Nhà tù Phan Đăng Lưu

 Hoàng Đình Báu

Nói đến ngày Quốc-Hận 30-4-1975 phải nói đến nhà tù Phan Đăng Lưu. Đây là nhà tù tuy không lớn nhưng nổi tiếng là khắt nghiệt nhất được Việt Cộng thành lập sau khi cưỡng chiếm miền Nam Việt Nam. Nhà tù nầy nằm đối diện với chợ Bà Chiểu và sát với tòa tỉnh trưởng Gia Định, Sài Gòn xưa. Địa chỉ nhà tù nay là số 4 đường Phan Đăng Lưu, Sài Gòn.

Sau năm 1975, Việt Cộng dùng nhà tù nầy để nhốt các lãnh tụ tôn giáo miền Nam, các nhà tư bản, các chủ xí nghiệp, các phong trào phục quốc, cứu quốc, những văn nghệ sĩ miền Nam và kể cả các tổ chức vượt biên trốn ra nước ngoài. Tất cả những cá nhân, những tổ chức trên đều được chúng ghép vào tội phản động, tàn dư của Mỹ Ngụy và âm mưu lật đổ chính quyền cộng sản Việt Nam.

NGUYỄN ĐẠT THỊNH

Việc Tổng Thống Donald Trump sa thải Giám Đốc FBI James Comey hôm thứ Ba, mùng 9 tháng 5, 2017 đang gây chấn động trong chính giới Hoa Kỳ. Bà Susan Rice, nguyên cố vấn an ninh quốc gia dưới thời Tổng Thống Barack Obama, nhận định, “Người Mỹ có quyền ngờ vực quyết định của Tổng Thống Trump là một nỗ lực để che dấu sự thật, nếu Bộ Tư Pháp không chỉ định một biện lý đặc biệt để điều tra nội vụ.”

Bà Nghị Sĩ Elizabeth Warren, tiểu bang Massachusetts, nói, “Không ai tin được việc Trump sa thải người đang phụ trách điều tra về những liên hệ giữa ông ta và Nga, chỉ vì nhiều tháng trước ông Comey đã đối xử thiếu công bằng với bà Hillary Clinton trong cuộc tranh cử với ông.”

Nghị Sĩ John McCain tuyên bố, “Từ lâu, tôi vẫn kêu gọi thành lập một tiểu ban của Quốc Hội để điều tra về việc người Nga chen lấn vào cuộc bầu cử 2016; giờ này nhu cầu điều tra lại càng cấp bách hơn, sau khi tổng thống quyết định sa thải giám đốc FBI.”

Thật ra thì việc điều tra về vai trò của Nga đã được khởi công từ hôm thứ Hai, mùng 8 tháng 5, 2017, khi một tiểu ban Thượng Viện mời bà Sally Q. Yates, nguyên quyền-bộ-trưởng-Tư-Pháp điều trần về nghi vấn nguyên cố vấn an ninh quốc gia Michael T. Flynn có thể bị Nga bắt chẹt (blackmail).

Chuyện xảy ra ngay từ những ngày đầu tiên của chính phủ Donald Trump, mọi người cũng đã biết lõm bõm từng đoạn; cuộc điều trần của bà Yates giúp hệ thống hóa và chính thức hóa giai thoại người Nga chen lấn vào nội tình chính trị của Hoa Kỳ.

Trong lúc điều trần, bà Yates nói với các nghị sĩ, “Không người Mỹ nào muốn người Nga chen lấn vào địa hạt an ninh quốc gia, do đó tôi cần báo động cho Bạch Cung biết là cố vấn an ninh Michael T. Flynn, đã báo cáo láo với Phó Tổng Thống Mike Pence về những liên hệ giữa ông ta với Moscow, và do đó, ông ta có thể bị người Nga khai thác điều dối trá và bắt chẹt ông ta.”

