Bạn tôi

Huy hieu GD23XP. TVQ CollectionHUY HIEU GIANG DOAN 31XUNG PHONG .

nguyễn văn chín
Cuối năm 1971 tôi được lệnh thuyên chuyển về Liên Giang Đoàn 23/31 Xung Phong nằm tại Vĩnh Long, thuộc Vùng 4 Sông Ngòi. Người đầu tiên tôi gặp khi mới bước chân vào Bộ Chỉ Huy đó là HQ Thiếu Úy Cơ Khí Lư thế Khiêm, một sĩ quan cùng khóa với tôi. Vui vẻ, tay bắt mặt mừng, và cảm giác đầu tiên của tôi là không còn cảm thấy cô đơn khi về đơn vị mới. Đã có phe ta đón rước đây rồi! Khiêm vừa cười hớn hở, vừa thố lộ tâm tình:
-Tao đã thấy tên mầy trong lệnh thuyên chuyển mấy tuần nay, tao đang chờ mầy về đâm sốt cả ruột. Tao đã hỏi phòng Nội Vụ rồi, mầy không phải mặc đại lễ trình diện, chỉ tiểu lễ thôi. Tao sẽ chở mầy về thay đồ để trình diện Chỉ Huy Trưởng.
Thế là Khiêm lấy chiếc xe jeep của đơn vị, chở tôi về nhà ở ngoài thị xã Vĩnh Long thay đồ tiểu lễ vào trình diện CHT ngay ngày hôm đó.
Vừa về đơn vị mới mà gặp ngay một người bạn cùng khóa, và hết lòng sốt sắng lo lắng cho mình, thật là mừng và tôi thấy ấm lòng hẳn lên. Tôi đã có cái cảm giác thân thiện ngay với Khiêm, dù khi còn ở quân trường chúng tôi đã ít khi gặp gỡ, và quan hệ mật thiết với nhau vì Khiêm thuộc đại đội cơ khí còn tôi thì ở đại đội bên ngành chỉ huy.
Trên đường đi Khiêm đã kể cho tôi nghe là ngoài tôi và Khiêm còn có thêm một người bạn cùng khóa là HQ Thiếu Úy Võ văn Hạc cũng ở chung GĐ31XP với tôi. Còn Khiêm thì thuộc quân số của GĐ23XP. CHT/GĐ23XP vì thâm niên hơn nên cũng đồng thời là CHT của Liên Giang Đoàn, còn CHT/GĐ 31 là CHP Liên Giang Đoàn. Bộ Chỉ Huy Liên Giang Đoàn là chung gồm cả nhân viên của hai giang đoàn.
Sau khi trình diện CHT/GĐ31XP HQ Đại Úy Trần Đỗ Cẩm xong, tôi được lệnh chuẩn bị để sẵn sàng ra vùng hành quân tại vùng Kiến Hòa khi có phương tiện đầu tiên. BCH/Liên Giang Đoàn và hậu cứ đóng tại ngã ba Cần Thơ, một ngả đi vào thị xã Vĩnh Long, và một ngả xuôi về tỉnh lỵ Cần Thơ. Cứ cách khoảng một vài ngày, thì lại có một chuyến tiếp tế của hậu cứ cho vùng hành quân tại Kiến Hòa (Bến Tre).
Tôi khăn gói hành trang tháp tùng với giang đĩnh ra vùng hành quân ngay chuyến tiếp tế sau đó. Trước khi đi Khiêm đã dặn dò tôi cẩn thận (Khiêm luôn ở hậu cứ vì là SQ tiếp liệu của LGĐ): “Mầy phải hết sức cẩn thận đó nhe, vì Bến Tre nhiều VC lắm. Có gì thì mầy nhớ hỏi thằng Hạc, dù sao nó cũng đã quen vùng hành quân rồi.” Tôi cám ơn Khiêm đã lo lắng cho tôi, và tôi hứa sẽ nghe theo những gì mà Khiêm đã dặn bảo.

Giang soai dinh Commandement
Ngay từ sáng sớm toán giang đĩnh đã sẵn sàng lên đường, Khiêm ra tận cầu tàu tiễn tôi lên đường, đồng thời dặn dò các đàn em của Khiêm về việc phân phối đồ tiếp liệu cho vùng hành quân. Tàu tách bến, tôi thấy Khiêm còn đứng trên cầu tàu vẫy tay từ giã thằng bạn cùng khóa mới vừa gặp lại nhau vài ngày, nay phải lên đường vào nơi khói lửa thi hành nhiệm vụ của người trai trong thời chinh chiến.
