Trận Mộ Đức và cái chết của một vị Tiểu Đoàn Trưởng TQLC/VNCH


Tác giả MX Lê Văn Thời gọi đây là lời cuối nhưng tôi thích chọn như phần mở đầu

Gần nửa thế kỷ đã qua, biết bao nhiêu là mưa nắng đổi dời, nước mất, nhà tan !! Tên Thiếu úy lờ quờ mới ra trường LÊ VĂN THỜI ngày xưa giờ đã là Ông cụ, đang bước thật gần vào tuổi CỔ LAI HI, cô đơn ngồi nhớ lại bạn bè đứa còn, đứa mất không khỏi ngậm ngùi !!
Có những điều mà nó cứ ám ảnh, mỗi khi ngồi nhớ lại chuyện ngày xưa, lòng cứ mãi bứt rứt không nguôi !! Hi vọng Các Đàn Anh, các vị Chỉ huy cũ có thể trả lời:
– Tại sao Tiểu đoàn 5/TQLC phải ở lại thêm 1 ngày ? Ai đã yêu cầu ?
– Ai đã tổ chức cuộc hành quân lục soát ? Nếu đã tổ chức cuộc hành quân tại sao không nắm vững được tình hình, cả một khối dân chúng di tản, tạo chiến trường để tiêu diệt Tiểu đoàn 5/TQLC mà nguyên một hệ thống tình báo hoàn toàn không biết gì ??
– Một lực lượng rất lớn cuả địch nằm ngay sát Quốc lộ 1, thế mà không một ai biết, chẳng một ai hay ?? Ai là Tư lệnh Sư đoàn 2 – 1966 ? Ông Tướng Tư lệnh nầy nếu không là Tư lệnh XÓM BÀ THÁI thì cũng là tư lệnh CÔNG TRƯỜNG ẩn danh nào đó cuả bọn VGCS !!!

CÓ PHẢI THẾ KHÔNG THƯA QUÝ ĐÀN ANH , THƯA QUÝ VỊ CHỈ HUY CAO CẤP DẨY ĐẦY KINH NGHIỆM CHIẾN TRƯỜNG CUẢ CHÚNG TÔI ???

Lời tâm sự:

Thưa quý Niên trưởng,
Thưa các Bạn,

Câu chuyện xảy ra đã hơn 42 năm, tôi cố nhớ lại thật trung thực và chính xác, tuy nhiên, qua thời gian và nhất là lúc đó, tôi mới chỉ là một Thiếu uý, Trung đội trưởng, vưà ra trường được gần 7 tháng, mhững hiểu biết cuả tôi thật hết sức là giới hạn. Tôi chỉ cố gắng ghi lại tất cả những gì trong cương vị cuả tôi, chắc chắn sẽ có rất nhiều thiếu sót. Ước mong quý Niên trưởng, quý Đàn Anh, những vị trực tiếp tham dự trong trận đánh nầy, nếu có thể, xin bổ khuyết thêm. Đồng thời cũng xin quý vị nếu có những gì không đúng như những hiểu biết cuả tôi, hoặc liên quan đến quý vị, xin niệm tình tha thứ.
Vô cùng biết ơn Quý vị.

Trân trọng
MX LÊ VĂN THỜI K20
Nằm tại núi Thiên Ấn, bên cầu Trà khúc, Quảng ngãi, Tiểu đoàn 5/TQLC chúng tôi biệt phái cho Quân đoàn 2, Vùng 2 chiến thuật tính đến nay đã hơn 1 tháng. Theo chúng tôi được biết tình hình Quảng Ngãi hiện tại cũng chẳng có chi đáng quan ngại, mặc dù trước đây Quảng Ngãi là nơi hang ổ cuả quân Cộng sản, nhưng những quận nổi tiếng nhất cuả Quảng Ngãi như Nghĩa hành, Mộ đức, Đức phổ … đã được tạm thời bình định, áp lực địch đã giảm rất nhiều, nhưng theo những nguồn tin bán chính thức chúng tôi nghe được là chúng tôi được biệt phái ra đây, mục đích không phải vì áp lực nặng cuả địch mà là vì áp lực cuả phong trào xuống đường, biểu tình, chống đối chính phủ cuả Phật giáo, dưới sự chỉ đạo cuả Thích trí Quang và đồng bọn. Ngay trong những ngày đầu tiên đến đây, chúng tôi có nghe xầm xì từ những anh em binh sĩ quê quán tại địa phương là đã có một Tiểu đoàn Điạ phương quân ly khai, kéo nhau ra Huế để hổ trợ cho đồng bào Phật tử xuống đường, chống chính phủ. Bằng chứng rõ rệt hơn là đồng bào quanh vùng chúng tôi đóng quân, biểu lộ nhiều hành động kém thân thiện và không ngần ngại gọi thẳng thừng chúng tôi là lính Thiệu, Kỳ …Tôi còn nhớ, có một đêm, Trung uý NGUYỄN ĐĂNG HOÀ và tôi có đến thăm, đàm đạo cùng vị Thượng toạ chủ trì chuà Thiên Ấn. Trước mặt chúng tôi, vị chủ trì nầy không ngớt lên án Chính quyền Miền nam, biểu lộ nhiều cử chỉ, hành động kém thân thiện mặc dù chúng tôi rất mực cung kính Ông.
Một chứng minh khác nữa là trong suốt hơn tháng qua, chúng tôi chỉ có vài cuộc hành quân lục soát lẻ tẻ, không quan trọng. Ở TQLC, chúng tôi ai cũng hiểu rằng mỗi khi TQLC ra quân đến đâu, nhất định là chổ đó phải là nơi chiến trường đang xảy ra thật khốc liệt, không bao giờ có chuyện TQLC hành quân chỉ với mục đích khơi khơi là lục soát !! Đây là chuyện khác thường mà Anh em trong Tiểu đoàn ai cũng thấy rõ. Tuần cuối tháng 6/1966, ngay những ngày đầu tuần, tất cả Tiểu đoàn, không khí bổng dưng nhộn nhịp sôi động hẳn lên khi chúng tôi được lệnh chuẩn bị 2 hôm nữa, chúng tôi sẽ được về lại Sàigòn. Anh em binh sĩ đổ xô đi mua quà kỷ niệm. Hai thứ được ưa chuộng nhất là nón lá bài thơ cuả Huế và Mè xửng, kẹo gương đặc sản địa phương Quảng Ngãi. Nhìn binh nhì NGUYỄN VĂN TỴ, tỉ mỉ gói những phong kẹo gương, cột chặt lại mấy cái nón lá bài thơ với gương mặt rạng rở, tôi bổng vui lây với cái vui hồn nhiên cuả hắn. Tỵ là đệ tử ruột cuả tôi, tôi giử hắn lại bên tôi vì trường hợp đặc biệt, Tỵ mới vừa tròn 17 tuổi, muốn tình nguyện vào TQLC, hắn phải khai gian thêm 1 tuổi. Mồ côi cả cha lẫn mẹ khi mới 13, Tỵ sống nhờ người chị lớn hơn 3 tuổi, tảo tần, đùm bọc. Thấy chị quá gian khổ, Tỵ không đành lòng, phải khai gian tuổi để được vào TQLC. Hắn cho tôi biết đây là món quà đầu tiên mà hắn có được dành đặc biệt để riêng tặng cho chị !! Chính vì còn quá trẻ, trông rất tội, tôi đã giữ lại không đưa ra Tiểu đội tác chiến, hi vọng một chút gì may mắn dành cho cái ngây thơ cuả hắn….