Bà Yates vội vàng cho tổng thống biết những bí ẩn mà FBI -qua đường dây nghe lén biết được và báo cáo với bà; nhưng tổng thống không có phản ứng gì cả. Mãi 18 ngày sau, khi báo chí phanh phui việc làm của ông Flynn, ông ta mới bị cất chức ngày 13 tháng Hai, 2017.


Quyền Bộ Trưởng Tư Pháp Sally Yates


Cố vấn an ninh quốc gia Michael Flynn

Những điều tiết lộ của bà Yates, cộng thêm vào việc Tổng Thống Barack Obama đã cảnh cáo Tổng Thống Donald Trump là không nên tín nhiệm ông Flynn, giải thích việc ông bị thất sủng trong chính phủ Trump.
Nguyên văn câu cảnh cáo của ông Obama là “I“m not a fan of Michael Flynn,” (Tôi không hâm mộ gì ông Michael Flynn.)

Flynn là một tướng ba sao hồi hưu; trong quân ngũ, ông đã từng là giám đốc Cơ Quan Tình Báo Quốc Phòng; ông được Tổng Thống Trump chỉ định làm cố vấn an ninh quốc gia ngày 20 tháng Giêng 2017; ông chỉ giữ chức vụ này 24 ngày, rồi phải từ chức sau khi bị tố cáo là nói dối Phó Tổng Thống Mike Pence về việc ông gặp gỡ đại sứ Nga Sergey Kislyak

Ngày 27 tháng Tư, 2017, sở Thanh Tra Quân Đội công bố họ mở điều tra về việc ông Flynn nhận của chính phủ Thổ Nhĩ Kỳ $500,000, và nhận tiền của Nga, sau khi thảo luận với đại sứ Nga Kislyak về những trừng phạt kinh tế do Tổng Thống Obama quyết định, vì Nga chen vào nội tình Hoa Kỳ, cả hai việc đó, ông Flynn đều không được phép làm.

Trong thời gian phục vụ quân đội, trung tướng Flynn là một tướng lãnh chiến đấu; ông phục vụ trong nhiều quân chủng, giữ nhiều vai trò trong ngành Quân Báo, và đã chỉ huy nhiều đơn vị tác chiến trong cả hai loại chiến tranh -quy ước, và phi quy ước.

Năn 2010 ông là một “đồng tác giả” của quyển binh thuyết Fixing Intel: A Blueprint for Making Intelligence Relevant in Afghanistan (Khắc phục khó khăn quân báo: Phương thức khiến tin tình báo ứng dụng được trên chiến trường A Phú Hãn). Ông hồi hưu sau 33 năm quân ngũ.

Cuộc đời chính trị của ông Flynn không suôn sẻ như cuộc sống quân ngũ; và cuộc điều tra về việc người Nga chen lấn vào cuộc bầu cử năm 2016 có thể mang lại cho ông nhiều hậu quả tai hại do việc ông có liên hệ với Nga, và có nhận tiền của một quốc gia khác.

Trong cuộc điều trần tại Thượng Viện, nhiều nghị sĩ đã nêu lên thắc mắc, “Lý do nào khiến Tổng Thống Trump phải chờ đến 18 ngày, sau ngày bà Yates báo cho ông biết việc ông Flynn, gặp đại sứ Nga, thảo luận với đại sứ Nga về những biện pháp trừng phạt Nga do Tổng Thống Obama quyết định?”

Trả lời câu hỏi đó, bà Yates nói, “Tôi không có cách nào giải thích được việc làm của họ; nhưng tôi biết một điều, là nếu họ không làm gì cả thì sự im lặng đó phải được coi là tình trạng báo động.”

Tình trạng báo động chưa xảy ra, mặc dù ông Trump vẫn không làm gì cả, giữa những đợt tấn công chính trị của nhiều chính khách -cả Dân Chủ lẫn Cộng Hòa. Ông bình tĩnh phản công bằng một loạt thư post lên Twitter sáng thứ Tư 5/10.

