vợ chồng anh Tạ Hoà Hưởng chắc cả đời cũng không làm sao gặp được một bà KĐT nào, như bà ÁNH đích thân chăm sóc, nuôi đẻ cho vợ anh trong thời gian nầy, lo từng miếng ăn đến từng tấm tả… một cách tận tình như chị em ruột thịt. Phải không?

Tôi nghĩ ông chẳng những đồng ý, mà còn khuyến khích bà làm những việc trên với tấm chân tình của huynh đệ chi binh, đậm tình người… chứ không phải kiểu trình diễn cho lên màn ảnh TV. Người ta muốn… “lấy diểm” ở cấp trên, chứ với cấp dưới bao giờ?! Về ông Ánh, kỳ nầy tôi xin lần lượt kể vài chuyện nữa, để thêm những bằng chứng tại sao người ta kính phục ông:

1/* Lần trước trong bài viết “ pháo… Nổ”, tôi có nói đến anh Nguyễn Thiện Ân, “Hiệp sĩ Mù”, và chỉ bàn tán đùa vui về anh thôi. Tất cả những gì tôi đã viết là sự thực, nhưng còn thiếu chưa đủ tình tiết, lần nầy xin nhắc lại, bổ xung thêm và có một điểm… “lộn lầm” cần đính chính luôn! Tôi xin thưa trước có những chi tiết nào tế nhị và nhạy cảm, tôi sẽ bỏ qua; cũng xin quý vị bạn đọc và những vị có liên hệ, đừng hiểu lầm là tôi nhắc lại chuyện xưa: để bươi móc, chế diễu, nhẽ trong hàng ngủ KQ chúng ta. Tôi cũng tránh nêu danh tánh những ai khi không cần thiết.

Khi được tin là có cuộc thi tác xạ và cũng nhân dịp phô trương sự lớn mạnh của KQ đưọc tổ chức tại bãi biển Nha Trang ngày 19/04/1969, do KĐ 62 đảm nhận tổ chức. Ông Ánh cũng nhận thấy những thất thế của đơn vị mình và hơi xao xuyến vì:
– Phi Đoàn 520 sẽ làm ăn ra sao đây, khi những “con gà” pilot của mình vừa xuyên huấn bay A37 mới đây thôi, so với PĐ524 (Nha Trang) lâu hơn; và lại phải đua tranh với PĐ F5 đã có từ trước, và căng hơn là có anh PĐ AD6 thâm niên trong nghề nữa!
– Mục tiêu thực tập tác xạ, chỉ có vài lần, là tạm dùng hòn đảo nhỏ nhấp nhô trên mặt nước ở ngoài khơi Rạch Giá, chứ không được địa hình địa lợi sẵn, để tập dợt làm quen như PĐ ngoài Nha Trang!

Tuy vậy ông cũng dẩn đám học trò đi thi, mà kỳ nầy coi như thi “công-cua” trước mặt bá quan văn võ triều đình, có sự chứng giám của ông Kỳ, người có hứa thưởng100 ngàn cho ai trong pass đầu tiên đánh trúng mục tiêu. Và ông Thiệu (có mặt độ nửa giờ rồi rời khỏi đấy). Để cho công bằng, thì đơn vị phải đem theo chuyên viên kỹ thuật, và vũ khí theo để phục vụ, và có một ban giám khảo do Bộ Tư Lệnh KQ chỉ định, bay trên trời để chấm điểm, dựa theo những quy định như: mỗi PĐ có bốn chiếc: 2 chiếc đầu (1&2) mang rocket và Napalm. Hai chiếc 3&4 mang bom nổ, 4 quả cho mỗi chiếc. Tất cả chỉ đánh hai pass thôi. Giờ TOT (time on target ) phải đúng. Độ cao minimum để release bom được ấn định ban đầu là 2500 feet (giờ chót lại hạ xuống còn 1500 f , lý do? ai biết !) …v..v…

Mấy quan giám khảo gồm có 5 vị : Nguyễn văn VECHAI, Trần Anh Tuấn (Tacc)… (nếu anh VeChai có tình cờ đọc, xin bổ túc những gì thiếu sót mà anh còn nhớ dùm. Cám ơn). Các anh hào dự tranh gồm có:
-* 1 Phi Tuần F5 (pđ 522), 1 Phi Tuần AD6 (pđ 518), 1 Phi Tuần AC 119 (???), 1 Phi Tuần A37 (pđ 524 N-T) và 1 Phi Tuần A37 pđ 520 C-T) – (lúc ấy VN chưa có Trực Thăng gunships, nếu có cũng phải dự riêng, chứ nếu áp dụng độ cao để bắn rocket như thế, thì “chơi ép” trực thăng, hổng fair à!).

Mấy chiến tướng của PĐ 520 được sắp xếp như sau:
– Chiếc số 1: Huỳnh Hữu Hải và Thuyết (leader).
– 2: Huỳnh Công Danh (Rock).
– 3: Nguyễn Thiện Ân (Hiệp sĩ mù)
– 4: Trần Quốc Tuấn

Chiều ngày tổng dợt (3 ngày trước ngày chánh), ông Ánh đã lái xe ra phi đạo để đón anh em bay về, ông lộ vẻ vui vui khi nghe mấy anh chuyên viên kỹ thuật Cần Thơ đã cá độ với đám bạn Nha Trang, và thắng được 5000$, thì gà ai người đó theo! Dĩ nhiên!