Buổi chiều, trong khi tôi đang ngồi nhâm nhi ly cà phê bên quán cóc dựng bên bờ sông Trà khúc, thả hồn mênh mang theo lượn nước lững lờ, mơ màng nghĩ đến những ngày vui sau ngày mai, khi trở lại Sài gòn thì Thượng sỉ thường vụ Đại đội đến mời tôi về Đại đội họp gấp. Ngạc nhiên, tôi hỏi Thuợng sỉ biết họp có chuyện gì ? ông ta chỉ lắc đầu:

– Dường như là chuẩn bị hành quân ngày mai, tôi cũng không rỏ lắm.
– Uả, ngày mai mình có lệnh về Sài gòn mà ??
Thượng sỉ già thường vụ chỉ lắc đầu, quày quả bỏ đi.

Tôi hối hả đến chổ Ông già HUỆ, ( Đại úy VÕ TRÍ HUỆ, Đại đội trưởng ĐĐ1/TĐ5 TQLC ) đến nơi tôi thấy NGUYỄN NGỌC TƯ (TƯ LỰU ĐẠN Trung đội trưởng trung đội 2), NGÔ ĐÌNH LỢI ( Trung đội trưởng, trung đội 3 ), 2 thằng bạn cùng khoá 20/VBDL với tôi, TRẦN VĂN HÊN ( HÊN ĐUI, Trung đội trưởng, trung đội súng nặng ) đã có mặt.

Chúng tôi được phát mỗi thằng một phóng đồ hành quân. Với nét mặt đầy bất mãn, cộng thêm với những cái khắc khổ sẳn có, Đ/u ĐĐT cho biết là Bộ tư lệnh SĐ2/BB yêu cầu chúng ta ở lại thêm một ngày, giúp họ thêm một lần hành quân lục soát trước khi rời khỏi nơi đây. Cuộc hành quân thực là đơn giản, Tiểu đoàn sẽ nhảy trực thăng vào một ngôi làng, nằm dọc theo bờ sông vệ, thuộc quân Mộ đức, khoảng 2 cây số Đông cuả Quốc lộ 1. Tiểu đoàn sẽ cho lục soát từ đó thẳng ra Quốc lộ 1. Đến Quốc lộ 1 là chấm dứt cuộc hành quân, sẽ có xe GMC cuả SĐ2, đón về lại núi Thiên ấn.

Lực lượng địch, được cho biết là có khoảng hơn trung đội du kích, thường hay khuấy phá, có thể có tăng cường quân chính qui, không rỏ cấp số.

Phần bạn, có một Tiểu đoàn Điạ phương quân nằm án ngử, cách Quốc lộ 1 vài trăm thước, cũng là thành phần trừ bị cho Tiểu đoàn.

Lệnh: mang theo một ngày cơm vắt, dự trù sẽ chấm dứt sớm trong ngày, chỉ cần mang theo trang bị hoả lực cá nhân, không mang theo ba lô, đồ ngủ cồng kềnh …
Đại úy Đại đội trưởng nhấn mạnh: Đây là vùng dân cư, tuy còn là xôi đậu, nhưng cấm không được phá hoại, làm thiệt hại tài sản cuả dân, phải tuyệt đối thận trọng vì có thể bọn du kích trà trộn, bất ngờ gây thiệt hại cho ta.

Kế hoạch hành quân được Đại úy VÕ TRÍ HUỆ cho biết, dự trù như sau:
Tiểu đoàn sẽ trực thăng vận, đổ quân làm 2 cánh vào khoảng trống cuả 2 bên bià làng.

Từ nơi đổ quân đi ra, phiá bên trái là sông Vệ, dân chúng ở nối dài dọc theo bờ sông , chiều ngang cuả làng không quá 200 mét, xa về bên phái có rặng núi thấp, nhấp nhô ( Tôi không nhớ tên là núi gì ) Để nhanh chóng chấm dứt cuộc hành quân, Tiểu đoàn chia ra làm 2 cánh, tiến song song. Bên trái, cạnh bờ sông, do Đại úy PHẠM NHẢ, Tiểu đoàn phó chỉ huy, cánh phải, do đích thân Tiểu đoàn trưởng, Thiếu tá DƯƠNG HẠNH PHƯỚC chỉ huy.