Ông mô tả phản ứng ồ ạt của các chính khách Dân Chủ qua một câu ngắn, “Họ đã từng chỉ trích James Comey vi phạm đủ mọi điều tồi tệ; họ còn đòi sa thải Comey, vậy mà giờ này họ đổi giọng, hát bài khác.” Trump còn hứa sẽ thay Comey bằng một nhân vật xứng đáng hơn để tái tạo uy tín, và tinh thần công bằng cho sở Cảnh Sát Liên Bang (FBI).

Trong một bản Twit khác, Trump viết, “Comey mất tín nhiệm của mọi người trong chính giới -dù người đó thiên Dân Chủ hay thiên Cộng Hòa. Sau khi tôi chỉ định người thay thế ông ta, mọi người sẽ cảm ơn tôi.”
Trump còn post lên mạng bản tường trình Drudge Report về “10 scandals của FBI xảy ra dưới trào Comey,” để biện minh cho quyết định của ông sa thải giám đốc Comey.

Vị tổng thống “không giống ai,” có biến được cơn phong ba “sa thải Comey” thành một thoảng gió mát hay không là tùy những điều FBI biết về liên hệ giữa tướng Flynn với đại sứ Nga Sergey Kislyak, và tùy thái độ của Comey dám khui hay không dám khui những bí mật đó. (ndt)

http://www.viendongdaily.com/nguyen-dat-thinh-sa-thai-giam-doc-fbi-kRBqnXmN.html

</div>
” data-medium-file=”” data-large-file=”” />

Ảnh minh họa

Trại có 2 khu là khu biệt giam và khu tập thể.Khu biệt giam với nhiều phòng nhỏ nằm sát nhau, mỗi phòng biệt giam rộng 1m và dài 2m.Mỗi phòng biệt giam có 2 sàn xi măng, sàn trên cao hơn sàn dưới độ 3 tấc. Sàn trên có một cái còng.Như vậy phòng biệt giam có thể nhốt 2 người tù mà bị còng thì chỉ có người nằm trên thôi. Trong phòng biệt giam có một cầu tiêu và một vòi nước khi mở khi không, trước phòng là một cửa sắt, trên cửa có một lỗ thông gió khoảng một tấc vuông dùng để đưa đồ ăn cho tù. Cải lỗ gió nầy được đóng hay mở cũng tùy thuộc cán bộ trực trại.

Lỗ gió nầy khi được mở và khi hành lang không có ai qua lại là niềm hạnh phúc của người tù. Nhờ lỗ gió mà người tù ở các phòng liền nhau có thể liên lạc với nhau dù không thấy mặt nhau. Họ có thể gọi nhau ra nói chuyện, cho nhau miếng bánh, cái kẹo, nhất là điếu thuốc rê đốt sẳn. Qua lỗ gió thấy an toàn, họ gọi nhau bằng cách gõ vào vách tường báo hiệu, xong thò tay qua lỗ gió, hai bàn tay sẽ gặp nhau…

