Tấm lòng của mẹ

Nguyễn Hoàng Be

Giang Đoàn 42 Ngăn chận

“Lấy chồng thì phải theo chồng

Chồng đi hang rắn hang rồng cũng theo”

Khoảng cuối năm 1947 vì sự sống còn, ba má tôi phải bỏ tất cả tài sản nơi làng quê Tịnh Thới, ruộng đất xã Mỹ Hòa, Đồng Tháp Mười lên thị xã Cao Lãnh chỉ vì ba theo tôn giáo chống lại Việt Minh đang bành trướng trong các làng quê.  Người cày không còn ruộng. Trước khi đột ngột ra đi, ba tôi đã cắt dây xỏ mũi đôi trâu, để cho nó tự đi kiếm ăn, khỏi đói.

Khác với người Bắc di cư sau này, gia đình chúng tôi rất là vất vả vì không có được bất cứ sự trợ giúp nào của chính quyền.  Gia đình chúng tôi không nhà, sống trên ghe, đậu mé sông gần bến chợ. Sống trong cảnh chật hẹp, thiếu vệ sinh. Trong những tháng đầu, ông bà phải trả giá thật đắt về hai chữ tự do. Hai đứa con đầu lòng bị bệnh truyền nhiễm và cả hai đều chết vì thiếu thốn thuốc men. (1)

Sau đó gia đình chúng tôi dời ra khỏi khu chợ non một cây số, gần thánh thất Cao Đài. Dù chật hẹp nhưng má tôi cũng nuôi vài con gà, khi gà lớn, đem ra chợ bán, để đổi lấy những thứ cần thiết cho gia đình.

Khoảng 4-5 giờ sáng má tôi đã thức dậy để nấu một nồi cháo trắng cho chúng tôi ăn, trước khi đi học, vì đâu có tiền mua xôi hay bánh mì. Mùa nước nổi thì ăn cháo với cá linh kho. Thỉnh thoảng được ăn cháo với đường.  Vì không có tiền mua củi, má tôi lượm lặt tất cả những thứ gì kiếm được để nấu, tàu dừa khô rụng không ai đếm xỉa, xác mía, vỏ dừa khô, vỏ vú sửa, lá tre, lá lợp nhà, gỗ mục người ta bỏ,  …

Chạy lo cho các con ăn từng bữa. Hàng xóm, láng giềng có rau cải, vài lon đậu, vài lít  gạo, vài giạ lúa đem bán thì má tôi mua.

Mỗi buổi sáng má tôi đến chợ quan sát các thực phẩm mà người ở vườn đem ra bán.  Loại thực phẩm nào nhiều thì bà dự định mua món ấy về cho gia đình, vì là giá sẽ rẻ. Chỉ là dự định thôi chứ chưa mua đâu.  Giữa trưa,  gần tàn buổi chợ, khi trời nắng gắt, thực phẩm không còn tốt tươi nữa, bạn hàng sẽ bán với giá rẻ. Còn những người dân quê, thỉnh thoảng mang thực phẩm như cá, rau cải, trái cây ra chợ bán.  Thường thì nhà họ xa chợ, lúc này cũng muốn bán tháo, bán rẻ để về nhà cho sớm trước khi mặt trời lặn.  Chợ sắp tan, thì má tôi mới bắt đầu mua.  Hồi nhỏ chúng tôi thường phàn nàn, má đi chợ lâu.

Ba tôi thường không có ở nhà để ăn chung. Thực phẩm thiếu thốn, lại sáu đứa con đang tuổi ăn. Má tôi không bao giờ (never) ngồi ăn chung với các con.  Má tôi chờ các con ăn xong rồi mới bắt đầu ăn. Còn lại gì thì bà ăn nấy, không phàn nàn, hay bảo để dành phần. Bà nhường thức ăn cho các con.

Tuổi vị thành niên, mơ đời hải hồ, tôi vòi vĩnh cho được dây chuyền bằng vàng với cái mỏ neo.  Chiều theo thằng con trai cưng. Sao tôi vô tình quá !.

Sau khi ra trường Sĩ Quan Hải Quân, thực tập trên Đệ Thất Hạm Đội, tôi có mặt trong vùng xôi đậu Mộc Hoá, Đồng Tháp Mười cho đến hòn đảo Poulo Panjang (Thổ Châu) thời bấy giờ  ít người lui tới. Những chuyến hải hành hỏa tốc từ Hà Tiên đến Chu Lai, Đà Nẵng, Cam Ranh, Nha Trang, Vũng Tàu vào tháng 3 năm 75, lúc miền Trung đang sốt nặng và hôn mê (2).

Co xuong ham Vinh Long HQ-802..