Cánh quân bên phải, đi đầu là Đại đội 4, Trung uý DƯƠNG BỬU LONG, Đại đội trưởng, với sự phụ giúp cuả Thiếu uý LÊ ĐÌNH QUỲ, khoá 20 VBDL, Đại đội phó, kiêm Trung đội trưởng. Kế tiếp là Bộ chỉ huy Tiểu đoàn với Trung đội Quân báo, theo sau là Đại đội 2, Trung úy NGUYỄN VĂN PHÁN, Đại đội trưởng, Đại đội phó: không nhớ. Phiá cánh trái, đi đầu là Đại đội 1, Đại uý VÕ TRÍ HUỆ, Đại đội trưởng, Trung uý NGUYỄN ĐĂNG HOÀ/ Hoà râu, Đại đội phó, phiá sau là Bộ chỉ huy nhẹ Tiểu đoàn, Đaị uý PHẠM NHẢ, Tiểu đoàn phó và sau cùng là Đại đội 3, Trung uý NGUYỄN ĐÌNH THUỶ /Khoá 16 VBDL, Đại đội trưởng, Thiếu uý LÊ QUÝ BÌNH /Khoá 19 VBDL, Đại đội phó.

– Ngày mai, tất cả phải sẳn sàng lúc 5 giờ sáng để ra bải trực thăng cuả SĐ2, Thời, trung đội 1, toa trực, sẽ nhảy chuyến đầu tiên, sau đó là Tư và Lợi ….Các toa có thắc mắc gì không ?

Đại uý HUỆ kết thúc buổi họp với sự phân công như trên. Chúng tôi, là những Thiên lôi, chỉ đâu đánh đó, đã quá quen với những cuộc hành quân như thế nầy, nên chẳng ai có thắc mắc gì, tuy nhiên đặc biệt trong lần nầy, mấy thằng Trung đội trưởng chúng tôi đều có thắc mắc ngoài lề.

– Sao lại có chuyện kỳ cục vậy Đại uý, không phải mai mình về Sai gon ? Chỉ là hành quân lục soát chứ có phải đụng nặng đâu mà phải xử dụng khẩn cấp mình ? Chuyện gì đây ???
– Moi cũng đâu có biết đâu, ngay Thiếu tá Tiểu đoàn trưởng ổng cũng không ngờ, chiều mai mình mới được bốc về Sài gòn, Bà ấy từ Sài gòn ra, có làm tiệc khoản đải từ giả mấy xếp ở đây, tại Câu lạc bộ Phượng hoàng sáng ngày mai.

Trước khi ra về, chuẩn bị cho cuộc hành quân ngày mai, Trung uý HOÀ RÂU, Đại đội phó, lầu bầu với chúng tôi:
– Mẹ ! đúng là con ghẻ, mồ côi, được dịp xài, xài cho quá mức…!!
Chúng tôi im lặng không nói gì, chỉ có Tư Lựu đạn lắc lắc đầu ( Tật cố hửu cuả hắn ) nhoẻn miệng cười ruồi !! Tôi thật tình không hiểu nụ cười cuả hắn hôm nay là bất mản hay là … đau khổ !!

Về đến Trung đội, tôi họp các Tiểu đội trưởng, truyền đạt lệnh hành quân ngày mai. Với một chút chủ quan, tôi nói thêm, lệnh cho mang theo một ngày cơm vắt, nhưng ai muốn mang, hoặc không cũng được vì có thể cuộc hành quân sẽ kết thúc thật sớm, vùng hành quân chúng ta chỉ là lục soát khoảng hơn một cây số thôi !!. Chính tôi cũng dặn đệ tử tôi không cần mang theo cơm, ý cuả tôi là dành bụng dớt tô Mì quảng cuối cùng trước khi lên máy bay về lại Sài gòn vào buổi chiều cùng ngày !!.

