Anh ơi! Bao giờ gặp lại

Phạm Lương

Chuyến xe của Air Việt Nam đậu ngay trước nhà ga Dalat để đưa hành khách xuống phi trường Liên Khương. Theo thói quen, tôi lững thững theo sau hàng người. Hàng khách lên gần hết, chỉ còn tôi, một cô gái trạc 17, 18 và hai vợ chồng trẻ. Còn hai ghế sau chót, tôi nhường cô gái vào ngồi, tôi là hành khách cuối cùng. Ông tài xế chào hành khách, rồi nhìn xuống sân ga, khi biết chắc không còn người nào sót lại, ông đóng cửa và cho xe chạy ngược xuống hồ Xuân Hương, quẹo trái theo ngã ba Prenn để đi phi trường.
Trên xe, đa số là du khách, họ mang theo trái cây, hoa hồng, đồ mỹ nghệ. Tôi xách nhẹ nhàng, chỉ hơi khó khăn với cụm hoa Pensé, cuốn rất khéo trong bao giấy.
Hành khách nói chuyện, nhiều người ngó ra ngoài cửa kính như muốn nhìn lần cuối khung cảnh êm đềm, đầy sương mù, khó tìm ở đâu khung cảnh vừa thơ mộng, nửa thực, nửa mơ như ở thành phố này.. Tôi chợt so sánh Pleiku và Dalạt. Khó có thể mang Pleiku so sánh với Dalat dù trong lòng tôi cũng muốn binh vực Pleiku. Tôi không phải nhìn xuống cảnh hai bên đường, cũng có thể hình dung ngay ra xe đang ở đoạn nào của thành phố. Xe đang tới trạm xăng Kim Cúc, trước khi xuống đèo Prenn, đoạn đường này, tôi nhớ từng khúc quanh, từng con dốc nhỏ. Ngày còn học tiểu học, mỗi sáng chủ nhật, tôi đạp xe đi tới một căn biệt thự dùng cho Hướng Đạo họp mặt. Lúc đó tôi là sói, ao ước ngày nào được lên Thiếu và Tráng, tay được cầm chiếc gậy có khắc những bông Cúc thật đẹp. Ngày đó vậy mà không bao giờ đến với tôi. Chiến tranh đã tới trước, tôi trở thành ngươì lính và chẳng bao giờ thành Tráng trong Hướng Đạo.
Sinh ra và lớn lên tại thành phố này, từng đoạn đường như từng đoạn đời tôi, hành khách trầm trồ nhìn hai bên đường, đủ mọi loài hoa, hoa trang điểm cho những biệt thự xây theo kiến trúc của Pháp, cổ kính, và kín đáo.
Tôi liếc nhìn cô bé từ nãy giờ, đang mải mê ngắm những chùm hoa dại, lướt thật nhanh rồi mất hút sau xe. Khuôn mặt cô bé thay đổi theo từng cụm hoa, từng mái ngói, thỉnh thoảng còn ngoái cổ nhìn theo một con chim sáo bay lướt qua cửa sổ căn nhà. Nhìn dáng người, chiếc áo dài và chiếc áo len cô bé mặc, tôi đoán cô còn tuổi học trò, lớn lắm chắc cũng chỉ ở lứa tuổi đệ nhị, đệ nhất.
Chiếc xe ôm cua theo vòng của đèo, qua đoạn thác Dantala, tôi muốn chồm người nhìn cái dốc dẫn xuống thác. Thác nằm tận dưới chân hòn núi khá cao, muốn xuống thác này phải đi hơn nửa giờ, nhưng khi đi lên, ai cũng phải nghỉ mấy lần mới tới được đầu dốc. Ngày xưa, nhiều khi mấy thằng bạn rủ nhau cắm trại, ở cả ngày, tới khoảng 2 giờ chiều, mới bắt đầu bò lên, tụi tôi phải dắt xe đạp thêm một cây số mới có thể đạp được. Xe cứ ôm theo dốc, lúc bên phải, lúc bên trái, chợt cô bé ngồi cạnh đụng mạnh đầu vào vai tôi, hơi mắc cở. Cô ta nói nhẹ nhàng:
“Xin lỗi Trung úy”.