Tôi bị bắt vào Phan Đăng Lưu năm 1983 về tội “ tổ chức vượt biên”. Tôi bị đưa vào phòng biệt giam. Tôi là tài công nhưng Việt Cộng tưởng tôi là tổ chức nên chúng đưa vào biệt giam và còng hai chân chân để tra khảo tôi phải khai tổ chức là ai và tiền, vàng, bạc để đâu. Lúc đầu ở biệt giam một mình, một tháng sau thì có thêm một người nữa. Người nầy là một cán bộ ngoài Bắc, không biết bị tội gì mà đưa vào ở chung với tôi. Một tháng sau, người cán bộ nầy ra thì một người tù khác vào, anh tên Cường có dính dáng đến “ Vụ Án Nhà Lam”. Cường người Huế, trước 1975 là một thợ chụp hình, khi T 54 của Việt Cộng tiến từ xa lộ Biên Hòa vào thành phố Sài Gòn, Cường đã ra đón và được cho lên xe tăng để chỉ đường cho đoàn xe vào Dinh Độc Lập. Chính anh đã chụp những bức ảnh T 54 ủi sập cổng chính của dinh và nhiều bức ảnh khác của những ngày Ba Mươi Tháng Tư. Cường không phải là ca sỉ nhưng có giọng hát hay mà lại bạo phổi, tối nào anh cũng đưa miệng qua lỗ gió hát lớn cho các tù biệt giam nghe. Cường cũng biết ngâm thơ nhất là bài “Hồ Trường”thì những ai ở biệt giam Phan Đăng Lưu vào những ngày ấy đều không quên giọng ngâm của anh vì tối nào nếu có dịp là anh ngâm, nhất là lúc trời mưa gió bên ngoài. Không may, một hôm anh đang ngâm “Hồ Trường” thì bị cán bộ trực trại phát hiện và anh bị kỷ luật và đưa đi nơi khác. Sau đó một người tù khác lại vào ở chung với tôi.Người thứ ba nầy là một cựu sĩ quan VNCH, ở chung với nhau một thời gian ngắn, chúng tôi hiểu nhau và chia sẽ mọi thứ cho nhau dù phòng kín chỉ vừa nửa chiếc chiếu, mồ hôi nhể nhải suốt ngày lại thêm muỗi mòng, gián chuột và mùi hôi thối từ lỗ cầu tiêu mục nát bốc lên.Có lúc đang ngủ giật mình thấy gián bò trên bụng hay chuột gậm gót chân.

Bảy tháng sau tôi được đưa qua phòng giam tập thể, phòng nầy dài khoảng 10 mét rộng 5 mét, chứa khoảng gần 80 người tù đủ mọi lứa tuổi và đủ mọi thành phần tù tội.Thấy tôi mới đến, tên trưởng phòng giam là một đại úy công an Việt Cộng bị bắt vì tội “Tổ chức vượt biên” chỉ định tôi nằm gần sát cầu tiêu bên cạnh là một người tù lớn tuổi. Tên nầy đúng là một cai tù. Nó cùng đám tay chân nằm gần cửa ra vào để dể dàng tiếp cận cán bộ trại và hít thở không khí bên ngoài, còn lại tất cả nằm sắp lớp như cá mòi trong hộp. Tất cả đều răm rắp theo lệnh cai tù, cai tù lại theo lệnh của cán bộ trại. Phần đông trước khi vào khu tập thể, người tù nào cũng phải trãi qua biệt giam nên ai cũng gầy yếu, xanh xao, và còn bị cai tù bắt nạt, dọa dẫm đủ điều. Nằm cạnh nhau cả ngày mà tôi chưa dám nói chuyện với bác bên cạnh vì sợ cai tù nghe vu cáo chuyện tù cũ tù mới nhỏ to nói xấu bác, đảng và cách mạng. Đợi lúc cai tù ra ngoài làm việc, bác nằm cạnh tôi nói nhỏ:

– Kệ nó.Tránh voi chẳng xấu mặt nào.

Tôi tự giới thiệu tên rồi hỏi bác:

– Bác tên gì?

– Tôi tên Nguyễn Hoạt

Tôi hỏi lại:

– Có phải Nguyễn Hoạt là Hiếu Chân tiên sinh ?

Bác gật đầu. Tôi hỏi tiếp:

– Bác bị bắt vì tội gì?

– Biệt kích văn hóa.

– Trước bác làm gi?

– Giám đốc Văn Bút Việt Nam

Tôi nói đã đọc nhiều bài viết của bác trên các báo và rất ngưỡng mộ bác.

Từ đó, chúng tôi quen thân nhau, nằm sát nhau rồi ăn chung với nhau. Cũng nhờ đó tôi đã học hỏi từ bác nhiều thứ và xem bác như người thầy. Bác lớn hơn tôi 10 tuổi, sáng nào bác cũng ngồi thiền, chiều lại bác tập “trồng chuối ngược”, tức tập chúc đầu xuống đất, hai chân đưa thẳng đứng lên trời. Bác nói đây là cách tập luyện“Tinh, Khí, Thần”, hằng ngày mình ngồi, đứng nhiều, làm đảo ngược lại sẽ giúp máu xuống tim và lên đầu mạnh hơn.