Chúng tôi có mặt sẳn sàng tại bãi bốc SĐ2 lúc 6 giờ sáng. Trực thăng Mỹ sẽ bốc chúng tôi vào 6:30. Có 10 chiếc trực thăng bốc quân và vì phải đổ quân một lúc cho 2 cánh nên mỗi lần bốc 5 chiếc cho mỗi cánh quân. Trung đội tôi trực hôm nay nên sẽ được bốc đầu tiên.
Chưa quá 5 phút bay, trực thăng bổng bất ngờ đột ngột đổi cao độ, xà xuống bãi đáp. Không hiểu vì quá chủ quan hay vì một lý do đặc biệt nào khác mà cuộc đổ bộ hôm nay có vẻ khác thường hơn những lần đổ bộ khác, tôi không thấy có trực thăng chỉ huy và trực thăng cobra yểm trợ. Trong lúc trực thăng vừa xà xuống, tôi nghe từng loạt AK bắn bốp bốp vào chúng tôi. Do kinh nghiệm và phản ứng tự nhiên, khi trực thăng còn khoảng 3 thước cách mặt đất, chúng tôi đã bung mình nhảy xuống. Ngay lập tức trung đội tôi bung rộng ra an ninh chung quanh bãi đáp, chưa kịp gọi báo về Đại đội, chúng tôi đã hạ 5 tên, bắt sống 2 tên tại chổ !!. Một phép lạ nào đó, khi kiểm soát lại, trung đội tôi chưa bị một thiệt hại nào.
Vừa gọi báo tỉnh hình về Đại đội, vừa ra lịnh Trung đội nhanh chóng tiến chiếm mấy vuông nhà trước mặt theo hướng tiến quân. Tiếng AK và Garant cuả ta và địch vang động không ngừng.
Tiến chiếm liên tục khoảng 5 vuông nhà, nhà ở đây gần giống như ở thôn quê miền Nam, có từng vuông vườn riêng biệt, san sát nhau vừa tre, vừa khóm …nhưng khô ráo, không có mương rảnh như trong Nam, lúc vừa chiếm xong vuông nhà thứ 6, tôi ngoảnh sang bên hỏi t
– Tụi bây có lục soát căn nhà nầy chưa ?
Binh nhì Tỵ, đệ tử ruột cuả tôi, từ cửa sau căn nhà bước ra, vừa nói:
– Dạ xong rồi Thiếu uý.
Ngay khi tiếng uý vừa dứt, một tràng AK trước mặt bắn xả về phía chúng tôi. Khi nghe Tỵ trả lời, tôi quay sang nhìn hắn, Tỵ chỉ cách tôi khoảng 2 thước, tôi thấy Tỵ giật người lên, ngả xuống như một thân cây vừa mới đốn. Phản ứng tự nhiên, tôi nhào lại đở Tỵ dậy. Nguyên một tràng AK đi chéo từ dưới lên trên đã ghim vào thân thể cuả Tỵ. Máu trong người Tỵ bắn vọt lên đầy quần áo, mặt mũi cuả tôi …. Tôi chỉ kịp thấy Tỵ trợn trừng cặp mắt nhìn tôi, thân hình giật giật lên mấy cái rồi nghẻo xuống, bất động.
Thật khó mà diễn tả cho hết được những gì trong tôi hiện tại, mùi máu tanh cuả Tỵ, hoà lẫn với mồ hôi cuả tôi, chảy dài trên mặt, thấm vào miệng vừa mặn, vừa tanh đã không làm cho tôi hải sợ, mà trái lại, đã làm máu điên trong người tôi bừng bừng nổi dậy. Tuy mới ra trường, về TQLC chưa quá 7 tháng, tôi đã nổi tiếng là một sỉ quan du đảng, chịu chơi, rảnh ra là uống rượu và đánh lộn. Cái máu nầy đã làm cuộc đời binh nghiệp cuả tôi ba chìm bảy nổi, chín cái lênh đênh về sau nầy …. Buông Tỵ xuống, máu nóng trong người tôi hừng hực dâng lên, tôi khoát tay ra lệnh toàn Trung đội XUNG PHONG !.không cần là chân vịt, chân vẹt chi nữa cả. Binh nhất Nguyễn văn Chiến, xạ thủ Trung liên BAR, vừa khom mình nắm tay nắm trung liên định chạy theo tôi thì lại một loạt đạn AK nữa nổ về phía chúng tôi, Chiến lãnh 2 viên vào Mông trái, Tôi thấy rõ ràng mảnh thịt và máu văng lên, thêm một lần nữa, máu cuả Chiến lại văng vãi lên tôi.

Không ngờ chúng tôi phản ứng liều lĩnh và thần tốc như vậy, nguyên một toán Việt công khoảng 6 tên trước mặt phóng lên, bỏ chạy. Nhưng quá trể rồi, chạy đi đâu được với những chiến sĩ Hắc Long chúng tôi, bọn chúng bị hạ ngay tại chổ ( thời gian nầy TQLC chúng tôi còn xử dụng Garant, Trung liên Bar, Đại liên 30 …)
Tiến chiếm một lúc thêm hơn 5 vuông nhà nữa, đến một đống rơm, tôi ra hiệu cho Trung đội dừng lại để thở. Hạ sĩ SANG, hiệu thính viên PRC10 ngồi cạnh bên tôi, thấy mặt mày, mình mẩy tôi đầy máu, Sang hỏi tôi:
– Ông thầy có bị thương đâu không vậy ?
Tôi bảo là cũng không biết có bị chỗ nào không, đâu xem thử dùm coi có bị gì không vậy ?
Sang quan sát, rờ vào những chỗ nhiều máu nhất trên người tôi xong xác nhận không thấy có vết nào, tôi bảo hi vọng là không sao, không nghe đau đặc biệt ở đâu cả. Móc bi đông làm một ngụm nước, máu và mồ hôi lần nữa được dịp thấm vào giọng cuả tôi. Bình thường, mùi máu tanh nầy sẽ làm tôi nôn mửa, nhưng hôm nay, tự mình nếm những giọt máu cuả đồng đội, hoà với mồ hôi mặn cuả mình, tôi chẳng những đã không buồn mửa mà cảm thấy như là những cốc rượu Martel không pha đá, làm đắng miệng và nóng hừng hực lòng tôi !!

Quoc ky VNCH duoc cac chien si TQLC cam  tren co thanh Quang Tri sau khi duoc quan ta chiem lai  .jpg
TQLC/QLVNCH dựng cờ trên Cổ Thành Quảng Trị Hè 1972
Một biểu tượng kiêu hùng của Binh Chủng và cùa toàn thể QLVNCH

Vì chủ quan, không mang cơm theo, sau một lúc quần thảo, tôi cảm thấy hơi sót ruột. Trong lúc quan sát phiá trước, chuẩn bị tấn công tiếp, tôi nghe mùi Mít chín thơm lừng, Chiêu, tà lọt tôi, móc ra từ đống rơm một trái mít ướt đã chín, banh ra trước mặt:
– Kệ Mẹ nó, tính sau, dớt đở đi ông thầy.
Cuộc đời những thằng lính TQLC cuả chúng tôi là như vậy, cái chết thật hết sức bình thường và cũng chính từ cái bình thường đó, chúng tôi đã tự xem thường hết tất cả mọi sự. Thử hỏi Cái chết đã chẳng còn quan trọng thì còn có cái gì thật sự được xem là quan trọng đây ??
Trong lúc ngồi nuốt vội mấy miếng mít ướt nhảo nhẹt, nghe tiếng heo, gà kêu la eng éc chung quanh, tôi bỗng giật mình nghĩ ra: Lạ thật, khi họp hành quân được cho biết đây là vùng dân cư đang ở, thế mà tôi có thấy bóng dáng người dân nào đâu? mỗi căn nhà chiếm qua, chúng tôi đều có lục soát cẩn thận, thế mà nào đã thấy ai đâu ? Tôi chợt nghĩ loé lên, không lẽ chúng tôi đã xông vào một chiến trường được chuẩn bị và sắp đặt từ trước ? Không lẽ tin tình báo cuả Sư đoàn 2 lại tồi tệ đến mức như vậy sao? Cả một khối dân di tản mà không một ai hay biết ?? Nghĩ thì nghĩ như vậy, nhưng là một thiếu úy quèn, chỉ huy vỏn vẹn không quá 30 người lính, cho dù có đúng hay sai, tôi sẽ phải làm được gì đây? Hơn nữa, tình hình hiện tại không cho phép tôi suy nghĩ nhiều hơn khi mà trong máy lại vang vang tiếng Đại uý Huệ hối thúc tôi nhanh chóng xông về phiá trước.