Tôi không trả lời, chỉ mỉm cười, và hỏi cô ta, chắc cô ít đi xa, cô ta dạ nhỏ, khuôn mặt ửng hồng. Tôi nói tiếp:
– Cô biết mình vừa qua đoạn nào không.
– Không, em ít khi đi xuống đây lắm. Cô thành thật.

https://didalat.vn/images/uploads/Old_Dalat36.jpg
Tôi hơi ngạc nhiên, như vậy là mình lầm, cô này không phải dân Dalạt. Tôi tính hỏi tiếp, nhưng lại chợt im lặng. Cảnh vật hai bên làm tôi như muốn lùi về quá khứ, tuổi học trò. Đoạn đường này còn khoảng cây số nữa là thác Prenn, xuống khỏi thác Prenn là đoạn đường bằng phẳng, hai bên có nhiều vườn mận và hoa hồng, rồi nhìn về phía bên phải đường, có một buôn thượng, và những mảnh ruộng một mùa, phía trái là dòng suối chảy, có những tảng đá thật lớn, bằng phẳng, càng ngày núi càng ép vào hai bên đường, khi tới gần ga Liên Khương, chỉ còn lại những dãy trà, cà phê nho nhỏ và nhà dân san sát.
Nhiều lần hành quân, dừng chân vài ngày, tụi tôi hay lên thác Prenn, hay xuống Tùng Nghĩa, và chạy lên Dalạt, những lần chạy lên Dalạt, trong lòng đôi khi đánh lô tô vì sợ tiểu đoàn hành quân bất tử. Lần nào cũng vậy, chạy tới nhà Sang, nhìn cô bé luýnh quýnh, nói như khóc, “anh về lâu không?”. Rồi Sang kêu, “má ơi, anh Lương về phép”. Sang thường lấy hai tay nắm chặt vai áo tôi, Sang nhìn thật kỹ. Tôi chọc Sang, “em nhìn gì kỹ vậy?” Sang không trả lời, liếc nhìn vội vào người tài xế và người truyền tin ngồi cạnh xe, rơm rớm nước mắt. . Có lần tôi chạy từ trạm xăng Kim Cúc, đổ dốc xuống hồ Xuân Hương, thấy Sang đi một mình, tay cầm một cặp sách, tôi không dừng xe, cứ chạy qua, rồi dừng trước thật xa, phiá bên kia đường. Thật lạ, Sang đi ngang, và đi luôn. Tôi chờ Sang đi qua xe tôi, tôi mới chạy từ từ, và chọc, tôi làm bộ giả giọng hơi khác, ” người đẹp ơi, mời cô lên xe, tôi đưa về “. Sang vẫn im lặng, cúi đầu, không thèm nhìn vào chiếc xe, cho tới khi tôi kêu tên, “Sang ơi!” Sang mớí thoảng thốt nhìn lên, “Trời, anh, sao từ nãy không kêu”. Sang tới ôm chầm vai tôi, tôi vội nhoài người ra, “Coi chừng quần áo em dơ hết”. Sang không thèm để ý,”ăn thua gì”. Người tài xế lịch sự, nhảy về ghế sau, “Cô lên xe đi”. Sang cảm ơn, rồi lên xe, chợt khựng lại, lúng túng, tôi hiểu. Sang sợ mấy dây đạn, rồi súng nằm ngang dọc trên xe,….