Toán giang đĩnh theo sông Cổ Chiên đi về hướng Vĩnh Bình để đến Kiến Hòa. Mặc dù về đơn vị mới có mấy ngày, nhưng tôi lại là sĩ quan thâm niên hiện diện nên đã được giao cho trách nhiệm làm trưởng toán. Tôi rất hồi hộp và lo lắng vì mình chưa có một chút kinh nghiệm nào về chỉ huy một đoàn giang đĩnh giang hành trên sông lạch đầy bất trắc, nhưng trách nhiệm đã được giao phó là trách nhiệm, và mình phải thi hành với tất cả khả năng và cố gắng của mình. Khi tới Vàm Chợ Lách, đoàn tàu rẽ vào một con kinh nhỏ mà tôi không nhớ tên. Đây là con kinh dẫn tàu thuyền đi từ Vĩnh Long qua Bến Tre hay ngược lại, và là một thủy trình ngắn nhứt. Tuy là một con kinh nhỏ, nhưng lại có rất nhiều ghe thuyền qua lại, và rất an toàn vì quận Chợ Lách là một quận rất an ninh dưới sự kiểm soát của quân lực ta. Chạy ngoằn ngoèo trên con kinh này khoảng hơn một giờ đồng hồ thì toán giang đĩnh ra đến Kinh Chợ Lách, và theo con kinh này đổ ra sông Hàm Luông. Khi ra khỏi kinh Chợ Lách tàu chạy khoảng một giờ nữa thì đến bến phà Hàm Luông, nơi mà các giang đĩnh của đơn vị chúng tôi nghỉ bến sau mỗi cuộc hành quân.
Chiếc giang đĩnh nhỏ cặp vào để tôi sang soái đĩnh trình diện CHT vùng hành quân và cũng là CHP/GĐ31XP, lúc đó là HQ Thiếu úy Lê Quang Chương. Tuy ông xuất thân khóa 14 SQHQ nhưng vì một lý do nào đó ông vẫn còn mang cấp bậc thiếu úy dù các bạn của ông đã mang lon đại úy. Đến năm 1972 thì ông được hồi tố và được mang cấp bậc đại úy, và thuyên chuyển đi làm đơn vị trưởng của một Duyên Đoàn. Bạn cùng khóa với tôi là HQ Thiếu Úy Hạc đã không có mặt trên chiến đĩnh bởi vì đang là làm nhiệm vụ của một Sĩ Quan Trực tại Trung Tâm Hành Quân/Trần Hưng Đạo 19. Trình diện CHT vùng hành quân, tôi đã được tiếp đón hết sức là nhiệt tình của CHT, và đồng thời cũng là người đàn anh của tôi thuộc Khóa 14 SQHQ/NT.
 LCM Monitor.

Tất cả mọi công việc tại vùng hành quân đều xa lạ đối với tôi ngoại trừ việc liên lạc vô tuyến. Có lẽ CHT cũng hiểu biết điều này vì ông đã có nhiều kinh nghiệm với các sĩ quan mới về, nên ông giao cho tôi nhiệm vụ lo việc truyền tin. Ông chỉ dẫn sơ khởi cho tôi về tên các đơn vị liên hệ và tên các giang đĩnh cần liên lạc.
Tôi chưa được “an cư “, thì chúng tôi đã nhận được lệnh hành quân khai thông Kinh Chẹt Sậy từ BCH Trần Hưng Đạo 19, lúc đó nằm tại hậu cứ của Trung Đoàn 10 thuộc Sư Đoàn 7BB đóng tại bờ hồ trong thị xã Bến Tre. Kinh Chẹt Sậy là một con kinh nhỏ nối liền sông Hàm Luông ngay khoảng bến phà Hàm Luông, chạy ngoằn ngoèo qua một vùng mất an ninh, đi qua quận An Hóa, và đổ ra sông Mỹ Tho. Tuy nhỏ nhưng con kinh này là con đường thủy lộ ngắn nhứt dẫn từ bến phà Hàm Luông qua Mỹ Tho, dài khoảng 15km. Thay vì theo sông lớn, phải chạy ngược giòng sông Hàm Luông lên đến ngã ba Hàm Luông, và theo sông Tiền Giang đi qua Đồng Tâm, qua ngang phà Rạch Miểu để đến Mỹ Tho. Khoảng đường này có lẽ dài đến hơn 60km. Vì biết con kinh Chẹt Sậy này chảy qua những vùng nguy hiểm, có nhiều rủi ro bất trắc trong khi di chuyển, nên tất cả các giang đĩnh đã nhận được lệnh luôn luôn ở trong tình trạng tác chiến, mọi nhân viên phải ở vào vị trí đã được phân nhiệm trước của mình.