Lấy lại bình tỉnh, tôi bắt đầu cho áp dụng đúng binh pháp, cho tiến chiếm theo thế chân vẹt, Tiểu đội yểm trợ, Tiểu đội xung phong, cứ thế lần lượt thay nhau. Lần tấn công nầy không mấy khó khăn như những vuông nhà trước, địch chỉ bắn vu vơ xong bỏ chạy, trái lại, bên phải tôi, cánh quân cuả Đại đội 4, tiếng súng cuả ta và địch vẫn dòn dả, tôi nghe được cả tiếng chửi thề vang vọng cuả quân ta. Nhưng cánh quân Đại đội 4 cũng thanh toán và tiến rất nhanh, gần song song với tôi. Thêm mấy vuông nhà nữa, Trung đội tôi lọt ra một vùng đất trống, đúng hơn đó là bải cát và rừng chồi lúp xúp ngang bụng. Bây giờ tôi mới hiểu tại sao áp lực bên tôi nhẹ hẳn đi. Thì ra bọn VC chỉ nằm ở các vuông vườn nhà dân mà không nằm ở khoảng rừng chồi trước mặt, có lẻ nhằm tránh hoả lực yểm trợ từ trực thăng võ trang cuả ta. Đại đội 4 cũng vừa ra khỏi vuông nhà, phiá trước mặt là một dãy đất cao, giống như bờ đê ấp chiến lược. Sau khi chiếm dãy đất cao, tất cả Tiểu đoàn được lệnh dừng lại tạm nghỉ.

Phiá trước mặt Đại đội 4 bây giờ là một khoảng đất trống ngắn, ước khoảng không hơn 20 thước, có rừng chồi lưa thưa. Qua khỏi khoảng trống ngắn đó là một khu nhà dân, bề ngang khoảng hơn trăm thước, chạy dài ra tới gần Quốc lộ. Khoảng cách cuả chúng tôi từ đây ra Quốc lộ cũng khoảng 1000 thước thôi. Trong làng có nhiều tre và trông có vẻ rất um tùm, khó quan sát. Trước khi vào bià làng, phải qua một con mương rộng khoảng 4 thước, xâu khoảng 1 thước rưởi. Đây có lẻ là hào chống chiến xa. Hào nầy chắc đã có từ lâu, dưới lòng hào không có nước, nhưng có nhiều cỏ ngắn. Phiá bên phải cuả làng cũng là khu rừng chồi lưa thưa.
Trên đầu chúng tôi lúc nầy, đang có một L19 cuả Không quân Việt nam vòng vòng quan sát. Tiếng súng được tạm thời im lặng khoảng gần 20 phút. Bây giờ có lẽ cũng hơn 3 giờ chiều, ánh nắng mặt trời hơi chếch về tây. Hạ sỉ Sang đưa ống liên hợp cho tôi bảo là Đại bàng muốn gặp. Đại uý Huệ bảo tôi chuẩn bị sẵn sàng, khi nghe hô xung phong sẽ cùng đồng loạt nhào lên. Tôi đáp nhận và thông báo, ra lệnh Trung đội sẵn sàng !!

Phút chờ đợi thật hết sức là ngột ngạt !! Vài phút sau, khẩu Đại liên 30 tăng phái cho Đại đội 4 bắt đầu tác xạ vào làng…
Vừa dứt tràng đại liên, súng nhỏ đồng loạt khai hoả. Tiếng hô xung phong từ Đại đội 4 vang động cả một vùng. Tôi và cả Trung đội, nhổm dậy cùng tiếp hô xung phong và phóng mình lên phiá trước.
Tiếng súng nhỏ phiá Đại đội 4 bổng dưng thưa thớt, tôi bất ngờ nghe một tiếng xung phong vang vọng lần thứ 2, lần nầy không phải từ phiá ta mà là phát lên từ phiá trong làng, tôi chỉ kịp thấy loáng thoáng những bóng người từ trong làng lao vụt ra, hướng về phiá Đại đội 4. Bọn địch bật dậy từ những hầm chử A kiên cố ở bià làng. Hai bên đã bắt đầu lao vào nhau cận chiến. Cận chiến ngay tại bià làng, ngay dưới hào chống chiến xa … Đồng thời, hoả lực từ trong bià làng chuyển thẳng về phiá cánh trái chúng tôi, mấy khẩu thượng liên ào ạt bắn rát về phiá trung đội tôi. Vì là rừng chồi thưa, cao chỉ ngang bụng, khoảng cách không hơn 50 thước, chúng tôi không còn cách gì khác hơn là nằm xuống tại chỗ, chịu trận. Đã vậy, phiá sau chúng tôi, 2 đại đội bọc hậu cũng đang bị đồng loạt tấn công. Thì ra, chúng tôi đã bị luà vào chỗ chết, bốn bề thọ địch, không còn ai có thể cứu ai !!
Trong lúc đó tiếng la hét, chửi rủa vẫn còn rầm rập vang động phiá Đại đội 4. Biết Đại đội 4 đang lâm nguy nhưng tôi không làm sao ngóc đầu lên được ở cái điạ thế quái ác nầy. Bất ngờ một người chạy lao đến, nằm bên tôi. Nhìn lại thì ra là Trung sỉ THẠCH RÊN, trưởng toán cận vệ cuả Thiếu tá Tiểu đoàn trưởng. Tôi hết hồn:
– Thiếu tá ra sao rồi ?? sao Anh lại ở đây ?
Thạch Rên nhìn tôi lắc đầu không nói gì cả. Tôi bổng thấy rợn cả người !! Không lẽ Thiếu tá Tiểu đoàn trưởng đã hi sinh ? Thú thật tôi không thể ngờ, cũng không thể tưởng tượng được ra rằng Thiếu tá Tiểu đoàn trưởng thật sự đã hi sinh !!.