Đang miên man nhớ lại những chuyện cũ thì chiếc xe dừng ngay trước nhà khách phi trường Liên Khương. Mọi người xuống xe. Tôi không vào phòng đợi, đứng nhìn cảnh phi trường. Phi trường nhỏ, phía xa là khu dân cư. Nhiều lần tụi tôi đóng quân tại đây. Tôi thuộc từng đoạn đường ngắn, với những hàng dâm bụt, hoa đỏ. Mỗi buổi sáng, những chiếc áo dài màu trắng nối đuôi nhau đi tới trường, thật vui và thanh bình.
Cô bé lúc nãy ngồi chung hàng ghế với tôi không vào phòng đợi. Chiếc giỏ khá nặng, thêm bó hoa tươi lớn dựng dựa vào tường. Cô chợt thấy tôi, cười miếng chi – Thấy vui vui, tôi bắt chuyện:
– Cô mua nhiều hoa, lại thêm chiếc giỏ, chốc nữa, để tôi mang phụ lên máy bay.
Cô cảm ơn – Câu chuyện bắt đầu với những câu hỏi vu vơ:
– Cô đi Kontum à, đi du lịch hay về nhà?
– Em về nhà. Cô bé, giọng ngọt ngào:
Như muốn cho tôi hiểu thêm, cô bé nói tiếp:
– Em ở Kontum, lên trọ học ở Dalat .
– Em học Bùi thị Xuân hả? Tôi vồn vã.
– Dạ.
– Sao em về giờ này? Chưa tới hè mà!
– Em về dự đám cưới chị em.
– Nhà em gần phố không?
– Dạ, nhà em, ngay đường Lê Thánh Tôn. Anh biết Kon Tum nhiều không?
– Không, nhưng anh biết đường Lê Thánh Tôn, đường này đẹp nhất nhì trong thành phố, anh thích nhất là hàng phượng thật lớn?
– Anh nói như vậy là anh rành Kontum quá rồi! Cô bé vui vẻ như gặp người thân.
– Không, anh ở Pleiku, nhưng hành quân vùng Tân Cảnh, Dakto, nên về Kontum nhiều lắm.
Cô gái tò mò, nhìn tôi như muốn hỏi thêm, nhưng lại im lặng. Tôi nhẹ nhàng:
– Từ nãy tới giờ , anh quên hỏi tên em. Anh tên Lương. Em tên gì?
– Trâm,, cô gái vừa trả lời , vừa ngước mặt nhìn tôi.
– Tên em đẹp ghê đi!
– Trâm mà đẹp.. Cô gái bẽn lẽn…
Thật ra từ sáng tới giờ, tôi không nhìn kỹ khuôn mặt cô gái, khuôn mặt thoang thoảng, da trắng, mũi không cao nhưng đẹp, mái tóc cắt theo kiểu bây giờ, Sylvie Vartan. Nhìn mái tóc, tôi hỏi Trâm:
– Em thích Sylvie không?
– Em thích lắm. Trâm vui vẻ trả lời.
– Em thích bài Vouslez Vous dancé avec moi không?
Không trả lời câu tôi hỏi, Trâm nói:
– Như vậy anh nghe nhiều nhạc của Sylvie?
Chợt nhớ tới đám cưới, tôi hỏi tiếp:
– Chắc em biết bài Oui devant Dieu?
– Em thích tiếng đàn Contrebass chơi trong bản nhạc này. Em nghe cả lời Việt, hình như Phạm Duy viết lời Việt phải không anh?
– Đúng đấy, Pham Duy viết lời Việt. Tên bản nhạc là Ngày Hôn Lễ.

https://didalat.vn/images/uploads/Old_Dalat46.jpg
Tiếng loa mời hành khách lên máy bay. Mọi người đi ra chiếc DC 3 đang đậu đầu phi đạo. Tôi xách giùm Trâm chiếc giỏ khá nặng. Trâm ôm bó hoa. Thấy tôi lúng túng với chiếc giỏ xách và cụm hoa pensée, Trâm nhanh nhảu,
– Đưa em cầm hoa pensée cho. Anh mua tặng người yêu hả?