Image result for NGUYEN HUY ANH

Ông ÁNH theo anh em về tận phòng vãng lai dặn dò anh em đi ăn tối xong, rồi về briefing và 9:00PM đi ngủ sớm, để lấy sức! Sáng hôm sau (ngày thứ nhì) ông lại xuống bảo anh em đi ra phố ăn sáng, uống cà phê ở mấy kiosque, rồi đi tắm biển chơi, chứ KHÔNG về phòng vãng lai. Ông bận việc đến trưa xế sẽ ra tìm, nhớ đấy! Đúng như lời, khoảng 3 giờ chiều ông chạy xe dọc bờ biển Nha Trang, tìm thấy anh em còn lang thang, vui chơi ở ngoài đó, kêu gom họ lại, ông nói:
– Tôi hài lòng vì anh em tuân lời, tôi chỉ ngại là mấy chú về phòng ngủ trưa, tối ngủ trể hoặc mất ngủ, sẽ có ảnh hưởng đến sức khoẻ cho ngày mai! Bây giờ tôi đưa tiền cho mấy chú đi ăn cơm Tây, beef steak xong, rồi đến 8:30 tối là phải về phòng, để 9 giờ là phải đi ngủ nghe. Không được đi lăng-nhăng… “phí sức” đấy!!

Tất cả ai nấy đều cảm động không nói nên lời trước sự chăm lo từng chút của ông Ánh… Rồi tựa người vào thành xe, ông hỏi:
– Ai bay chiếc số 3 mang bom nổ?
Hiệp sĩ mù giơ tay lên; ông Ánh giơ ngón tay trỏ chỉ Nguyễn Thiện Ân nghiêm giọng:
– Tôi giao chú ngày mai phải lấy được 100 ngàn, và mang chiếc Cúp Lớn Số 1 về cho tôi!

Nói xong, ông lên xe chạy đi! Hình ảnh 100 ngàn tiền thưởng cho pass đầu tiên đánh trúng mục tiêu, và chiếc Cúp hạng nhất là một áp lực trên vai các anh. Không phải vì danh dự được tiếng hay dở, mà chính vì cái tấm lòng, cách đối xử và sự chăm lo của ông ÁNH mấy ngày qua xúc động. Họ nhìn nhau trong im lặng nhưng ánh mắt các anh đã thay cho lời “quyết tâm”!
Tối đến, ông lại xuống kiểm tra, hỏi có ai cần gì không? briefing lần chót chưa? và dặn 9:00PM là phải đi ngủ!

Hôm sau là ngày thi đua chính 19/04/1969 ; tờ mờ 6:00 sáng ông lại xuống ngồi ngay trên giường của Ân, thăm hỏi anh em đêm qua có ngủ được ngon giấc không? và dặn dò đi ăn sáng xong, xuống kiểm tàu, nổ máy warm up, rồi về phòng nằm nghỉ chờ đến giờ mới ra đi bay! Anh Ân đã từng vào vùng lửa đạn mà sao không hồi hộp và lo âu như lần nầy; nếu có thuốc an thần (anti- depression) anh cũng dám… “làm” một viên lắm à!

Giờ đã điểm…! Cuộc thi mở màn ! Phi tuần đầu (xin miễn nói phi cơ gì và PĐ nào) nhào xuống đánh rocket. Không biết lý do gì một hoả tiễn…. “né” mục tiêu, mà lại tìm đúng vào chiếc tàu Hải Quân chạy tuần phòng vòng đai phía ngoài, cách xa các pa–nô, mới lạ chứ! Hú vía! Bạn và ta vô sự! Phi tuần đầu 4 chiếc, đã xong một pass, mà cái pa-nô vẫn còn trêu-ngươi dập-dềnh trên sóng nước!

Phi tuần thứ hai là các “con gà” PĐ520 của ông Ánh vào mục tiêu…và trễ TOT (giờ trên mục tiêu) 10 seconds, cũng not bad! Chiếc 1&2 lần lượt cắm xuống nhắm mục tiêu xịt rocket, rồi vọt lên và kết quả: pa-nô vẫn “trơ gan cùng tuế nguyệt”! Chiếc thứ 3, Hiệp sĩ mù nhào vô, lao mình xuống… hồi hộp quá! Anh canh…, nhắm, nhắm kỹ… bấm nút thả 2 trái bom nổ, không nhớ là miệng có đọc thần chú không; lại cất vọt lên..! Ở dưới đất anh Sơn Gáo thấy có một quả bom bay có vẻ lệch mục tiêu quá, anh phải ẹo người lấy ép–phê như đánh bi da vậy…

https://bienxua.files.wordpress.com/2017/04/4c5bf-051128-f-1234p-039.jpg?w=699&h=400