Chiếc L19 vẫn lượn trên đầu chúng tôi. Nhìn sang bên kia bờ sông Vệ, xa về phiá Quốc lộ 1, tôi thấy rỏ căn cứ hoả lực với mấy khẩu đại bác, nhưng chắc chắn không thể giúp gì được trong hoàn cảnh hiện tại cuả chúng tôi.
Súng đạn và sự hỗn loạn dần dần tạm lắng xuống. Lúc nầy Thạch Rên mới lấy lại bình tỉnh kể sơ lại tôi nghe.Vì luôn luôn kề cận bên Thiếu tá Tiểu đoàn trưởng nên lời hắn kể nhất định là chính xác. Theo như lời Thạch Rên tóm tắt với tôi là khi dừng lại nghĩ trên bờ đất, Quan sát viên L19 có báo cho Thiếu tá Tiểu đoàn trưởng là có nhiều dấu hiệu trong ngôi làng phiá trước mặt có thể có một đơn vị lớn cuả địch, nhưng Thiếu tá Phước không tin, cho rằng có thể là dân chúng trong đó thôi. Lúc xung phong vào làng, chính Thiếu tá Tiểu đoàn trưởng cùng toàn ban tham mưu Tiểu đoàn đã nhào lên phiá trước với Đại đội 4.

Khoảng gần nữa tiếng sau, tiếng súng dần dần im, cái im lặng thật hãi hùng. Đại uý PHẠM NHẢ, Tiểu đoàn phó, cho các Đại đội quây lại, nằm tại chỗ. Kiểm điểm lại, Đại đội 4 bị thiệt mất gần 3 trung đội, trung uý Long không sao. Toàn ban tham mưu Tiểu đoàn chỉ có Trung uý LÊ VĂN HUYỀN, Ban 2 và một số thật ít Quân báo, chạy ngược được về phiá sau, Đại đội 2, sống sót, còn lại tất cả đều đã hi sinh: Thiếu tá DƯƠNG HẠNH PHƯỚC, Tiểu đoàn trưởng, Thiếu tá Cố vấn trưởng, trung uý phụ tá Cố vấn và thượng sĩ truyền tin, Bác sĩ Tiểu đoàn LÊ HỮU SANH cùng một số sĩ quan, quân nhân chuyên môn trong ban chỉ huy Tiểu đoàn.
Trung đội tôi, dù dưới áp lực thật nặng nề cuả hoả lực địch trong một tầm bắn rất gần, nhưng may mắn chỉ vài anh em bị thương nhẹ.

Đến giờ phút nầy, tất cả cấp chỉ huy lớn nhỏ chúng tôi đều hiểu rằng chúng tôi đang lọt vào vòng vây đã được sắp dặt sẳn cuả địch. Không thể tiến và cũng chẳng có thể lùi, chỉ duy nhất là tử chiến tại chỗ. Chúng tôi, mấy tên Trung đội trưởng, được gọi đến gặp Đại uý Đại đội trưởng. Đại uý Huệ, đôi mắt đỏ hoe, cố ngăn ngấn lệ, thông báo cùng chúng tôi tin buồn sơ khởi trên, đồng thời báo cho chúng tôi biết là Giặc có khả năng sẽ tràn ngập chúng tôi bất cứ lúc nào. Lệnh: Đào hố, sẵn sàng tử chiến tại chỗ, tất cả nếu có bất cứ ai bỏ chạy khỏi vị trí sẽ bắn ngay. Chỉnh đốn lại đơn vị, chờ lệnh mới.
Đại úy Cố vấn phó đề nghị cho không lực Hoa kỳ đến dội bom nhưng Đại úy NHẢ không đồng ý vì xác Thiếu tá Tiểu đoàn trưởng, Cố vấn, Bác sĩ … và nhất là không nắm rõ tình hình quân ta ai còn, ai mất bên trong làng ? !

Trở lại Trung đội, đang họp thông báo cùng quý vị Tiểu đội trưởng, qua ám danh truyền tin, Đại đội kêu tôi cho thả trái khói màu vàng( Có lẻ theo yêu cầu cuả L19 ). Tôi vừa cho bật trái khói màu vàng, thì ngay tức khắc bên trong làng cũng bật trái khói màu vàng, tôi được lệnh bật tiếp trái khói màu tím, thì cũng vậy, ngay tức khắc trong làng cũng bật trái khói màu tím !!!.
Khoảng hơn 4 giờ chiều, trong lúc chúng tôi căng mắt theo dõi từng diễn tiến cuả địch, chờ đợi một cuộc tấn công tràn ngập thì phiá Quốc lộ 1, nơi Tiểu đoàn Điạ phương quân án ngữ và trừ bị cho chúng tôi, tiếng súng bỗng vang lên rầm rộ, dòn dã, chứng tỏ họ cũng đang đụng nặng. Thì ra, họ được lệnh vào tiếp viện cho chúng tôi, nhưng vừa rời khỏi vị trí, họ đã bị chận đánh, không vượt qua được !!