Tôi lại hỏi bác:

– Bác nghĩ thế nào về văn học miền Nam trước năm 1975.

Bác trả lời:

– Nhiều bước tiến rõ rệt. Bác dẫn chứng, miền Nam Việt Nam trước năm 1954 chưa có gì. Thế mà sau 20 năm, miền Nam có tất cả, dù chưa lớn lắm, nhưng đã hơn nhiều nước ở Đông Nam Á. Bác nói tiếp, bây giờ lại trở về con số không.

Tôi lại hỏi:

– Trong thời kỳ cầm bút, bác thích thú điều gì nhất?

– Tôi thích nhất là lúc gặp nhà văn Kim Dung khi ông trên đường bay từ Singapore về Hồng Kông, ông có ghé qua Tân Sơn Nhất vài tiếng.Vài tiếng nhưng tôi đã nói chuyện nhiều với ông ấy.

Kim Dung là nhà văn nổi tiếng của Hồng Kông, tác giả của những tập truyện kiếm hiệp làm say mê hằng triệu độc giã khắp thế giới. Bác thích nhất câu nói của Kim Dung: “ Chỉ có tự do mới sáng tác hay được”.

Cuối năm 1984 tôi được chuyển lên nhà tù Chí Hòa. Một năm sau tôi lại chuyển lên trại tù Tống Lê Chân thuộc tỉnh Bình Long để phá rừng trồng cây tiêu, cây điều, ba năm sau, cuối năm 1987 mới được thả về. Sau đó tôi được biết bác Nguyễn Hoạt cũng bị đưa lên Chí Hòa và chết tại trại tù nầy, không biết lý do gì.

Nghĩ đến trại tù Phan Đăng Lưu. Gần 40 năm, tôi vẫn còn nhớ đến những bạn tù trong biệt giam cũng như những bạn tù trong phòng giam tập thể.Trong đó có người bạn tù không tên ở bên cạnh phòng biệt giam thường cho tôi điếu thuốc rê đốt sẳn.Tuy nghe giọng nói hằng ngày của nhau nhưng chưa bao giờ thấy mặt nhau, đã làm tim tôi khắc sâu ân tình nầy, tiếp đến là anh Cường, trẻ tuổi, vui tính và nhiệt tình, sau cùng là bác Hoạt tức Hiếu Chân tiên sinh, người đã nằm cạnh và ăn chung suốt nhiều tháng, một nhà văn tha thiết tự do với nhiều mơ ước chưa thành sự thật đã phải từ giã người thân, bạn bè và cây bút của mình trong nhà tù Công sản.

Lúc qua Mỹ, tôi có xuất bản một tập thơ lấy tên “Mẹ và Quê Hương” trong đó có bài thơ ghi lại vài dấu tích với những bạn trong ngục tù Phan Dăng Lưu, một trại tù đã gây biết bao nỗi kinh hoàng cho mọi người vào thời đó. Sau đây là bài thơ “Ngục tù Phan Đăng Lưu”:

Đêm dài không ngủ được
Thời gian đếm bước chân
Nằm chờ nghe tiếng gõ
Đợi nhau qua lỗ gió
Trao nhau điếu thuốc rê
Cho nhau lời thăm hỏi
Những chẳng thấy mặt nhau
Bạn cho ta tiếng hát
Vang lên như tình gọi
Lời ca trong đêm vắng
Thắm tình tù thiết tha
Phòng rộng nửa chiếc chiếu
Thiếu không khí, thiếu mặt trời
Đôi lúc bạn bị còng
Điếu thuốc chẳng chuyền tay
Bài ca đành tắt lịm
Khi cả hai bị còng
Cuộc tình thêm thê thảm
Nằm đợi tiếng gõ vách
Vui quên đời ngục tù
Cám ơn bạn bên kia
Phòng biệt giam T-28
Ngày đêm ta có bạn
Bây giờ bạn ở đâu.

Cali 1-4-2015

Tam Giang Hoàng Đình Báu

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s