Tưởng Niệm TT Nguyễn Văn Thiệu

 https://i1.wp.com/img.timeinc.net/time/magazine/archive/covers/1967/1101670915_400.jpg
Vi Anh

Sự kiện và thời sự. Tin VOA ngày 13/6, “Ngày 30/9: Người Việt tại Mỹ tưởng nhớ cố tổng thống Nguyễn Văn Thiệu. Các cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ vừa quyết định tổ chức lễ tưởng niệm cố Tổng thống Việt Nam Cộng hòa Nguyễn Văn Thiệu vào ngày 30/9 sắp tới, đánh dấu sự kiện lịch sử cách đây 50 năm khi ông Thiệu được bầu làm tổng thống của nền Đệ nhị Cộng hòa. Hôm 10/6, các hội đoàn người Việt đã họp mặt tại thành phố Garden Grove, bang California để bàn việc tổ chức lễ tưởng niệm cố Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu.”

Đi vào phân tích. Không phải người Việt hải ngoại ở Mỹ, Liên Âu, Úc chỉ mới tổ chức làm lễ tưởng niệm TT Nguyễn văn Thiệu đệ nhị Việt Nam Cộng Hoà năm nay. Mà đã làm lễ tưởng niệm TT Nguyễn văn Thiệu của nền đệ nhị VNCH công khai, long trọng nhiều năm rồi và còn làm nữa trong tương lai. Vì đó là nhân vật lịch sử xứng đáng được người dân Việt tri ơn, đã làm cho Việt Nam Cộng hoà ở trong Nam hơn hẳn Việt Nam Cộng sản ở ngoài Bắc. Hơn trong thời chiến tranh và vẫn hơn khi CS Bắc Việt cưỡng chiếm được Miền Nam suốt 42 năm qua CS Bắc Việt đã nhận chìm cả nước VN trong vũng lầy độc tài đảng trị toàn diện, làm dân nghèo, nước lệ thuộc TC, mất gần hết biển đảo vào tay TC.

Điều này có thế thấy qua chánh nghĩa của Việt Nam Cộng Hoà, một sự thật mà bọn Phản Chiến và Thiên Tả Mỹ cố phủ lên một lớp bụi mờ nhưng đã thất bại. Và CSVN cố phủ nhận hay bêu xấu nhưng bị phản tác dụng khi người dân VN so sánh hai thời kỳ của hai miền, VN Cộng sản ở miền Bắc và VN Cộng hoà ở Miền Nam.

VNCH sau khi Mỹ rút hết quân, dù quân CS Bắc Việt cả mấy sư đoàn còn được lại Miền Nam và được TC và Liên xô tăng cường viện trợ theo hiệp định Paris mà Mỹ ép VNCH phải ký và chấp nhận một thứ “hoà bình da beo” để Mỹ rút quân “trong danh dự” theo cách nói khoa trương của Cố vấn Kissinger, nhưng thực tế quân Mỹ rút quân khỏi VN như thua trận ra khỏi chiến trường lần đầu tiên trong quân sử của Mỹ.

Nhưng VNCH vẫn tồn tại đến khi Quốc Hội Mỹ dưới áp lực của Phản Chiến đành đoạn cúp viện trợ, bức tử đồng minh VNCH vào 30-4-1975.

Số tướng, tá, sĩ quan, hạ sĩ quan, binh sĩ của Quân lực VNCH tự tử để giữ tròn khí tiết và danh dự với Tổ Quốc và Nhân Dân, chết rất nhiều, tỷ lệ rất cao so với các quân đội vì dân chiến đấu vì nước hy sinh của các nước trên thế giới.

Hàng mấy trăm ngàn cán chính VNCH bị đưa vào tù cả chục năm, số chết trong tù không ít vì bị CS hành hạ thể xác và tinh thần. Dân chúng VNCH bị “lột sạch” qua mấy trận đổi tiền, “đánh tư sản mại bản, đánh tư sản dân tộc”, đày đi vùng “kinh tế mới” không binh viện, trường học, không nguồn sống. Hàng hai triệu người Việt phải dùng thuyền nan vượt đại dương để tỵ nạn CS, chết phân nửa ngoài biển, rúng động lương tâm Nhân Loại. Tiếng Anh thêm một danh từ ghép “boat people”.

Chánh quyền Mỹ hối hận, lương tâm cắn rứt, dang tay ra đón nhận thuyền nhân, bộ nhân tỵ nạn CS và tổ chức cho an cư lạc nghiệp.

Số sách vở viết về Chiến Tranh VN, tài liệu giải mật về Chiến Tranh VN quá nhiều. Chân lý, chánh nghĩa Chiến Tranh VN càng ngày càng sáng tỏ. Danh dự quân đội Mỹ, quân đội VNCH được phục hồi. Mỹ thua Chiến Tranh VN ngay tại nước Mỹ, trên đồi Capitol, chớ không phải ở chiến trường VN.