Mới mấy ngày đầu tiên về đơn vị mà phải đi ngay vào vùng nguy hiểm nên lòng tôi cũng bị hoang mang hồi hộp, kèm theo mối lo âu sợ hãi. Nhưng nhiệm vụ thì mình phải thi hành dù tình huống thế nào đi nữa. Đội hình di chuyển đã được CHT/HQ phân bổ. Đầu tiên là hai con rùa (LCVP) kéo theo hai con cua để ra mìn. Tiểu Vận Đĩnh (Landing Craft Vehicle Personnel-LCVP) là một loại tàu có đáy bằng, và lườn bằng cây, vì có cửa đổ bộ và một máy nên chạy rất chậm, do đó nó được đặt tên là con rùa. Giang đĩnh này được trang bị với khẩu đại bác 20 ly hay đại liên 50 kép trước mũi, một hay hai cây đại liên 30 tại chỗ lái. Giang đĩnh này đã được biến cải dùng để rà mìn trên kinh lạch với dụng cụ rà cắt mìn giống như cái neo 4 nhánh có răng cưa dùng để cắt dây mìn. Khi chuyển vận, giang đĩnh này thường phải đi đầu để rà và cắt dây mìn. Kế đến là một cặp Tiểu Giáp Đĩnh FOM mũi nhọn, vận tốc cao và nhanh nhẹn. Tiếp theo là soái đĩnh và cặp Truy Kích Đĩnh (River Patrol Craft-RPC) với hai máy nên xoay chuyển rất lanh lẹ. Bọc hậu là chiếc Monitor với cây Bofor trước mũi. Hai chiếc Tiểu Giáp Đĩnh FOM còn lại với vận tốc nhanh và xoay trở dễ dàng nên đã đựơc CHT phân công cho chạy tới chạy lui quan sát, và yểm trợ các giang đĩnh khác trong những trường hợp cần thiết.

Tieu giap dinh FOM.

Đoàn tàu xuất hành theo đội hình đã được chỉ định, cẩn thận tiến vào kinh Chẹt Sậy, mọi liên lạc vô tuyến được duy trì thường xuyên, hạn chế tối đa những liên lạc không cần thiết. Tôi ngồi trên boong tàu, mình mặc chiếc áo giáp lần đầu tiên trong đời, tuy nó rất khó chịu vì nặng nề và nóng nực nhưng không được cởi ra theo lệnh của CHT. Thực tình thì tôi cũng đã không dám cởi ra vì đây là lần đầu tiên tôi đã thực sự tham dự vào trò chơi bắn giết, bước vào cuộc chiến với biết bao nguy hiểm đang chờ đợi mình, rủi ro đang rình mò ở bất kỳ một bụi cây, mô đất nào của đoạn hải trình sắp đi qua.