– Thấy hoa đẹp, nên mua.. Nói đúng ra, mua chùm hoa này vì cô bán hoa đứng ngay trước cửa nhà ga Dalat có duyên quá! Tôi ẫm ờ.
– Như vậy anh mua vì người bán hoa. Cô bé nhí nhảnh, nhìn tôi trêu chọc.
– Trâm nói gần đúng đấy. Tôi trả lời.
Tôi và Trâm trở thành thân thiết như biết nhau từ lâu. Đi tới cuối máy bay Trâm hỏi tôi:
– Mình ngồi đây được không anh?
Tôi bỏ chiếc giỏ của Trâm và của tôi vào khoang hành lý, Trâm đứng cạnh, chờ tôi xong, ngồi cạnh tôi. Tiếng ồn cuả máy bay làm hai đứa tôi phải nói to và nhiều khi Trâm phải ghé sát vào tai tôi. Trâm nói:
– Từ nãy tới giờ tính hỏi mà em chưa hỏi được?
– Em cứ hỏi đi. Tôi cười.
– Anh phải trả lời thật nghe!
– Tất nhiên rồi. Anh không quen nói láo.
– Lúc nãy, anh nói đơn vị anh ở Pleiku, sao anh đi Kontum? Anh có vợ hay người yêu ở Kontum hả? Trâm tò mò.
– Không.
– Em không tin, không mà mua hoa. Em thấy thật lạ.
– Thấy lạ nhưng không lạ gì cả. Thôi để anh nói cho em nghe. Anh đi phép về Dalat, quê anh, khi hết phép, mua vé máy bay Pleiku, không còn chỗ, đành phải mua về Kontum. Anh tính về Kontum, lên tiểu khu xin phương tiện về Pleiku và nếu đường an toàn, anh đi xe đò cũng được, còn hơn là trễ phép.
Trâm có vẻ tin, Trâm thêm vào:
– Anh là lính rằn ri mà kỷ luật ghê. Anh giống anh rể em quá, không bao giờ dám trễ phép
– Em làm ơn gọi đúng tên binh chủng của anh đi. Tôi chỉnh Trâm. Em gọi là lính biệt động quân, tiếng rằn ri nghe sao … rằn ri quá.
– Thôi em xin lỗi, ông trung uý biệt động quân. Trâm cười.
– Đấy, em dễ thương lắm
– Thật không? Trâm ẫm ờ.
Tôi sợ Trâm hiểu lầm, nên không trả lời. Tôi ráng giữ khoảng cách tình cảm, tự dặn lòng, không cho vướng bận thêm, tôi quay sang phiá Trâm:
– Em mới nói, anh giống anh rể em. Như vậy là em về dự đám cưới chị em với ông anh này.
Trâm dạ, tôi hỏi tiếp:
– Hôm nào đám cưới?
– Bỏ ngày hôm nay, mai, mốt, anh à.
– Anh rể em binh chủng nào?
– Bộ binh, sư đoàn 22. Trâm vui vẻ nói tiếp. Anh ấy hiền, và kỷ luật lắm. Ba em nói, mấy sĩ quan Dalat đàng hoàng lắm. Tôi nói như phân trần với Trâm:
– Sĩ quan tốt nghiệp ở quân trường nào cũng kỷ luật hết, Dalat, Thủ Đức, Đồng Đế, Không Quân hay Hải Quân chỉ khác nhau về nghiệp lính thôi. Dalat thì chọn đời lính như là một nghề. Thủ Đức thì sau thời gian phục vụ quân đội, họ trở về với nghề nghiệp trước khi vào lính. Nói tới lính là nói tới kỷ luật, lính không kỷ luật sao được em.
– Anh rể em khoá mấy, tên gì? Tôi hỏi Trâm:
– Dạ khoá 19, tên Trang.
– Nghe tên, có thể anh biết và không chừng nhận ra ngay đấy.
– Như vậy anh cũng Dalat.