Đang vọt lên trời, Ân chỉ nghe chiếc lead hét thất thanh trong máy: Dzô…! Dzô rồi…! Anh nhìn xuống thấy pa–nô tung toé lên như đàn bướm vở tổ! còn dưới đất Sơn Gáo tung nón ca-lô lên trời, chạy la hét như điên, vì cả hai trái vô ngay chóc mục tiêu! Cái nặng ngàn cân đè nặng trong người Ân mấy ngày qua đã biến mất,a nh cảm thấy hồn mình đang lâng lâng bay bổng… nhìn quanh thấy cái gì cũng đáng yêu, cũng đang mỉm cuời với anh: từ cụm mây trắng trên trời cao trong vắt, đến lọn sóng tung lên trắng xoá như giơ tay vẫy chào trên mặt biển xanh rì! Còn anh Sơn tỉnh người, nhớ đi tìm lại cái ca- lô đã ném tung đi trong lúc hứng chí, mà cũng chẳng thấy, mất tiêu luôn! (T/t Sơn con người rất nhiệt tình, dể mến, đã hy sinh vào những ngày tàn cuộc chiến! Thương thay!).

Về đáp và phi hành đoàn vào dự yến tiệc, ông Ánh hân hoan xuống thềm xiết tay Ân thật chặt, và dẫn anh Ân lên giới thiệu với ông Phó Tổng Thống Nguyễn cao Kỳ. Tiếp theo không biết ông ÁNH có trình rằng: đây mới chỉ là tên “pilot cận thị” của đơn vị tôi thôi đấy hay không, mà anh Ân phải thò tay móc cặp kính cận để dưới túi áo bay ra làm bằng! Và cả hai cười thật vui, khi nghe ông Kỳ nói:
– Như vậy là không được, chơi ăn gian vì dùng đến bốn con mắt nó rõ hơn người ta!

Thực tình khi nói đến phi công VN, nhờ được tôi luyện hằng ngày nơi trận mạc, nên các phóng viên ngoại quốc đều khen ngợi tài ba và anh hùng lắm! Nhưng tài giỏi trong ba năm, mà chỉ bị tổ trát trong tít- tắc, thì cũng ôm nỗi buồn…5 phút chứ. Còn Pđ 520 nhờ thánh nhân đãi ngộ kẻ… miền xa, nên được lãnh 100 ngàn, và chiếc… cúp nhỏ (trong bài viết “pháo ..Nổ”, tôi đã viết sai lầm, nói ngược là lãnh cái cúp Lớn, mà không được 100 xín, xin đính chính lại!).

Vài tháng sau các PĐ có họp lại, và quyết định làm một cái cúp khác, để thay thế chiếc cúp Số Một, gửi tặng PĐ 520; vì trong mức thang điểm tối đa là 240 điểm, anh chàng Thần Báo 520, hạng Nhất được 214 điểm; về Nhì được 162 điểm…! Còn vị nào thắc mắc tại sao không được cúp Số Một lúc đó? Ai biết đâu nè…! À! phần đó xin dành cho quý vị tự tìm hiểu… Đấy! đấy mời quý vị nhìn trở lại vụ trên, để thấy cho đôi nét về con người của ông ÁNH, với sự chăm lo sớm hôm.. có từa tựa như mấy ông nuôi gà nòi không thôi. Đó mới là chủ đích của bỉ nhân!
***

2/* Còn cá nhân tác giả cũng nhớ vài lần… “thưa gởi, trình bày phải quấy” với ông Ánh có liên quan với Trực Thăng nữa! Trân trọng xin thưa: Đây cũng là cái dịp để… “một lần” nói về Trực Thăng cho các bạn pilot khác ngành, hoặc không bay, biết cho vui hay thông cảm… những nỗi niềm dân Trực Thăng VN thời chiến!

Bây giờ tôi viết thoải mái không sợ bị ghép tội có đầu óc địa phương, bươi móc, hay gây mầm móng chia rẻ… và tôi cũng không sợ bị… “khiền” , vì cho rằng tôi có luận điệu bất mãn, so đo ganh tị; hoặc than vãn kêu ca…vân vân và… vân vân! Nói để mà chơi, chớ được cái gì… đã vậy mà còn dài dòng nữa, xin báo trước!

Dân chúng vùng IV thuở trước thường thấy một đám trực thăng mươi chiếc phành phạch tà tà đáp xuống đổ quân trên bãi trống, giữa khu rừng dừa hoặc rừng cây, lau sậy, … rồi lại từ từ cất lên thấy có vẻ an bình, thảnh thơi và ung dung quá phải không? Thấy dễ quá mà, có gì đâu… nhưng “đoạn trường… ai có qua cầu mới hay”! Nhớ hồi đó từ giữa năm 1968, dân Trực Thăng của 2 PĐ 211&217 (Cần Thơ) nếm mùi trực thăng vận, hay diều hâu đầu tiên!Thời đó, chiếc C&C (Command and Control) và Gunship đều là Mỹ!

Khỏi tưởng tượng làm gì cho mệt óc, điển hình đây là một cuộc đổ quân diều hâu, điểm hẹn có mặt tại sân bay Trà Vinh lúc7:30AM. Phi hành đoàn 10 chiếc (=30, 40 mạng) lo gọi nhau thức dậy giờ nào không cần biết, mà phải có mặt để cất cánh lúc 6:30 sáng. Thành ra tài xế xe pick up của Phi Đoàn phải chạy xuống cư xá gom quân cỡ 5:30!