Hải nghiệp cuối cùng là Cơ Khí Trưởng (bất đắc dĩ) của Cơ Xưởng Hạm Vỉnh Long HQ 802 đưa người tỵ nạn, trong đó có tôi, từ Vũng Tàu đến Subic Bay, Phi Luật Tân.

Gần 20 năm xa xứ, tôi đưa vợ con về thăm ông bà nội. Chúng tôi quyết định không ở Hotel mà về nhà với gia đình.  Má tôi vẫn tận tụy lo cho con, cho cháu như ngày nào. Giữa khuya, trời mưa, chân đất má tôi cầm cây đèn dầu đi qua xóm trên, mua thuốc cho cháu gọi bằng dì ở trọ, đang đau. Khi thấy bà về mọi người mới biết là bà đi mua thuốc.

Chòm xóm, nếu quá túng thiếu thì má tôi cho họ mượn vì dằn lòng không đậu. Họ mượn rồi trả, rất sòng phẳng vì họ biết gia đình tôi không khá cho lắm.

Sau khi ba chết, tôi nhờ chú lo hậu sự cho má nếu má tôi mất. “Tao thương má mầy như chị ruột của tao”. Chú kể rằng má cho chú mượn tiền để học bằng lái xe vận tải mà không nói cho ba biết. Nhờ đó chú có nghề nghiệp vững chắc. Về sau được làm tài xế lái xe cho sở Mỹ.

Tôi thương má tôi vì quá hiền lành, chất phác bị mấy bà cô bắt nạt, nhưng ba tôi có uy tín trong gia đình nên các bà cô không dám hỗn hào. Cho đến khi tôi hiểu biết, tôi chưa bao giờ thấy má tôi cải lộn hay lớn tiếng với một ai. Tôi nghĩ rằng bà thường nhịn nhục, chịu thua, thiệt thòi để đức lại cho con cháu. Vì thế vợ chồng tôi gặp được rất nhiều may mắn trong đời.

Poulo Panjang

Bà biết được Sài Gòn là vì gia đình vợ tôi ở Sài gòn, lên để thăm bà Sui cho phải phép. Duyên số  chúng tôi gặp nhau nơi xứ người. Đây là lần gặp gỡ đầu tiên giữa má và vợ tôi.  Thật ra tôi không biết phản ứng giữa bà nhà quê, không biết chữ, và cô dâu Bắc tỉnh thành sẽ ra sao.  Trước khi chia tay, má tôi có đưa cho vợ tôi 3 cây vàng để chúng tôi lo cho các cháu ăn học. “Đây là quà của con gởi về. Quà, vải, thuốc men gửi về má bán, dành dụm. Đây là tiền của các con.” Vợ tôi từ chối.

Trong suốt thời gian viếng thăm, hai má con không nói chuyện nhiều. Bà chỉ khuyên bảo tôi vài lời ” Nhớ lo lắng, chăm sóc vợ con”.

Cuối đời, nằm trên giường bịnh, muốn gặp đứa con xa xứ nửa vòng trái đất. Tôi cầm lấy tay má. Bà đưa tay tôi lên miệng hôn. Nước mắt bà trào ra.  Tôi rất cảm động khi thấy vợ tôi, con dâu từ Mỹ về, không quản ngại sự tiểu tiện, dở bẩn, hôi thúi, xắn tay lên lau chùi cho má tôi với tấm lòng thương kính.

Tốt nghiệp Kỹ Sư Điện, đi làm, và được đại diện công ty đi Âu Châu để thuyết trình sự nghiên cứu của tôi.  Buổi thuyết trình thành công, tôi mừng quá. Buổi ăn tối, tôi gọi chai rượu champagne. Khi uống vào hớp đầu tiên thì nước mắt tôi trào ra và sau đó tôi khóc như một đứa trẻ – ngay trước mặt vợ tôi.  Nhờ ơn người mà tôi có được như ngày nay. Tôi may mắn, sung sướng, và hãnh diện má tôi là một bà nhà quê thật thà chân chất.

Có gia đình lại đông con, bây giờ thì mới hiểu thơ Hồ Dzếnh nói về sự hy sinh.

“Cô gái Việt Nam ơi. Nếu chữ hy sinh có ở đời

Tôi muốn nạm vàng muôn khổ cực. Cho lòng cô gái Việt Nam tươi”.

Chú Thích:

  • (1) Trang 222, “Cao Lãnh Trong Niềm Thương Nỗi Nhớ”, Trần Văn Miêng

http://www.dongnaicuulongucchau.org.au/tapsan07/subpages/NC%20Cao%20Lanh.pdf

  • (2) “HQ-802 Những Ngày Cuối Trên Biển Đông”, Vũ Quốc Công

http://doanket.orgfree.com/quansu/hq802.html

http://taiton2049.blogspot.com.au/2016/03/t-m-long-c-u-m-e-l-ych-o-ngthi-ph-itheo.html

 

 

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s