Theo suy nghĩ cuả chúng tôi, nếu tình trạng nầy kéo dài, chúng tôi có thể sẽ bị tiêu diệt trong đêm nay. Nghĩ thì nghĩ nhưngchúng tôi vẫn tin tưởng vững chắc ở chính mình vì muốn tiêu diệt chúng tôi, một Tiểu đoàn TQLCVN thiện chiến, bọn VC cũng sẽ phải trả một giá thật đắt cho hành động liều lĩnh đó, cho dù bọn chúng đông đến cở nào, chúng tôi trong thế thủ, bọn chúng sẽ là những bia thịt cho chúng tôi xơi tái. Nổi lo lớn nhất cuả chúng tôi lúc nầy là số đạn dược cá nhân trên mình Anh em binh sĩ, sau một ngày chiến đấu đã vơi đi khá nhiều, sẽ không đủ để xử dụng nếu không được tiếp tế kịp thời trước hành động tấn công biển người cuả bọn chúng !!.

Hạ sĩ Sang đưa ống liên hợp bảo là Đại bàng muốn nói chuyện với tôi. Đại uý Đại đội trưởng báo một tin mừng là sẽ có một Chi đoàn Thiết quân vận sẽ vào tiếp viện và tiếp tế đạn dược cho chúng tôi, từ Quốc lộ, họ sẽ tiến dọc bờ sông về hướng Trung đội cuả tôi, bảo tôi sẳn sàng, ra hiệu khi họ đến, tránh ngộ nhận. Tin nầy đến thật đúng lúc, làm cho tất cả mọi người phấn chấn hẳn lên. Chưa đầy 30 phút sau, chúng tôi đã nghe được tiếng xe Thiết giáp M113 ầm ì phiá Quốc lộ hoà lẫn với tiếng Đại liên dồn dập cuả Thiết giáp. Tôi cắt cử 3 khinh binh bò xa ra phiá trước sẵn sàng ra hiệu để đón họ.

Mặc dù về Tiểu đòan được gần 7 tháng nhưng với Thiếu tá Tiểu đoàn trưởng DƯƠNG HẠNH PHƯỚC, tôi thực chẳng hiểu chi nhiều về Ông, chỉ được biết, qua mấy đàn Anh trong Tiểu đoàn, Ông là Đại Niên trưởng cuả chúng tôi, xuất thân từ khoá 10 VBLQDL. Dáng người cao to, nghiêm nghị ( Có Ông Tiểu đoàn trưởng nào, nhất là Tiểu đoàn trưởng cuả một Tiểu đoàn TQLC, mà không nghiêm nghị ! ). Lần tiếp xúc duy nhất cùng Ông đó là lần 5 thằng Thiếu uý mới ra lò chúng tôi về trình diện Tiểu đòan tại hậu cứ SUỐI LỒ Ồ. Và cũng gần như là một thông lệ, những thằng nhóc Trung đội trưởng mà tiếng lóng dành gọi chúng tôi là những HẠ SĨ CHỊU CHƠI !, muốn khỏi bị nắng chiếu đen da, xám mặt, chúng tôi luôn luôn tìm chổ tránh MẶT TRỜI !!

Thời gian lúc nầy quả thực là dài, quá dài !!! tiếng xe thiết giáp cứ vang động dồn dập nhưng khoảng cách từ Quốc lộ 1 vào chỉ 1000 thước thôi mà chờ hoài vẫn không thấy… Và rồi khi gần 6 giờ chiều, chiếc M113 dẫn đầu đã đến với chúng tôi. Quá vui mừng, tôi bật dậy, quên cả nguy hiểm, chạy ra tiếp đón họ. Từ trên xe, một Ông Trung tá, mặc bộ đồ Jumpsuit màu đen ( Giống như đồ bay cuả Pilot ) nhảy xuống. Ông vồn vả hỏi tôi: “Chào em, Em giúp Anh cho gặp cấp chỉ huy lớn nhất cuả Em ở đây”. Tôi đưa tay lên chào và kịp nhìn tên NHƠN, thêu trên ngực áo cuả Ông. Thì ra Ông là Trung tá MÃ SANH NHƠN. Tôi báo cáo cho Ông biết là Đại úy Tiểu đoàn phó cuả tôi đang ở phía sau, tôi gọi Trung sĩ nhất VŨ ĐÌNH THU, Trung đội phó cuả tôi, đưa Ông đến gặp Đại úy Phạm Nhả. Lần lượt cả Chi đoàn M113 đều đã đến, nằm thành một hàng dọc trước trung đội tôi. Quá sung sướng, cả trung đội đồng loạt đứng dậy vỗ tay hoan hô Thiết giáp !!

Trời vừa sụp tối, nguyên chi đoàn Thiết quân vận dàn hàng ngang bên hông làng, tác xạ tối đa hoả lực vào làng. Đại đội 3 cuả Trung uý NGUYỄN ĐÌNH THUỶ, biệt phái một trung đội do Chuẩn Uý LƯƠNG VĂN CƯỜNG ( Cường Tây lai ) chỉ huy, nương theo hoả lực, bò vào hướng tấn công cận chiến lúc ban chiều để tìm lấy xác Thiếu tá Tiểu đoàn trưởng, Cố vấn, Bác sĩ SANH và các Sĩ quan trong ban tham mưu Tiểu đoàn. Công tác nhanh gọn, hoàn tất trong vòng 15 phút.
Phần chúng tôi, cấp tốc mang những đạn dược vừa được tiếp tế từ M113 ra sau Ban chỉ huy Tiểu đoàn để phân chia cho các Đại đội.
Sau đó, Chi đội M113 bố trí thàng vòng tròn, trong phạm vi phòng thủ cuả Trung đội tôi. Máy bay C123 bắt đầu bao vùng, thả trái sáng và sẳn sàng yểm trợ cho chúng tôi.