Đúng 6:30 cất cánh! Đến sân bay Trà Vinh là lo refuel ngay cho đầy, rồi tắt máy chờ đó. Độ ½ giờ sau, một chiếc C&C do Mỹ bay đáp xuống cạnh chiếc Leader, một anh xạ thủ Mỹ chạy qua đưa tần số, danh hiệu cho Leader, và ra dấu quay máy kêu lên trời liên lạc nhận chỉ thị sau; xong anh cất cánh bay mất tiêu! Anh số một Leader bốc máy bộ đàm Motorola gọi anh số 10 cuối dãy, thông báo kêu gọi anh em quay máy cất cánh ngay! Leader thấy hơi… mệt, vì biết hôm nay làm việc chung với C&C và Gunships Mỹ thuộc Phi Đoàn Vulture (Kên-Kên?). Danh hiệu là Vulture 6 (call sign của PĐT), còn danh hiệu mình thường dùng là Black Horse (Ngựa Ô). Kiểu của mấy ông nầy là không có phóng đồ hành quân trước, mà lên trời mới cho biết chi tiết… “mần ăn” thế nào! Cất cánh xong, gọi ngay và được ông C&C Mỹ cho một hơi 4 cái toạ độ: 1 pick up quân, 2 RP (report point), 1 bãi đáp LZ (Landing Zone). Đồng thời cũng cho biết danh hiệu của gunships Mỹ là Tiger 3, để liên lạc khi đến điểm hẹn RP.

Thường hợp đoàn 10 chiếc là bay đội hình 2 chữ V, trong đoàn phải ráng giữ yên lặng trên tần số, để lắng nghe lệnh lạc của anh lead, số 1, và anh cuối số 10 là anh trail (đuôi). Anh Trưởng Phi Cơ lead giao cần lái cho copilot, và anh lo ghi chép, chấm toạ độ! Sau khi bốc quân lên xong lại báo cáo với C&C, và lấy hướng bay đi đến điểm hẹn với Gunship ở RP, để gunships yểm trợ và hướng dẫn vào mục tiêu đổ quân. Từ giờ phút nầy mới thấy hơi căng thẳng, và mệt mỏi đây! Không phải sợ VC bắn, (vì lúc đó VC chưa có SA7) mà mệt ở chỗ: bay hầu như trọn ngày mà phải bay theo đội hình, tức là cần sự chăm chú của cả phi hành đoàn từng chiếc một.

Chiếc leader phải bay cho thật êm ái, nhẹ nhàng, lên xuống hay quẹo cua cũng từ từ để dễ dàng cho cả đoàn đang đeo theo phía sau; vì anh PHẢI biết rằng: nếu anh sữa một, thì mấy anh phía sau sữa gấp chục lần! Không khéo thì khi anh đáp tới đất rồi, còn thấy năm ba mạng còn lơ lửng trên cao, vì xuống không kịp! Vừa “gò” bay cho “xì–mút”, vừa tìm coi RP để liên lạc gunships, vừa xem toạ độ LZ nằm đâu, để liệu tính lúc nào bắt đầu xuống, phần nghe và nói với ông Mỹ bằng tiếng Mỹ qua vô tuyến đôi khi… cà giựt nữa, nên đủ mệt rồi. Có rãnh đâu mà để ý đến mấy tên thổ phỉ bắn lên lóc chóc chứ! Còn mấy chiếc theo sau thì phải bay sát vào, ráng giữ khoảng cách lý tưởng là 1 vòng quay của rotor, hơi cao hơn chiếc trước một xí, để tránh bị gió đè, đừng bay sát quá, lỡ đấu kiếm (rotor chém nhau) trên trời là… “ hui nhị tì” sớm! Nếu bay hơi lơi một chút, là bị ông bay số 10, bay trail, la “thúc vô đít rồi”!

Sở dĩ bay đội hình thật gần sát như vậy, không phải phi diễn cho đẹp, để cho VC ngắm chơi rồi nó quên bắn mình đâu; mà mục đích duy nhất là để gunships yểm trợ, cover cho dễ thôi! Thế nên cả bầy bay chùm-nhum như vậy, cũng khiến cho địch… “khoái” bắn nữa, vì thấy mục tiêu cả “dzề” như vậy, cứ bắn đại lên, không dính chiếc nầy cũng trúng chiếc kia, cần gì nhắm! Nhiều lúc bị VC bắn vừa-vừa phải-phải, không “rát” lắm, thì cả đoàn cũng tới luôn… bác tài.

Xuống bãi đáp đổ quân luôn, miệng thì la báo cáo cho gunships biết có địch trong hàng cây hướng 3 giờ bắn “chúng ông” đấy. Mấy chàng wingman tay chân thì hơi “gồng” một chút, mắt cứ lo bám theo chiếc trước, cứ thế mà tiến tới! Anh phải nhớ là anh bay theo hợp đoàn, trong đội hình, chứ không phải bay một mình như đi tiếp tế hoặc tải thương, mà muá-may quay cuồn, lạn lách, nghiêng mình lúc khoan lúc nhặt, rớt nhanh rớt chậm, đáp như kiểu như chiếc lá vàng rơi để tránh đạn… được à!