Đoàn tàu di chuyển rất chậm chạp, và nghiêm chỉnh theo thứ tự đội hình, mỗi người đều ý thức được nhiệm vụ của mình, và ý thức liên đới với đồng đội. Lần nầy không cần đến chỉ thị của CHT mà mọi quân nhân đều đã thi hành những huấn lệnh hành quân một cách triệt để. Rời khỏi chợ Bến Tre là tàu chúng tôi đang đi vào vùng mất an ninh. Từ giờ trở đi thì vào bất cứ lúc nào, ở vào bất kỳ địa điểm nào, tàu chúng tôi cũng có thể bị VC tấn công bằng bất kỳ vũ khí mà chúng có được. Kinh Chẹt Sậy đã được xếp loại là một trong những thủy lộ mất an ninh nhất nên các giang đĩnh được quyền tác xạ tự do vào những điểm nào nghi ngờ có địch trú ẩn để tấn công tàu ta. Vì thế, theo lệnh CHT các giang đĩnh được chỉ định bắn vào các bụi rậm, các mô đất dọc hai bờ kinh phòng hờ VC phục kích. Suốt đọạn thủy trình từ chợ Bến Tre đến ngả ba Chẹt Sậy đoàn tàu di chuyển dưới ánh nắng chói chang oi bức, đã làm cho mọi người tăng thêm sự căng thẳng hồi hộp. Cuộc hành quân này chưa biết kết quả sẽ ra sao nhưng tới giờ phút này đoàn tàu vẫn an toàn, và những cuộc tác xạ cuả ta cũng chẳng thấy địch quân trả lời. Trời đã trưa, mặt trời đang đứng trên đỉnh đầu thì đoàn tàu đã đến ngã ba Chẹt Sậy, một ngả đi về quận An Hóa, một ngả đi về làng Chẹt Sậy, và một ngả đi về Bến Tre. Chúng tôi được lệnh dừng quân để ăn trưa vì mọi người đã ở trong nhiệm sở tác chiến đã khá lâu. Các giang đĩnh được phân phối ủi bãi vào hai bên bờ kinh ở vào những vị trí được kiểm soát là an toàn. Tại ngã ba nầy tương đối là an ninh vì có các đơn vị bộ binh của ta trú đóng, chính vì thế mọi người được một chút thoải mái, ăn uống và nghỉ ngơi. Riêng tôi được cởi chiếc áo giáp ra, gió sông lồng lộng làm cho tôi cảm thấy mát mẻ dễ chịu rõ hẳn lên sau mấy giờ sống trong tình trạng căng thẳng.
Cuộc hành quân được tiếp tục khi mặt trời ngả bóng về chiều. Đoạn đường ra đến sông Mỹ Tho còn xa, và còn hứa hẹn nhiều sự việc bất ngờ có thể xảy ra. Theo kế hoạch hành quân đoàn tàu phải ra khỏi kinh Chẹt Sậy trước khi trời tối. Đoạn kinh còn lại này được coi là thật nguy hiểm vì nó băng ngang qua khu có hoạt động phục kích thường xuyên của VC và là một vùng oanh kích tự do, vì vậy tất cả được lệnh tăng cường đề cao cảnh giác. Đoàn tàu di chuyển thật chậm và giữ liên lạc vô tuyến thật chặt chẽ. Thỉnh thoảng đại liên 50 nã đạn vào các bụi rậm, đại bác 40 bắn phá vào các mô đất được nghi ngờ là nơi phòng thủ của VC, và phóng lựu M79 bắn vào các vị trí đáng nghi ở những điểm xa bờ. Tuy nhiên cũng chẳng thấy trả lời của phe địch.

FOM tuan tieu tren song rach

Mọi người cảm thấy gần như an toàn cho cuộc hành quân tuần tiễu trên con kinh này khi hai con rùa đã đang băng qua ngã tư An Hóa. Ngã tư An Hóa là giao điểm của kinh Chẹt Sậy và sông Ba Lai. Chợ và cơ quan chính quyền quận An Hóa đã thấy ở phía trước mặt bên trái đoàn tàu. Phía bên phải và đối diện là một vùng không dân cư và mất an ninh. Nhưng từ ngã tư này ra đến sông Mỹ Tho là đoạn kinh được xem là tương đối an ninh vì dọc theo hai bên bờ kinh có nhà cửa dân chúng, và cũng được kiểm soát của các lực lượng Bộ Binh của ta. Khi hai con rùa vừa qua khỏi ngã tư, nghĩa là đã đến ngang chợ An Hóa, trong khi hai chiếc Tiểu Giáp Đĩnh FOM vừa mới đến đầu ngã tư. Thình lình chúng tôi nghe hai tiếng nổ “ẦM, ẦM” long trời nở đất, và ánh lửa toé ra trên một trong hai chiếc FOM trước mặt chúng tôi. Ngay lập tức mọi người đều biết là đã bị địch quân tấn công bằng súng lớn, các họng súng lớn nhỏ đều hướng về vị trí nổ súng ở trong bờ phía bên trái mà nhả đạn. Đại bác 40ly của chiếc soái đĩnh, những quả đạn pháo 81ly của chiếc Monitor đã nhắm vào những mô đất mà rót vào. Hỏa lực của các họng súng đại liên 50, phóng lựu M79, và các súng cá nhân M16 nhả đạn như mưa vào những lùm bụi ven bờ.