Tôi nói giỡn Dalat từ đầu tới chân, Trâm nghiêng mặt sát về phiá tôi:
– Em không hiểu.
– Này nhé, anh sinh ra ở Dalat, học trung học ở Dalat, đi lính Dalat, như vậy là từ đầu tới chân rồi còn gì..
Trâm cười, nhìn vào tay tôi, tò mò:
– Sao anh không có nhẫn,
– Nhẫn gì? Tôi làm bộ hỏi.
– Nhẫn mấy anh Dalat ra trường. Ai cũng có chiếc nhẫn đẹp lắm mà.
Tôi chưa trả lời, Trâm khôn ngoan tiếp:
– Nghe nói, thường mấy anh hay đưa nhẫn cho người yêu đeo, phải không anh?
Tôi biết ý Trâm, muốn nói nhẫn cuả tôi cũng vậy ( mà cũng vậy thật ), tôi trả lời:
– Trâm à, anh để chiếc nhẫn ở Pleiku, khi đi lật đật quên mang theo.
Câu chuyện càng ngày càng vui, Trâm từ từ hỏi tôi:
– Bây giờ em gọi anh luôn cho thân mật nghe
– Được. Tôi nhẹ nhàng,
Trâm hỏi tiếp;
– Lát nữa tới Kontum, anh tính về đâu, nếu lỡ đi Pleiku không kịp thì sao?
Trâm hỏi làm tôi chợt suy nghĩ:
– Anh tính, xuống Kontum, anh sẽ lên tiểu khu, và lên quân vận, xin phương tiện, có gì đi nấy. Thường hàng ngày luôn có xe đi Pleiku. Nếu không có hôm nay, đêm anh lên quân vận, ngủ nhờ…
– Anh về nhà em ăn cưới luôn cho vui. Anh với anh rể em cùng trường mà. Ba em dễ lắm, nhà lại không có trai lớn, anh về càng vui.
Tôi buồn cười vì ý nghĩ ngộ nghĩnh của Trâm. Nghe cũng vui, nếu ăn đám cưới xong , về Pleiku cũng chỉ trễ một ngày, mà đã trình diện, có chứng nhận cuả Tiểu Khu là được rồi. Trâm nhìn tôi như nài nỉ:
– Anh ừ đi!
Tôi im lặng, tính tôi cũng ham vui, nhưng chưa vội trả lời, tự nghĩ, với Trâm và niên trưởng Trang thì dễ, nhưng còn ba má Trâm, còn bà con, có ai biết tôi là ai đâu. Trâm nhìn vào mắt tôi, một tia nhìn hơi lạ, Trâm nói:
– Em tính thế này nghe. Chiều em đi với anh lên tiểu khu, sau đó về nhà em. Nhà rộng, anh có phòng riêng. Mai chuẩn bị, mốt đám cưới, xong xuôi, anh muốn đi đâu thì đi. Tôi buồn cười, mới biết Trâm mấy giờ đồng hồ mà Trâm đối với tôi thật tình, tôi đánh trống lảng:
– Từ nãy quên hỏi em, em học lớp mấy Bùi Thị Xuân.
– Lớp đệ nhất.
– Như vậy cuối năm thi tú tài 2 rồi, em học ban nào,
– Vạn Vật.
– Chắc phải học gạo lắm. Ngày xưa anh học ban Toán, đậu tú tài, xuống Saigon, học MPC. Lúc đó sinh viên biểu tình, chống tổng thống Diệm, đóng cửa trường liên tục. Anh tình nguyện đi Dalat, vào võ bị rồi, má anh cứ tưởng anh vẫn còn trong đại học. Ngày ra phố đầu tiên, má anh không ngờ, bà khóc, cứ sợ đi lính khổ cực.