Với đạn dược vừa được bổ xung đầy đủ, nỗi lo cuả chúng tôi đã vơi nhẹ hẳn đi. Bây giờ thì chúng tôi đã sẵn sàng, tới đâu thì tới ….

Chiến trường sau một ngày thật sôi động giờ đã hoàn toàn im lặng, lợi dụng thời gian, chúng tôi móc sửa lại những hố cát đào vội ban chiều. Chúng tôi hầu như không có một ai ngủ được vì hầu hết không ai mang theo cơm, cái đói bây giờ có dịp thoải mái hành hạ chúng tôi !! Hơn nữa, qua trái sáng, quan sát vào làng, chúng tôi thấy rất rõ ràng bọn VC di chuyển lủ lượt bên trong, Không yên tâm, tôi đến gặp Đại uý Đại đội trưởng báo cáo tình hình và xin chỉ thị. Với giọng khàn khàn pha chút mệt mỏi, Đại uý Huệ bả
– Thây kệ nó, Toa dặn con cái cẩn thận quan sát, theo dõi. Nếu nó nhào ra chơi mình thì mình chơi lại, không cứ kệ bố nó đi !!

Khoảng gần 5 giờ sáng, toàn Đại đội 1chúng tôi sẳn sàng chờ dứt đợt tác xạ cuả Thiết giáp là bắt đầu xung phong vào làng, lần nầy chúng tôi sẽ vào bên hông trái cuả làng tức là từ phiá đóng quân đêm cuả chúng tôi. Thiết giáp vừa ngưng tác xạ, Toàn Đại đội 1 chúng tôi, lần nữa đồng loạt hô xung phong phóng thẳng vào làng !! Nhưng, không có một phản ứng nào cuả địch, bọn chúng đã di chuyển khỏi nơi đây. Chúng tôi đổ ra lục soát. Ôi ! thật là thê thảm, Anh em binh sĩ Đại đội 4 và Trung đội Quân báo Tiểu đoàn chết đủ kiểu: Đứng, ngồi, nằm, quì, đâm, bắn, bóp cổ …. dưới hào chống chiến xa, trên bià làng … Chỉ còn có 3, 4 người còn sống sót, bị thương, giả chết và sau đó bò trốn vào những lùm bụi cạnh hào chống chiến xa, trong đó có Thượng sỉ NGUYỄN VĂN LÔ, Trung đội phó cuả LÊ ĐÌNH QUỲ, Ông bị bắn bể gót chân, giả chết chui vào giữa bụi tre trốn kín trong đó. Ngay khi vừa vào, tôi đã cố công tìm kiếm Lê Đình Quỳ, nhưng không tìm thấy đâu cả, nghe tin Thượng sĩ Lô còn sống, tôi vội vả tìm đến hỏi thăm, Thượng sĩ cho biết lần cuối cùng còn thấy Lê Dình Quỳ đang cận chiến 1 lúc với 3 thằng VC dưới hào, nếu không tìm được xác như vậy chắc là đã bị bắt rồi !!( Điều nầy đúng, Lê Đình Quỳ bị bắt làm tù binh, được trao trả năm 1973 ). Có vài binh sĩ Đại đội 4 thoát chạy dọc bên phải làng và đã chạy đến Tiểu đoàn Địa phương quân Blocking force ngoài Quốc lộ 1.

Sau hơn 4 tiếng đồng hồ lục soát, tản thương và di chuyển hoàn tất những Anh em tử sĩ, Tiểu đoàn được lệnh rút ra Quốc lộ 1. Xe cuả Sư đoàn 2 đã túc trực đưa chúng tôi về lại núi Thiên Ấn. Lúc ra gần đến Quốc lộ, một Ông Thiếu uý Điạ phương quân đến gặp tôi, xưng là Đại đội trưởng Đại đội Điạ phưong quân, nhờ tôi giúp vào lấy xác một số Anh em Địa pương quân còn kẹt trong làng. Tôi chỉ ra sau, kêu Anh gặp Đại uý Đại đội trưởng cuả tôi, tôi chỉ là Thiếu uý Trung đội trưởng, không có quyền hạn chi cả.

Sáng hôm sau, một hoạt cảnh thật là bi thảm chưa từng thấy !! Nào mè xửng, kẹo gương, nón lá bài thơ … bị đạp, đập… vứt tung toé tràn lan khắp cả vùng đóng quân. Cả Tiểu đoàn hầu như im lặng, không ai buồn nói đến ai … Nếu có, chỉ toàn là những tiếng chửi đồng loạt cuả Anh em binh sĩ thật thậm tệ dành cho toàn bộ các cấp chỉ huy thuộc Bộ tư lệnh Sư đoàn 2/BB.

Và ngay sau đó, chúng tôi, toàn bộ Tiểu đoàn 5/TQLC được đưa đến nằm tại Phi trường Quảng Ngãi, tại đây chúng tôi được trang bị, bổ xung quân số tại chỗ từ Sài gòn đưa ra. Và vài hôm sau, 5 chiếc C130 đáp xuống bốc toàn bộ Tiểu đoàn chúng tôi, không phải về Sài gòn mà lúc phi cơ đáp xuống, chúng tôi ai cũng nhìn thấy tấm bảng thật to với dòng chữ: WELCOME-PHÚ BÀI-HUẾ.

Một đoàn dài GMC cuả Sư đoàn 1, bốc chúng tôi ra Đông hà, thảy tiếp vào rừng núi KHE SANH. Lần nầy những chiếc quân xa chở chúng tôi, dường như có vẻ có chút nhẹ nhàng vì chúng tôi vưà thiếu mất một người Anh cả DƯƠNG HẠNH PHƯỚC và một số Anh em đồng đội chúng tôi, đã từ chối không theo chúng tôi, uất hận nằm lại mãi mãi nơi một làng nhỏ vô danh bên bờ sông Vệ thuộc Quận MỘ ĐỨC-QUẢNG NGÃI.

MX LÊ VĂN THỜI K20
Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s