Trời đã bắt đầu nhá nhem tối, đoàn tàu vừa bắn vừa di chuyển qua khỏi ngã tư An Hóa mà không còn bị VC tấn công nữa. Sau khi tất cả các giang đĩnh đến khu an toàn bên chợ, CHT cho kiểm điểm lại thiệt hại của giang đĩnh thì biết được là chiếc FOM chỉ bị thiệt hại nhẹ. Ổ đại liên 50 trên chiếc FOM bị trúng một phát đạn đại bác 57ly, và vì được bắn quá gần nên đầu đạn đã xuyên qua lớp sắt bảo vệ ụ súng dầy trên 5 mm, trúng cần lên đạn của cây đại liên 50, trổ qua bên kia mà không nổ, ghim vào bờ đất đối diện và phát nổ. Thật may mắn cho chú em xạ thủ, anh ta chỉ bị lùng bùng lỗ tai và ngẩn ngơ một lúc thôi chớ không bị thương nặng. Sau khi chỉnh đốn hàng ngũ, báo cáo thiệt hại, CHT ra lệnh đoàn tàu tuần tự tiếp tục di chuyển ra khỏi con kinh Chẹt Sậy.
Thật tình mà nói, mới về đơn vị tác chiến ngay mấy ngày đầu tiên, bước chân xuống tàu mà đụng trận ngay với địch, như thế thử hỏi tinh thần tôi không lung lay làm sao được! Ngay từ lúc đụng trận, CHT đã trực tiếp liên lạc và ra lệnh cho các giang đĩnh mà không truyền lệnh qua tôi nữa. Súng lớn thì sử dụng chưa rành, mà cũng không biết phải bắn vào đâu, thành thử tôi cứ đứng sớ ra sớ rớ trên boong tàu. một phần thì không biết phải làm gì, môt phần thì sợ trúng đạn của VC nên lòng hết sức lo sợ và bất an. Nhưng rồi thì mọi việc cũng qua đi nhanh chóng.
Sau khi chúng tôi ra khỏi kinh, và cơm chiều xong thì trời đã tối hẳn. Nhiệm vụ của đoàn tàu là tiếp tục tuần tiễu trong đoạn kinh từ sông Mỹ Tho đến ngã tư An Hóa trong đêm. CHT phân phối nhiệm vụ và tiêu lệnh cho các giang đĩnh. Chúng tôi trở lại vào con kinh để tuần đêm. Nói thật lòng thì đêm hôm ấy tôi nằm trực máy truyền tin bên cạnh CHT mà tôi đâu có ngủ được vì cảm giác sợ hãi vẫn còn vương vấn trong tâm não tôi. Đồng thời những hình ảnh khi bị địch tấn công hồi chiều vẫn mãi tái diễn hiện ra trong đầu làm cho tôi không thể nào ngủ được, lúc nào cũng phập phồng lo sợ là VC đang rình rập phục kích, cho đến khi trời bắt đầu mờ mờ sáng thì tôi mới chợp mắt đi được một chút.
Ngày đầu tiên ở đơn vị tác chiến của tôi là như thế đó! Nhưng thời gian đã giải quyết được tất cả mọi chuyện. Một tháng trôi qua, môt năm trên các sông ngòi, kinh rạch thuộc Vùng 4, rồi đến hai năm tôi ở đơn vị tác chiến. Kinh nghiệm chiến trường đã huấn luyện cho con người ta rành rọt hơn, gan lì hơn, linh động hơn, và tác chiến có hiệu quả hơn.

Tôi vẫn liên lạc với bạn Lư Thế Khiêm, và vẫn thường kéo nhau đi ăn nhậu mỗi khi có dịp về lại hậu cứ tại Vĩnh long, nhưng có một kỷ niệm mà tôi không bao giờ quên được với bạn ấy là lúc tôi được đưa về hậu cứ làm việc ở Vĩnh Long. Như tôi đã nói, Chỉ Huy Phó Lê Quang Chương được hồi tố và lên lon Đại Úy, sau đó Ông được thuyên chuyển đi đơn vị khác. Trong khi chưa có sĩ quan khác thay thế, tôi là sĩ quan thâm niên hiện diện, nên CHT ra lệnh cho tôi về hậu cứ giữ chức vụ Xử Lý Thường Vụ CHP. Về hậu cứ, được gặp lại bạn hiền hằng ngày thì còn gì sung sướng cho bằng. Thế là sau những giờ làm việc, hai thằng thường rủ rê nhau ra các quán nhậu ngoài thị xã làm vài chai “lai rai ba sợi”, và cũng có khi Khiêm đến nhà tôi hoặc đến nhà các bạn tôi ăn chơi thật là “tâm đầu ý hợp”.
