Nẻo đường Thi Sách

Nguyễn Văn Đệ

Bo tu lenh hai quan, cong truong Me Linh, tuong Duc Tran Hung Dao .jpg

Tang bồng hồ thỉ nam nhi trái
Cái công danh là cái nợ lần
Nặng nề thay hai chữ quân thần
Đạo vi tử vi thần đâu có nhẹ
Cũng rắp điền viên vui tuế nguyệt
Trót đem thân thế hẹn tang bồng
Xếp bút nghiên theo việc đao cung
Hết hai chữ trung trinh báo quốc
Một mình để vì dân vì nước
Túi kinh luân từ trước để nghìn sau
Hơn nhau một tiếng công hầu.
Nguyễn Công Trứ

Bài thơ trên là của Nguyễn Công Trứ mà chúng ta ai cũng đã được học thời Trung học. Tôi xin chép lại để bắt đầu câu chuyện lính tráng của tôi và những bạn trong khóa 20 Sĩ quan Hải Quân Nha Trang.
Tôi sinh ra đời dưới một ngôi sao hơi lờ mờ như đại đa số các bạn cùng khóa. Đậu Tú tài một với hạng Bình và Tú tài hai với hạng Bình thứ, tôi tưởng bở đã mơ được làm người du học sinh, nộp đơn và chầu chực hết Bộ Quốc gia Giáo dục đến cơ quan Usaid mãi mà chẳng thấy ai kêu!!! Quái nhỉ, Tây cho 80 cái, Tân Tây Lan cho 12 cái, Úc cho 20 cái, Hoa kỳ cho hơn trăm học bổng leadership cơ mà… Lại còn vô khối học bổng quốc gia nữa, số người đậu bình hay bình thứ nào có mấy tay, thế mà tên tôi đã không hề thấy có ở trong bất kỳ một cái danh sách trúng tuyển du học sinh nào hết!!! Nhờ cậy, tôi xin được làm chức thầy giáo dậy giờ tại trường trung học Trịnh Hoài Đức ở Bình Dương và nộp đơn theo học tại Đại học Khoa học. Tôi đi học với tâm trạng của một con dế con háu đá, nhưng mang đậm tâm hồn của một anh cu mới lớn đang cố tập tành cho ra vẻ đã đậm nét hiện sinh. Phì phèo điếu thuốc trên tay cùng ly cà phê bí tất của chú Huệ phía dưới giảng đường hai, và ngồi hàng giờ với vẻ hay làm ra vẻ đang suy tư táo bón để tránh tiếng ồm ồm giảng bài nghe chói tai từ hệ-thống âm-thanh khuếch-đại cực-kỳ dở ẹc trong lớp học. Không vắng mặt trong bất kỳ một buổi sinh hoạt văn nghệ văn gừng nào của Trịnh Công Sơn nơi sân trường Văn Khoa, của Phạm Duy nơi tòa thông tin Hoa kỳ, của Từ Công Phụng nơi trường Dược, của Nguyễn Đức Quang, và tôi đi dậy học với một tâm trạng và lý tưởng cao cã toàn mong những chuyện đội đá vá trời.
Tết Mậu Thân đã xẩy ra như một khúc quẹo ngoặt ngoèo cho cuộc đời cũa chúng tôi, và những thanh niên cùng thời ở Việt Nam. Cuộc đời mới lớn của chúng tôi đã bị đảo lộn tùng phèo! Chúng tôi đang ăn chơi vui sống nơi đô thị, chiến tranh tưởng như của những ai kia và xa tít vùng quê hay rừng núi. Nay cuộc chiến đã xẩy ra ở ngay tại Sài Gòn, ngoài đầu ngõ, hay xóm dưới hoặc xóm trên. Tôi phải diện kiến trực tiếp với nỗi lo sợ của chiến tranh từng ngày và hàng giờ, tôi nhìn thấy Việt cộng nằm chết phơi thây cháy đen nơi tòa đại sứ Thái Lan trên đường Trương Minh Giảng, nơi đài truyền hình, tôi nghe tiếng AK lắp bắp khu Cây Thị bên Gò Vấp, tôi thập thò cùng đám người tò mò theo chân mấy anh lính Nhẩy Dù hay Biệt Động Quân truy kích địch nơi khu Hạnh Thông Tây. Đêm với ánh đèn hỏa châu và tiếng súng tiểu liên như nhắc nhở chúng tôi là cuộc chiến đang khốc liệt diễn ra nơi này nơi kia trong thành phố, và những giấc ngủ đã không yên vì những tin đồn tụi nó xuất hiện khu này khu nọ. Mắt dán chặt mặt TV đen trắng theo dõi tình hình thời cuộc hàng giờ. Theo chân những người bạn hướng đạo trong Đạo Đông Thành Gia Định đi làm chuyện cứu trợ nạn nhân chiến tranh tại trường Chu Văn An, tại sân vận động Cây Thị, Gò Vấp Gia Định. Tôi thấy rõ sự bấp bênh của cuộc sống của người dân nơi đất nước với cuộc chiến tương tàn.