Tại nước Mỹ, bức tường đen, tượng đài tưởng niệm chiến sĩ trận vong trong Chiến Tranh VN dựng lên rất nhiều, ở nhiều nước, nhiều thành phố Mỹ tiêu biểu như ở Little Saigon, San Jose, Texas. Chẳng những thế ở các nước khác như Úc, Canada chánh quyền sở tại đều có tượng đài vinh danh tình đồng đội cùng tác chiến ở chiến trường VN.

42 năm đã qua, độ lùi thời gian đã quá đủ để chính người dân Việt so sánh đối chiếu càng biết, càng tiếc VNCH. Kể cả báo chí của CSVN như Tuổi Trẻ ở Saigon cũ, Thủ Tướng Nguyễn tấn Dũng cũng công nhận quân nhân VNCH đã tử chiến chống quân Tàu bảo vệ Hoàng sa.

Người dân Việt trong ngoài nước đều thấy cuộc sống trong thời Việt Nam Cộng Hòa dù trong chiến tranh nhưng hơn hẳn thời CS Hà nội dù đã hưởng hoà bình 42 năm rồi.

Thời VNCH sống dễ dàng, khoẻ re dù có chiến tranh. Anh chạy xích lô ở Saigon sáng cũng có thể ăn tô phở, chiều có thể lai rai chơi một chai bia Con Cọp. Một giáo sư trung học lương trên sáu bảy ngàn, ở trọ và cơm tháng chỉ khỏang 500$ thôi.

VNCH là biểu tượng bảo quốc an dân. Người dân VNCH chạy giặc là chạy ra vùng Quốc Gia, chớ không bao giờ chạy vô vùng Việt Cộng. VNCH sanh ra, lớn lên tòan trong thời chiến tranh, dân chủ, tự do của VNCH mới xây dựng, còn non trẻ và trong thời chiến. Dù thế người dân VNCH, từ Bến Hải đến Cà Mau thực tế và thực sự có tự do và dân chủ nhiều hơn đồng bào của mình ở ngoài Miền Bắc CS từ Bến Hải trở ra Lạng Sơn, Cao Bằng.

VNCH trên thực tế và pháp lý, qua hình thức và nội dung có hiến pháp, có quốc hội, có đối lập, có tam quyền phân lập, hành pháp, lập pháp, tư pháp phân nhiệm, giám sát lẫn nhau và thực thi rõ ràng. Có lấn quyền, ủy quyền nhưng có tranh đấu, có sửa chữa để hiến pháp là đạo luật tối thượng của chánh quyền VNCH.

Trong xã hội Miền Nam có hơn Miền Bắc rất nhiều tự do tôn giáo, tự do tín ngưỡng, tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do xuất bản, tự do tổ chức và hội họp, tự do cư trú, đi lại trong ngoài nước.

Có báo của tư nhân, có nghiệp đòan nhà báo, của công nhân, có biểu tình ủng hộ, biểu tình chống chánh phủ. Dĩ nhiên chưa tòan thiện, tòan mỹ, nhưng có và phát triển ngày tốt đẹp hơn.

Có tham nhũng, hối lộ nhưng không trầm trọng hết thuốc chữa, biến thành quốc nạn như thời CS Hà nội. Thế mà VNCH quyết liệt thành lập một cơ quan hiến định là Giám sát Viện để bài trừ.

VNCH không có một vị tổng thống, thủ tướng, tướng lãnh, dân biểu, nghị sĩ, bộ trưởng nào của VNCH di tản ra ngọai quốc có đủ tiền mua cái nhà một triệu đồng. Có tướng lãnh phải đi làm thợ sơn, nghị sĩ bán xăng, dân biểu đi cắt chỉ, sĩ quan, công chức đi cắt cỏ trong buổi ban đầu để nuôi gia đình, cho con đi học trong thời chân ướt chân ráo.

VNCH không có đại nạn bằng cấp giả trở phong trào “cao cấp” như mấy ngàn tiến sĩ “dỏm” như VNCS bây giờ.

TT Nguyễn văn Thiệu khi Mỹ bắt tay được với TC, cúp viện trợ VNCH, thân cô thế cô cũng quyết gìn giữ đất nước ông bà để lại với trận tử chiến của Hải quân VNCH ngoài đảo Hoàng sa năm 1974.

Trong khi đó suốt gần hai phần ba thế kỷ ở Miền Bắc và hơn một phần ba thế kỷ ở Miền Nam, Đảng Nhà Nước CS thống trị VN chưa bao giờ thực sự là của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân, hoàn toàn không có phân quyền tam lập Hành Pháp, Lập Pháp, Tư Pháp gì. Chỉ Đảng Nhà Nước CS độc tài đảng trị toàn diện.

Nên 42 năm qua người Việt ở Bắc, ở Trung, ở Nam, ở hải ngọai càng biết càng tiếc Việt Nam Cộng Hòa, kính trọng tổng thống VNCH, làm lễ tưởng niệm như ân nhân của chế độ./.(VA)

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s