Đến một ngày kia, tôi còn nhớ là khi đó gần đến Tết Dương Lịch 1973, vào một chiều thứ bảy, sau khi tan việc, tôi gặp Khiêm và hỏi:
-Hôm nay thứ bảy mầy có mục gì không?
Khiêm suy nghĩ một chút rồi nói:
-Mầy lấy xe đi, tao có mục rồi.
Xe là chiếc xe jeep của giang đoàn tôi, vì lúc ấy Liên Giang Đoàn đã được tách ra thành hai giang đoàn biệt lập rồi.
-Được, để tao lấy xe (quyền CHP mà, lấy xe sao mà không được!), mà mục gì đó, mầy nói cho tao nghe coi?
-Mấy thằng bên Giang Cảnh có nhờ tao “chạy” cho nó cái nòng súng đại liên 30, tao đã “bắt tay” với bên Quân Cụ, và đã có nòng súng rồi, bây giờ chạy xuống đưa cho tụi nó thì chắc chắn sẽ có một chầu liền.
-OK, ý kiến mầy hay quá, rõ là tiếp liệu.
Thế là tôi lấy xe, nhưng Khiêm lái vì lúc đó tôi lái xe cũng không rành lắm. Trên đường ra cửa đơn vị, Khiêm gặp hai người đàn em thân cận của Khiêm, Trung sĩ nhất vô tuyến Hùng và Thủy thủ nhất bí thư Ngà, Khiêm ngừng xe lại và hỏi “Tụi bây có muốn đi nhậu không?” Hai người đàn em khi được “ông thầy” rủ đi nhậu thì ít khi từ chối lắm. Khiêm còn nói:
-Mấy thằng Giang Cảnh giàu lắm, phải “chặt đẹp” tụi nó, mình đến rước anh Nguyên rồi đi xuống tụi nó.
Anh Nguyên là bạn nhậu và là lối xóm của tôi, vì ăn nhậu nhiều lần hợp “gu” với nhau, nên Khiêm không bao giờ quên anh ấy.
Thế là một chiếc xe jeep chở đầy người , Khiêm lái, tôi ngồi kế bên, và băng sau ngồi ba người. Khiêm lái xe thẳng tiến đi đến hậu cứ của giang đoàn Giang Cảnh ở Bến Phà Cổ Chiên, cách thị trấn không xa, khoảng ba hay bốn cây số gì đó.
Quả thật như Khiêm đã dự tính, sau khi nhận được nòng súng rồi, nhân viên phụ trách vũ khí cám ơn rối rít, và mời chúng tôi lên quán Kim Sơn để làm một chầu nhậu. Sau một vài câu từ chối ỡm ờ cho có lệ, rồi bọn chúng tôi cùng với vài người lính giang cảnh theo ông Đại Úy Chỉ huy trưởng Giang Đoàn Giang Cảnh cùng chạy ngược về thị trấn Vĩnh Long kiếm “cái gì bỏ bụng”.
Trong bữa tiệc rượu hai bên HQ và GC thật là vui vẻ như anh em một cha khác mẹ vậy! Vừa ăn, vừa nhậu chén chú chén anh, và vừa hứa hẹn sẽ giúp đỡ nhau mỗi khi cần thiết. Đó là lời “hứa” của anh bạn Lư Thế Khiêm của tôi, SQ/Tiếp Liệu HQ. Hình như miễn là có rượu thịt thì gì cũng xong hết nên Trời mới hại kẻ ngay!)
Sau khi ăn nhậu xong, Thiếu Úy Khiêm HQ nổi máu giang hồ nên tình nguyện đưa các bạn nhậu Giang Cảnh về lại hậu cứ (mặc dù không ai yêu cầu vì người ta cũng có xe.)