Sau khi trận chiến đã được giải tỏa ra khỏi thành phố, ngày đầu tiên tôi đi dậy học lại ở Bình Dương, thấy học trò đứa còn đứa mất. Ngay nơi sân trường đã là một bãi chiến trường đẫm máu trong mấy ngày Tết vừa qua, vết máu còn vương vãi trên tường, nơi cầu thang. Nghe kể lại là một đại đội đặc công Cộng sản tưởng là có thể nuốt tươi được một trung đội Địa phương quân đang đóng tại trường, nhưng đã không ngờ là khi đó còn có một Đại đội thám kích thuộc Sư đoàn 5 đóng dưỡng quân ngay trên lầu lớp học trong mấy ngày Tết, và dĩ nhiên đám VC này bị sơi tái ngay.
Sau đó thì phong trào Sinh viên học đường lính kiểng được thành lập, Lâm Quốc Hùng và Võ văn Hai là những bạn cùng chung trung đội với tôi. Chúng tôi tập tành ắc ê, một hai, quẹo phải quẹo trái…, quần áo kaky vàng, đầu đội mũ chào mào, chân mang bata trắng. Chở hai chở ba trên Honda, và nhất là ngồi vắt vẻo hai bên lạng qua lạng lại như trêu cợt mấy anh phú lít để bù lại những ngày phải chở nhau ngồi kiểu hai chân cùng bên. Kết quả là tôi không qua khỏi ngưỡng cửa chứng chỉ MPC sau hai năm theo học. Khí thế chiến cuộc bừng bừng khắp chốn, trường ốc lớp học nào cũng tụm năm tụm ba bàn chuyện có khóa lính này lính nọ đang mở. Nhớ đôi câu đối của Nguyễn Công Trứ khi còn học trung học, và xin sửa lại chút đỉnh cho hợp thời hợp thế :

Anh em ơi, hăm mươi mấy tuổi rồi, khắp Đông Tây Nam Bắc bốn phương trời, đâu đâu cũng lừng danh công tử xác.

Trời đất nhẽ, một phen này nữa xếp cung kiếm cầm thư vào một gánh, làm cho nổi tiếng trượng phu kềnh.