Nếu anh mà quờ quạng nhút nhát một chút là chết cả lủ đấy! Bởi vậy khi cắt bay, Leader cũng lựa tay số 2 và số 3 cho “cứng cựa” ; sợ ổng non tay nghề, thêm yếu bóng vía nữa, thì có ngày hớt đuôi mình là cái… cẳng! Thường là trong líp (lift?) đầu, bãi đáp chưa có quân bạn, nếu gặp bãi đáp “hot”, mấy anh gunship Mỹ cho lệnh mình “full suppression” là mấy cây đại liên của ta có dịp khạc lửa xối xả. Còn hai bên hông thì tiếng rocket nổ “oành… oành” liên tục, do gunships từ phía sau xịt tới, cảnh tượng thấy cũng đầy khói lửa… “hoành tráng” lắm chứ giởn chơi à! Đó là xong một líp đầu, cứ thế tiếp tục vài ba bận nữa, xong mới về sân bay nằm chờ standby; trong lúc nằm chờ như vậy mà nào có được yên, có khi vài chiếc trong đoàn phải bay tiếp tế đạn, hoặc tải thương!

Cũng nhớ ơn ông Ánh là có nhìn thấy sự khổ cực, nhất là việc ăn uống thất thường của đám Trực thăng như vậy, nên ông nghĩ ra giải pháp là hằng ngày có cho tàu đem cơm trưa đến cho đoàn đổ quân. Đó vừa là một hình thức trong An Phi, vừa biết giữ gìn sức khoẻ cho họ; mới xử dụng về lâu về dài được! Một chuyện ĂN tưởng là nhỏ nhoi và đơn giản như vậy, nhưng tôi nghĩ cũng phải báo cáo lên thượng cấp, để lấy quyết định từ Bộ Tổng Tham Mưu, và coi như thông báo cho Bộ Binh biết, để họ trù liệu thời gian bốc và đổ quân; tránh cái kiểu tới giờ ăn trưa rồi, mà ông Trung Đoàn Trưởng ra năn nỉ mấy anh ráng làm cho tôi thêm 2 chuyến nữa, (cũng phải mất 2giờ) vì quân ít như vậy sợ bị đánh úp v.v…! Nói là nói thế thôi, chứ dân Trực Thăng đi bay đổ quân, ăn trưa khoảng 1:30 chiều là thường!
Bây giờ, tui… “mới dám” hỏi ở Bộ Tư Lệnh KQ mãi tận… Tân Sơn Nhứt, có Vị nào đó, trong một giây phút nào đó, có… “tình cờ” nghĩ đến mấy thằng Trực Thăng tác chiến nầy không??? hay lại xuỵt môi:
– “Ồ! đó là chuyện nhỏ, để ý làm gì ba cái vặt vãnh đó” …!!!

Có hôm ăn uống và nghĩ ngơi ngoài phi đạo trông có vẻ…. giang hồ lãng tử quá, khiến tôi nhớ cảnh nhà quê: mấy bác nông phu, thợ cày thợ cấy cũng được chủ điền bưng một thúng xôi ra ruộng cho ăn thêm, coi như bồi dưỡng giữa buổi; nên tôi buộc miệng:
– Lẩm rẩm mà tao thù anh em thằng Rai quá đi!
Bạn bè nghe, tưởng đâu trời nóng nực quá nên tôi bị… mát dây nói bậy; chúng nó cười cười hỏi lại:
– Thằng Rai nào vậy?
– Thì anh em nhà Wrights, người phát minh và sáng chế ra Trực thăng đó chứ ai; tại “hai Ông Tổ sư” nầy, nên bây giờ mình mới có Trực Thăng để mà lái, để mà bụi đời như vầy, không phải TẠI mấy “chả” sao?
Nếu là kiểu Diều Hâu thì lại có màn bốc chỗ nầy, thảy chỗ kia nữa, thường khi đến chiều lại phải bốc rút quân về; mãi dến khi được nghe câu:
– Black horse! Good job! You are released now!

Ai nấy thở phào và bay ào ào về đến căn cứ địa Bình Thuỷ, thì có khi mặt trời vừa mới lặn thôi! Đó mới chỉ là mở màn… cái thuở ban đầu “lúc trời đất nổi cơn gió bụi ”. Chứ càng về sau nầy chiến trường càng khốc liệt, càng nặng độ hơn nhiều, nên “đám chuồn-chuồn lắm nỗi truân chuyên”… ngoài cái mệt lã còn kèm theo cái gian nguy, hiểm nghèo biết dường bao!

Mãi từ năm 1970 trở đi, mình có được Trực Thăng vỏ trang (dù là cải biên chứ không được “rặt” như UH1-B), mới thấy được biết bao gương anh dũng, sự gan dạ đã tiềm ẩn trong các Phi Hành Đoàn Trực Thăng; có nhiều phi hành đoàn Gunships rất lì đòn, đi săn VC với cao độ vài ba trăm bộ, những anh xạ thủ lẫm-liệt, móc dây đeo vào lưng, đứng lên mắt trừng, chong súng tìm con mồi…! Còn khi gunships đã lên vùng vô trận địa rồi, họ chỉ e dè SA7 thôi, chứ địch chơi đại liên thì họ có 6 nòng để quạt lại, không hề nao núng, nhiều lúc đang say-máu, mà phát hiện địch có phòng không 12.7ly, họ chấp luôn không ngán, xuống thấp hơn để né đòn và … “chơi” tới luôn! Đấy mới thật sự là những anh chàng… dễ nể!!!