Sau khi đã đưa bạn Giang Cảnh về đến bến phà Cổ Chiên thì trời đã nhá nhem tối rồi. Khiêm thì rất là e dè đối với VC, cho nên trời tối Khiêm sợ bị VC phục kích mặc dầu đường về rất là an ninh. Phần sợ VC, phần có rượu nên Khiêm lái xe hơi nhanh, tuy là nói là nhanh nhưng vì đường xấu, xe chỉ chạy được khoảng 50km giờ thôi. Trên đường đi có một cây cầu bắc ngang qua một con kinh nhỏ. Cầu không có lan can, không phẳng mà hơi gẫy gấp khúc ở giữa. Ngay chính giữa, dọc theo chiếc cầu còn có con lươn trồi lên, bắt buộc bánh xe phải chạy trên hai đường rãnh. Như thế không bao giờ xe có thể chạy nhanh qua cầu được.
Khiêm đang ngất ngưởng hơi men, ngon trớn nhấn ga, quay lại hỏi anh Nguyên ngồi băng sau:
– Tới cầu chưa anh Nguyên?
Anh Nguyên chắc cũng đã “ngoắc cần câu”, mắt nhắm mắt mở, nghe không rõ, trả lời:
– Ờ ờ…Khỏe, khỏe!

Vừa trả lời chưa dứt câu chưa được bao lâu thì tấm bảng chỉ dấu hiệu cây cầu trước mặt hiện ra. Mọi người đều la lên “chết, chết” thì đã trễ rồi, Khiêm không kịp giảm vận tốc. Xe phóng lên cầu với vận tốc quá nhanh, khi đến khúc gẫy giữa cây cầu, bánh xe trước phía bên phải chạm mạnh vào con lươn, hất nguyên chiếc xe xuống sông.
Việc xảy ra quá nhanh không ai phản ứng được gì hết! Tôi bị hất ra khỏi xe nhưng còn biết mình chưa chết vì cảm nhận đang nằm trong nước và bùn đất, những người ở băng sau thì có người bị văng ra khỏi xe, có người còn kẹt trong xe. Khiêm còn kẹt trong xe, xe lún xuống bùn lần lần. Khiêm ra không được và bị ngộp nước, không hiểu Khiêm bị cái gì đè lên mà Khiêm kêu la nghẹt thở. Cũng may là nước ròng và trên bờ kinh có một đồn Nghĩa Quân. Các anh lính Nghĩa Quân thấy tai nạn, nên nhảy xuống cứu giúp đưa được tất cả lên bờ. Kiểm soát lại thì thấy không có ai chết hết chỉ có người bị thương nặng nhẹ chưa biết thế nào. Chúng tôi thì kẻ ngồi kẻ nằm rên rỉ vì đau nhức bên bờ kinh. Được tin “bạn nhậu” bị tai nạn, ông Đại Úy Giang Cảnh chạy xe lên, và đưa tất cả chúng tôi vào bệnh viện Vĩnh Long điều trị. Khi ở bệnh viện, được thay đồ ấm áp, và được kiểm soát coi có ai bị nguy hiểm về thể xác hay không? May là không có ai bị thương nặng. Sáng ngày hôm sau bệnh viện kiểm soát lại thì kết quả như sau:
-Trung sĩ nhất Hùng bị gãy xương bả vai phải băng bột.
-Thủy thủ nhất Ngà vô sự.
-Anh Nguyên bị thương nhẹ ở tay và chân.
-Th/U Khiêm bị thương nhẹ ở đầu, sau khi chụp quang tuyến X, không thấy thiệt hại gì thêm.
-Th/U Chín bị dập các xương nhỏ ở bàn chân phải, phải băng bột môt thời gian.
Nhưng thật là may mắn vì tai nạn như thế mà không có người nào bị thương trầm trọng, quả Trời có mắt còn thương mấy thằng say!
Còn chiếc xe thì như thế nào? khỏi phải nói thì các bạn cũng biết, lao từ trên cầu xuống sông như thế thì đâu còn gì nữa! Nhưng bây giờ phải giải quyết làm sao đây? Phải nói với CHT như thế nào đây? Lấy chiếc xe nào để thay thế cho chiếc xe hư hỏng này đây? Nếu bị phế thải, sẽ bị bồi thường chiếc xe thì lấy tiền đâu mà thường? Thật là khó giải quyết! Vừa bị tai nạn, vừa bị rắc rối về quân kỷ, vừa phải bồi thường tài sản quốc gia.