(Câu đối bên trên đã được sửa từ “ băm sáu tuổi rồi” thành “hăm mươi mấy tuổi rồi” mà thôi)
Lệnh nhập ngũ khóa 6/69 đuổi đến nơi. Tôi nhờ cái mác giáo chức, nên có lẽ chỉ phãi đi học quân sự rồi hy vọng sẽ được biệt phái trở về dậy học tiếp? Nhưng đâu có biết là sẽ được biệt phái hay không! Được Đỗ Ngọc Viêm, ông anh họ và cũng là một ông bạn thân, rủ rê nộp đơn gia nhập Hải Quân, quan nhớn tầu thủy coi cũng bảnh tọe lắm chứ. Sau cùng thì chẳng cần thi cử chi cả mà lại được chấp nhận vào khóa 20 SQHQ. Ngày trình diện khóa 6/69 đến nơi mà chưa có lệnh lạc nhập trường Hải quân, hồi hộp quá! Bạn Nguyễn Hùng Tâm đã chạy đôn chạy đáo với thượng sĩ Thinh để lo vụ này. Sáu giờ sáng hôm đi trình diện Trung tâm nhập ngũ Hải Quân ở nơi đường Thi Sách, chú tôi đèo tôi trên chiếc Lambretta, dặn dò đủ thứ cần phải cẩn thận và phải tránh khi ở trong quân đội… Tới đường Thi Sách nằm ngay phía sau lưng Bộ Tư Lệnh Hải Quân, tôi đã thấy lố nhố nhiều người, đứng tụm năm tụm ba, ồn ào và náo nhiệt nhưng không tránh khỏi những nét ưu tư trên mặt. Tôi ngó quanh ngó quất coi Đỗ Ngọc Viêm đang ở nơi mô, hay coi xem có ai quen biết hay không, nhưng chẳng thấy ai quen. Tiến lại gần hai tên Bắc kỳ đứng gần nhất, và đang nhìn tôi với những đôi mắt thấy có vẻ có cảm tình. Hai tên này đều ốm yếu như dân đang học luyện thi (tôi chắc cũng chẳng khác hơn là mấy) vì chắc lo âu đến tương lai mù mịt (?) Một tên cao long khòng lêu khêu như sếu vườn, lưng còng còng có lẽ vì đã lâu năm ngồi bò ra giường hay sàn nhà để gạo bài, mắt mang đôi kiếng cận gọng đen xệ xệ trên sống mũi, tóc hớt ngắn, giọng nói trong trẻo và có âm sắc cao, quần áo chững chạc như một chủng sinh trong nhà dòng. Chắc các bạn đã đoán ra là ai trong số chúng ta rồi, nếu không thì tôi xin thưa đó là tên Chương Còm, Chu văn Chương nhà ta. Tên kia thì có vẻ là dân học Chu văn An nhưng sau này mới được biết là không phải dân CVA mà là từ trường Dược, đầu tóc với kiểu đằng trước chải hất tém lên còn đằng sau thì như đít vịt, quết “bờ ri ăng tin” bóng nhẫy, thấp hơn anh Chương Còm hơn hẳn một cái đầu. Chàng mang bộ đồ hợp thời trang của thập niên sáu mươi, áo tay dài lùng thùng, quần vải bóng láng ôm sát cặp giò khẳng khưu một cách vừa phải, mang đôi giầy mũi nhọn hoắt. Đứng trên một chân, còn chân kia gác hờ hững trên lề, Tâm Bùi cười thân thiện bắt chuyện khi tôi tiến lại làm quen, thế là tôi đã có những người bạn đầu tiên trong khóa 20. Một hồi sau thì có Nguyễn Hữu Thống và Trần Đức Chấn Gà mái gia nhập câu chuyện thì phải. Bây giờ ngày nay Chương còm không còn ốm yếu như ngày nào nữa, mà đã bệ vệ như một ông chủ đại gia khi mở cửa bước xuống chiếc xe Huê kỳ bóng lộn đón tôi ngày nào khi tôi ghé thăm San Jose. Trước đó mấy phút tôi đã tưởng gõ lầm cửa nhà một ông Mỹ nào đó nếu bạn Chương đã về không kịp, và mỡ nụ cười hiền lành cố hữu tiếp đón. Còn Bùi văn Tâm thì thật sự tôi đã không nhận ra anh khi tham dự Đại hội Khóa 20 năm 2000. Anh mập ú nụ và phương phi như một nhà tài phiệt người Chợ Lớn. Ngoài những bạn kể trên tôi còn được gặp Võ văn Côi và Nguyễn Lập Thành là những người đã cùng học chung với tôi nơi trường Trung học Hồ Ngọc Cẩn, và Nguyễn Quang Toàn học chung hồi tiễu học. Chúng tôi mang vào đời lính mới với những câu thơ thời trung học như:

Thủa trời đất nổi cơn gió bụi,
Khách má hồng nhiều nỗi truân chuyên
Xanh kia thăm thẳm từng trên
Vì ai gây dựng cho nên nỗi này?
Trống tràng thành lung lay bóng nguyệt,
Khói Cam tuyền mờ mịt thức mây.
Chín lần gươm báu trao tay,
Nửa đêm truyền hịch định ngày xuất quân ….

Trong Chinh Phụ Ngâm Khúc của Đặng Trần Côn và Bà Đoàn thị Điễm diễn Nôm. Hoặc đôi câu thơ trong bài Tây Tiến của Quang Dũng ngày nào:

Rải rác biên cương mồ viễn xứ,
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh.