Còn trong ngày bay hành quân, tàu bay bị dính đạn vài ba lỗ, là chuyện quá thường, chuyện nhỏ…! Dù gọi “nhỏ” vậy chớ tính chi li thấy mấy viên đạn ấy chỉ cách Phi hành đoàn có khi vài tấc đến vài ba mét, xém trúng; cũng “ớn” chứ. Cho nên không biết dùng từ ngữ nào để diễn tả cho đúng đây! Thực tình tôi thấy đa số Phi Hành Đoàn Trực Thăng sau một ngày gian lao, họ vẫn cười đùa, giỡn hớt vô tư, dường như họ rủ bỏ, quên đi cái thoát chết vừa trải qua, và cũng không thấy lộ vẻ ưu-tư gì cho phi vụ ngày mai cả!

Mấy chàng độc thân, xa nhà; chiều thường vào ăn ở CLB Cửu Long, gặp đủ mặt bá quan ăn cơm dưới đất mà làm việc và nói… “tận” trên trời xanh; nên thường nghe mấy anh chàng tuổi trẻ cũng vốn giòng hào kiệt… “ca” điếc con ráy! Mấy cụ non… “cối xay” chỉ mỉm cười bảo nhau:

– Ừ mấy ông mãnh đó “ gáy” cũng phải, vì họ ít gặp trường hợp như vậy. Còn mình hằng ngày thấy tử thần lảng-vảng trước mặt, riết rồi đâm lì; coi tử thần như bạn bè, nên chả có gì phải lo! Mấy chả lao xuống thấp bỏ bom rồi vọt lên trời xanh, trong khi mình đạt được cái cao độ minimum, để cắt bom của “mấy giả” là mình thấy hơi “ấm” cẵng rồi, chớ dám đâu mơ tưởng đến 3 ngàn bộ?! Còn cái kiểu cứ lù-lù đi vào đáp, trong khi đạn thù cứ réo gọi; phải chăng bọn mình điếc nên không sợ súng, hay có bùa hổng chừng, hoặc vô cà-tha hết rồi, nên trở thành mình đồng da sắt cả rồi chắc?!. Thôi thì cứ để mấy tay đó “gáy” nghe sướng tai, đã hơn! Tôi thấy họ cam nhận cái số phần hẩm-hiu; mà không than-vãn so bì: [Phần gian lao, máu xương mình có nặng phần đóng góp, mà đến lúc vinh quang chẳng được dự phần ..!]

Tôi xin quay lại với đề tài ông Ánh, kẽo miên-man lạc xa đề, chứ nói đến Trực Thăng là nói hoài, còn hoài, … đã vậy làm việc chung đụng trực tiếp với Bộ Binh, nên cũng gặp lắm chuyện phiền hà, mà phần thua thiệt là mình chứ còn ai, nếu không có được một thượng cấp “cứng cựa” như ông Ánh, minh xét và đỡ cho; lấy chứng cớ như dưới đây: Khoảng đầu năm 1969, tôi dẫn một đoàn Trực thăng đáp tại sân bay Chương Thiện, để đổ quân miệt Gò Quau. Cả ngày bay như vậy đến chuyến chót khoảng 4PM, nghe C&C bảo:
– Black horse!Go back to your Home base!

Cả hợp đoàn thấy khoẻ quá, lật đật chuyển tần số qua PADDY, và trực chỉ về căn cứ (base) Bình Thuỷ! Vừa về đến, dang taxi vào ụ đậu. Lại nghe lệnh từ Hành Quân Chiến Cuộc bảo: “phải quay trở lại Chương Thiện và liên lạc với C&C ngay” ! Cả đám lại lủi thủi đi xuống Chương Thiện hành quân tiếp! Bực cái… mình tên C&C nầy, sao hồi nãy không nói mẹ nó ra là về Chương Thiện standby đi, mà bày đặt xài chữ “Home base” làm gì cho rắc rối!

Dễ gì yên thân! Chiều hôm ấy nghe Liên Đoàn Tác Chiến báo là ngoài Quân Đoàn… “xin” tên tuổi của tôi, để có thể đưa ra toà án quân sự vì đã làm trì trệ cuộc hành quân! Cơm nước xong được lệnh ông Ánh gọi đến nhà ông, để tường trình sự việc! “Tư dinh” của ông chỉ là hai căn phòng cư xá độc thân nhập lại, và thuộc dãy nằm ngang gần với dãy phòng chúng tôi đang ở!

Sau khi nghe tôi trình bày, ông bốc phone hot line gọi thẳng ra Quân Đoàn nói rõ lại sự việc. Một lát sau “Lệnh vào” cho biết là:
– “Từ nay về sau chỉ nghe lệnh trực tiếp từ VN mà thôi, không qua lệnh của Mỹ nữa, thôi khỏi ra trình diện”!!!
Ừ thì ít ra cũng cho biết cái quy tắc, hay gọi là cái gì… gì đó, để mà theo chứ!