CHT của 2 giang đoàn được báo tin. Sau vài ngày nằm điều trị ở bệnh viện, Khiêm xuất viện trước. Việc đầu tiên là Khiêm trình diện CHT lúc đó là Thiếu Tá Hà Hiếu Diệp. Đơn vị cuối của ông là CHT Quân Cảng, ông ở lại sau ngày 30 tháng 4 năm 75, và bị đi tù miền Bắc. Có môt lần khi còn ở trong tù VC, tôi thấy ông ấy vác bó nứa đi phía bên kia đồi, nhưng vì xa quá nên không chào hỏi ông được! Khiêm bị lỗi lái xe trong lúc say sưa, gây tai nạn cho nhân viên, và bị phạt 8 ngày trọng cấm.
Còn riêng tôi, lấy xe sử dụng ngoài công vụ, lại gây hư hại vật chất có lẽ tội còn nặng hơn Khiêm. Tôi thú tội với CHT, Đ/U Trần Đỗ Cẩm, và hứa sẽ sửa chiếc xe lại hoàn toàn. Tuy tôi tội nặng như thế mà CHT không có phạt tôi một ngày trọng cấm nào, đến bây giờ tôi cũng không hiểu tại sao?
Thế rồi hai đứa phải bỏ tiền túi ra để sửa chiếc xe. May thay tôi có một người anh họ là Trung Úy Địa Phương Quân tại tỉnh. Anh có quen biết với bên Quân Cụ, và đã liên lạc sửa dùm chiếc xe bằng cách chỉ giữ lại sườn và số xe, còn thùng và máy xe là hoàn toàn của chiếc xe khác ráp lại. Sau vài tháng sửa xe, xe đã hoàn tất như cũ trả lại cho GĐ. Duy chỉ có điều là hai đứa tôi tốn tiền khá nhiều, ngoài ra Khiêm còn rơi mất khẩu súng Colt 45. Khiêm cũng phải mất tiền mua khẩu súng khác, và làm lại số súng cho giống số của cây súng cũ, âu cũng là có vay có trả thế thôi!
Khi tôi còn đang ở tù VC tại miền Bắc, thì có một lần Khiêm đã đến rủ anh Nguyên vượt biên vào khoảng năm 1978, nhưng anh Nguyên không đi. Sau đó thì tôi không còn gặp hay nghe tin tức gì của Khiêm thêm một lần nào nữa! Ở ngoại quốc cũng không ai có tin tức gì về Khiêm, ở Việt Nam bạn bè cũng không gặp được Khiêm! Theo tôi nghĩ thì Khiêm đã mất tích trên đường vượt biển đi tìm tự do rồi. Tôi hy vọng điều tôi nghĩ không là sự thật, và biết đâu chừng môt ngày nào đó tôi tìm được tung tích của Khiêm thì thật là sung suớng lắm. Mong rằng niềm hy vọng này sẽ trở thành hiện thực, ai mà biết được?

LƯ THẾ KHIÊM ƠI! BÂY GIỜ MẦY ĐANG Ở ĐÂU? NẾU CÒN LẠI TRÊN CÕI ĐỜI NẦY, NHỚ LIÊN LẠC VỚI TAO NHÉ. NẾU AI BIẾT TIN TỨC CỦA KHIÊM, XIN CHO TÔI BIẾT!
Theo như tôi đã nói: có những kỷ niệm mà mình không bao giờ quên, và mang theo suốt cuộc đời, nhất là khi chúng ta đã đến ngày gần đất xa trời. Giai đoạn không còn phải tranh đấu cho miếng ăn hàng ngày nữa, và với thời gian dư thừa của tuổi về già, những kỷ niệm xưa cũ càng hiện lại rõ ràng trong tâm trí. Để làm cho chúng ta có thêm một chút niềm vui, một chút hãnh diện, một chút kiêu hùng, và một chút an ủi vì mình đã được sống một thời tuổi trẻ có nhiều ý nghĩa, nhiều kỷ niệm vui buồn, khổ cực, sung suớng. Để một ngày kia khi ta lìa bỏ cõi đời này thì mình cũng không còn tiếc nuối chi cả. …………..

http://www.denhihocap.com/thovan20/nvchin.html

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s