BTL HQVNCH .jpg

Cuối cùng thì mọi người cũng được nhập trại Bạch Đằng Hai. Chúng tôi nằm ngồi lổn ngổn trên sàn nhà, chẳng hàng chẳng lối chi cả. Chỗ tôi nằm, bên phải gần nhóm Trần Kim Hoàng, Phan Thiết Dũng, Huỳnh Minh Quang và bên trái thì gần nhóm Nguyễn Xuân Dục, Phan Ngọc Long. Nhóm của Hoàng, Dũng và Quang nói nhiều chuyện liên quan đến đàn địch ca hát văn nghệ văn gừng, còn tôi thì mù tịt chuyện này nên không mấy thích thú cho lắm, bèn quay ra nhập bọn với Nguyễn Xuân Dục và Phan Ngọc Long và chúng tôi thân nhau như kết nghĩa Bàn Đào từ dạo đó. Sau này còn có thêm các bạn Ngô Nguyên Trực, Lưu Ngọc Quang, Tôn Long Thạnh, Huỳnh Hữu Lành, Lưu An Huê, và Nguyễn Hữu Hải (đào ngũ, và gia nhập Cảnh sát) nhập bọn nữa. Chúng tôi chia nhau những chuyện vui buồn quá khứ, những lo âu tương lai, hay những điếu thuốc lá lẻ, hoặc những ổ bánh mì trong suốt thời gian theo học ở Quang Trung và Nha Trang. Tôi vẫn còn nhớ như in những buổi tiệc tiễn những chàng trai thời loạn, bị vứt bút nghiên để lo việc đao cung tại nhà các bạn Nguyễn Xuân Dục, Lưu An Huê, hay Lưu Ngọc Quang. Thân sinh các bạn đó đã coi và đối xữ với chúng tôi như con cái của họ vậy. Bia và thức ăn ê hề như đại yến, no say xong cả bọn rút vào phòng mở máy lạnh và nằm ngủ gáy o o như sấm trước khi trở lại trại mơ tiếp giắc mơ làm người thũy thủ.
Ngoài một Nguyễn Hùng Tâm nổi tiếng chạy đôn chạy đáo, thậm thọt với thượng sĩ Thinh để lo cho anh em còn đa số anh em nằm chán nản và chờ thời. Một số những anh em nhập trại trước vì đã có những chứng chỉ một hai năm Đại học…, nhưng nổi bật nhất là Nguyễn Hải và Phan Xuân Sơn (theo nhận xét của riêng cá nhân tôi). Nguyễn Hải hay Hải Ngựa có một tạng người cao lớn như một lực sĩ nhà nghề, ngang tàng, nét mặt coi hơi ngầu và lạnh như tiền, sau này chơi thân mới biết là hắn ta rất vui vẻ, thân thiện, và nghịch thì cũng như giặc; nhưng vì cặp mắt cận thị nặng nên nhìn đời bằng đôi mắt lim dim và mơ màng hay ngó trên mấy tầng dây điện là vì như vậy. Phan Xuân Sơn hay Sơn Đen thì đen như lọ chảo, người tuy không cao nhưng to ngang vững vàng như bàn thạch, dềnh dàng nhưng nhanh nhẹn. Hai ông tướng này thường biến mất nguyên ngày có lẽ vì vào trước, nên rành đường đi nước bước. Chúng tôi diện đồ Hải quân mầu vàng, đầu đội nón cát kết, và rong chơi khắp chốn Sài Gòn trong những giờ đi bờ để chờ ngày lên Quang Trung thụ huấn khóa căn bản quân sự, trước khi ra Nha Trang học hải nghiệp. Chúng tôi hai trăm sáu mươi tám thằng (chưa kễ hai tên đã tốt nghiệp Thủ Đức) đã được tổ chức thành đội ngũ từ tiểu đội lên đến đại đội với nguyên tắc tự chỉ huy. Nguyễn Hùng Tâm thành sinh viên đại diện, còn tôi thành chức thư ký nhờ chữ viết như gà bới nhưng được tô xanh tô đỏ thành tưởng như tựa rồng bay phượng múa. Sau này khi lên Quang Trung còn có thêm Trần Đông Phước, và một số bạn khác, nhưng tôi không nhớ rõ. Sơn Đen (và ai nữa nhỉ) thành chức sinh viên kỷ luật. Một điều đáng buồn cười là một khi phạt ai hít đất thì sinh viên kỷ luật cũng làm hít đất theo; nếu không họ “đ…” làm thì làm “đếch” gì nhau!!! Nhưng Sơn đen to và khỏe nên có hít đất bao nhiêu cũng không thấm mệt, còn đa số anh em chúng tôi thuộc loại trói gà không chặt thì khi bị hít đất một hai “đơn vị” hai chục cái là đã muốn bở hơi tai ……….

http://www.denhihocap.com/thovan20/nvde.html

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s