Bẵng đi hơn 1 tháng sau, cũng … “lại là” tôi dẫn một đoàn Trực thăng đáp ở sân vận động quận Hiếu Lễ (?) lúc 7:00 AM, để sẽ đi đổ quân vùng Rạch Giá! Có nhận phóng đồ Hành quân ở Liên Đoàn Tác Chiến đàng hoàng (nghĩa là bản đồ có vẻ sẵn toạ độ bốc quân , LZ…). Tôi đáp xuống đúng giờ, nằm chơi gần 2 giờ, mà chẳng thấy ma nào ra liên lạc cả! Tôi ngạc nhiên bèn quay máy lên trời liên lạc về Hành quân Chiến Cuộc xin chỉ thị! Lại có lệnh nằm chờ đó đi! Thế là an tâm rồi… Lạ thiệt! mấy thuở mà thảnh thơi như vầy..! Cỡ khoảng 45phút sau, tức là hơn 9:30 sáng, có một chiếc Trực thăng Mỹ thả xuống một anh Hạ Sĩ Quan Mỹ (có vẻ như path finder) chạy lại kêu cất cánh lên vùng!

Tại sao làm ăn như thế? không cho một giới chức VN nào ra liên lạc hết! Nhớ lại khẩu lệnh của “Ông Lớn” ngoài Quân Đoàn trong tháng trước, nên tôi vẫn nằm chờ..! Mãi đến gần 10:30 mới có một sĩ quan của Sư Đoàn 21-BB chạy ra, cho toạ độ và gọi cất cánh đến đó, để bốc quân! Trên đường đi đến thì đã được ông Đại-bàng Bộ-binh cho…uống cà phê đen, với lời lẽ phiền hà trách cứ “tại sao giờ nầy mới đến”?!

Xong việc, chiều về đến căn cứ, mọi việc diễn ra cũng y như lần trước, cũng Quân Đoàn gọi… vào, tôi lại phải đến nhà ông ÁNH chiều tối hôm đó, để giải bày sự thật; mọi chuyện êm xuôi!
Qua vài việc trên, tôi nhận thấy ông Ánh rất bình dân, dễ gần gủi với thuộc cấp, tính tình rất trầm tĩnh, kiên nhẫn lắng nghe phải trái, và không có hốt-hoảng, lo-sợ rồi… “chuyển” lệnh và lời của cấp trên, để đánh phủ đầu, răn-đe đàn em trước!

Còn phần tôi, nếu tin tưởng và nói theo số mạng, thì có lẽ tôi không hạp với nhà binh lắm! nên con đường binh nghiệp không được phẳng phiêu, suông sẻ thong dong, mà cứ gặp chuyện gì đâu và bị… “ạch đụi” hoài!!! Như đầu năm 1970, tôi được T/tá Phi Đoàn Trưởng 21 , kêu vào cho biết là PĐ đề cử cho tôi đi làm Sĩ Quan Liên Lạc bên Mỹ kỳ nầy! Khỏi nói, mừng quá xá cở. Ngày thì đi bay, tối về lo học, dợt lại ba cái tiếng Anh, mà trong lòng phấn khởi nở hoa với ý nghĩ là thời vận tới hồi… “thới lai” rồi đây!

Niềm vui chưa được bao lâu, thì nghe tin là tên tôi đã bị gạt ra rồi! Thật buồn! buồn quá đi chứ ..! Sau bữa cơm tối hôm ấy, tôi cứ đi tới đi lui… ngẫm nghĩ mình bay hành quân hằng ngày, VC bắn mà không sợ, thì cớ chi mình không dám hỏi thẳng ngay ông Tư Lệnh SĐ (KĐ?) cho rõ trắng đen, cho hết ấm ức, có gì phải sợ chứ! Lòng cả quyết, nên tôi bốc điện thoại gọi xin lên gặp ông tại nhà, vì hôm sau tôi phải đi bay. Ông đồng ý ngay! Sau khi nghe tôi trình bày và thắc mắc, ông giải thích:

– Chỗ Sĩ Quan Liên Lạc kỳ nầy, tôi đã dành cho anh TTL (Trực thăng) rồi, theo như tôi hứa hồi năm ngoái…vì anh ấy đã bị thương tích trong chiến trận!

Tôi cáo từ đi ra với nổi buồn dịu vợi, và thấy niềm ước mơ của mình đang nằm cuối chân trời viễn mộng! Là con người bình thường, nên tôi phiền muộn là điều dĩ nhiên, nhưng thật lòng mà nói (ngay lúc ấy đến tận bây giờ, tôi thấy trọng nể ông hơn nữa vì lẽ:
*Ông là người trọng chữ tín, vẫn nhớ và giữ lời hứa. Do đó ông tạo được niềm tin của mọi người đối với ông!
*Là con người thẳng thắn, không quanh co; nếu gặp người khác, họ có thể trả lời một cách ngoại giao, xoa dịu, để tôi vui lòng và còn hy vọng: “được rồi để tôi xem lại”..v..v… rồi sau đó cũng gạt tên tôi ra, đến lúc tôi vỡ mộng, thì cứ cho đó là trên Bộ Tư Lệnh quyết định giờ chót, ai biết được!

Tóm lại cấp chỉ huy có được đức tính như trầm tĩnh, sáng suốt trong quyết định, ngay thẳng, bình dị, biết trọng chữ tín và không mị dân, làm cho ai cũng nể phục, và quý mến ông cả! Và có điểm rất quan trọng mà tôi quên nói, đó là ông rất quý trọng mạng người: từ lúc ông còn là PĐT, khi nghe máy bay rớt, câu đầu tiên mà ông hỏi là:
– “Phi Hành Đoàn có sao không”?
Trái ngược với câu: “Tàu có sao không” mà tôi thường nghe!

3/*** Anh Lê Tấn Thinh rất tiếc thương ông Ánh, và vẫn xúc động khi nhắc đến tai nạn đã xảy ra với anh cách nay tròn 35 năm! Anh nhớ mãi một buổi chiều đầu năm 1972, sau một phi vụ bay Gunship yểm trợ hành quân bên Kampuchia về đáp tại Bình Thuỷ, khi vào ụ đậu, vừa tắt máy cánh quạt quay chậm; chiếc số 2 vô sau cũng vào ụ, bị gió giật xoáy, nên đã chạm quẹt đuôi tàu của an , anh leo xuống đi ra phía sau, để xem tình trạng chiếc tàu ra sao, tự dưng chiếc tàu của anh bị nghiêng, hay bẹt càng mà cánh quạt chánh trực thăng còn trớn quay, chém xuống tận ngang lưng trúng cây ru-lô hất anh văng đến 5 ,6 mét, bất tỉnh! Anh được đưa ngay vào bệnh viện Phan Thanh Giản – Cần Thơ trong tình trạng hôn mê!

Ngay tối hôm đó ông Ánh dùng xe của Sư Đoàn Trưởng chở vợ anh Thinh vào bệnh viện lo cho anh, và ông cũng ngồi tại phòng bệnh, lo lắng theo dõi tình trạng thập tử nhất sanh của Thinh. Các bác sĩ giải phẩu giỏi của bệnh viện đều tập trung, để chuẩn bị giải phẩu xem nội tạng bị trọng thương chỗ nào. Nhưng cái khó là áp huyết của Thinh xuống quá thấp, nên chưa thể nào vô máu để phẫu thuật anh được! Hầu hết các bác sĩ bệnh viện thường đi máy bay, nên đều quen biết và thân tình với anh Thinh, họ rất tận tâm… ngoài ra có sự hiện diện thêm ông Sư Đoàn Trưởng nữa, nên sự nổ lực của các bác sĩ càng cao hơn…

Ông cứ ngồi chờ, theo dõi tình trạng của Thinh như thế không biết đến bao lâu, mãi khi nhịp tim và áp huyết của anh Thinh có nhích lên, đủ để bác sĩ truyền máu cho giải phẫu, lúc ấy ông mới lui gót! Anh Thinh bất tỉnh, hôn mê hơn ½ tháng, và điều trị hơn 5 tháng mới bình phục! Chuyện của Thinh và ông Ánh hầu như trong Sư Đoàn 4KQ đều biết cả!

Bỗng một hôm, giữa trời quang mà tin dường sấm nổ: Tướng Ánh tử nạn trong phi vụ câu chiếc phi cơ quan sát! Mọi quân nhân trong căn cứ bàng-hoàng đến sửng-sờ, nước mắt ràn-rụa, lắc đầu, chắc lưỡi…!! Anh Thinh đang dưỡng thương, chống nạn vào Câu-lạc-bộ Sĩ Quan, và chết lặng người đứng nhìn thi thể của Ông Tướng được tẩn liệm trong áo quan. Anh khóc ròng ở trong lòng, nào có ai hay! Quanh đấy, ai cũng rưng rưng nhìn nhau, như thầm hỏi liệu mình có còn được may mắn phục vụ dưới quyền của ông Tướng nào, như Ông Ánh nữa không???!!

Viết đến đây tôi không khỏi bồi hồi tấc dạ, vì sự kính mến, cảm phục cứ mãi dâng trào!!
Tiếc thay! tôi chưa là một nhà văn, làm sao có đủ ngôn từ để lột tả hết được về ông. Tôi thuộc hàng “trí đoản” không thấy được những cái tiềm ẩn nơi ông, thì làm sao Luận được anh-hùng!
Tiếc thay! Một vì sao rực sáng vội chợt băng, nên Quân Đội VNCH chưa có dịp thấy bản lĩnh và tài thao luợc của Tướng Nguyễn Huy ÁNH . Ô hô! Tiếc thay!!!

***

NGHỊCH NHĨ

Nhắn:
* Cùng Quan ngự y TRẦN LÝ kiêm “nhà KQ học” , những chi tiết trong bài viết nầy khá chính xác, anh có thể tin tưởng và xử dụng được! Tôi thân tình khuyên anh, nếu có ý định viết những “Phi Công Trực Thăng theo với con tàu” như bên Khu Trục (nói chung) thì rất khó được, vì “tử” số quá nhiều, nhiều lắm không ai nhớ hết; mà chẳng lẽ hơn phân nữa quyển sách là danh tánh những người đã biền biệt ra đi ??!

*Cùng chư huynh đệ “cố nhân” đã đọc và theo dõi bài viết của tôi bấy lâu nay, chắc hẳn nhận ra “ thằng tôi” là ai rồi, nếu biết xin để bụng. và đừng tiết lộ danh tánh, vì rất bất lợi cho tôi. Đa tạ

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s