Trâm ngiêng đầu về phía tôi, thân mật, mái tóc thoảng thoảng mùi nước hoa nhẹ nhàng. mấy lần tôi phải nghiêng ra xa để tránh. Thú thật tôi sợ tình cảm, ngay từ đầu, tôi tự nhủ, đừng, đừng làm Trâm hiểu lầm là mình có tình ý riêng tư – Không bằng lời nói, nhưng phải bằng cử chỉ, nhắc Trâm, này cô bé, tình cảm nguy hiểm lắm! – Còn Trâm, tôi không biết vô tình hay không, thật tự nhiên, như tôi và Trâm biết nhau đã tự lâu rồi. Chiếc máy bay đã hạ cao độ, bay vòng, chuẩn bị đáp. Cô tiếp viên đi theo dọc hàng ghế, nhắc hành khách cột dây an toàn, chiếc máy bay đã đúng hướng, thấp dần, và cuối cùng bánh xe chạm đất. Máy bay dừng cuối phi đạo, từ từ vào chỗ lên xuống hành khách. Tôi và Trâm ngồi chờ người khách sau cùng. Tôi xách chiếc giỏ của Trâm, Trâm ôm bó hoa, và cụm Pensée bước ra cửa máy bay. Vừa ra khỏi cửa, Trâm chỉ chiếc Land-Rover màu xám. Cạnh xe, một người đàn ông đứng đợi. Trâm vừa vẫy tay, vừa nói nhỏ bên tai tôi, thân mật:
– Ba em chờ đó,
– Thôi, để anh đi riêng. Em theo ba em về đi. Nhắn với niên trưởng Trang, anh chúc mừng niên trưởng và chị em. Tôi hơi khựng lại, nói với Trâm.
Trâm gần khóc, nắm chặt tay tôi:
– Không, anh phải về với em.
Tôi miễn cưỡng theo chân Trâm. Ba Trâm chờ hai đứa tôi tới gần. Chắc ông cũng hơi lạ, khi thấy tôi bên cạnh, khuôn mặt không được vui. Trâm cười, nói với tôi, vừa đủ ba Trâm nghe, “ba em đó”, rồi Trâm chỉ tôi:
– Ba à, anh Lương cùng trường võ bị với anh Trang. Anh Lương phải về Pleiku, nhưng không có máy bay, nên về đây, mai mốt đi xe đò về Pleiku. Hai anh em cùng ngồi chung trên máy bay. Anh Lương không biết về đâu, tiện thể, con mời anh Lương về nhà mình ăn đám cưới chị hai cho vui.
– Anh chị hai đâu ba? Trâm nói tiếp,
Ba Trâm quên mất người khách lạ, trả lời:
– Hai đưa nó đi ra phố chút xíu. Con về nhà, chắc tụi nó có nhà rồi.
Lúc này tôi mới nhìn vào ba Trang, chào thật rõ. Ba Trâm vui vẻ chào lại. Nói xong ông mở cửa xe, Trâm liến thoắng:
– Anh Lương ngồi chung ghế trước với em luôn, nhà cũng gần đây thôi.
Trâm quay sang nói với ba:
– Ba biết không? Cũng nhờ anh Lương, chiếc giỏ trái cây và mấy thứ chị hai dặn mua, nặng quá, còn kèm theo hai chục hoa, anh Lương mang hết.
Tôi biết ý Trâm, muốn tránh sự nghi kỵ của ba, tôi nhìn Trâm như tỏ thầm cảm ơn. Trâm cười, lấy tay nắm nhẹ bàn tay tôi, như hiểu ý.
Chiếc Land-Rover chạy vào đoạn đường Lê Thánh Tôn, Tôi rất quen với đoạn đường này, hai hàng cây thật lớn tỏa bóng mát cả mặt đường. Chiếc xe quẹo vào đoạn đường cụt và dừng trước căn nhà khá lớn, mới quét vôi. Trâm nói nhỏ:
– Nhà em đó!
Ba Trâm quay nhìn tôi:
– Cháu ở đây vài ngày, cứ tự nhiên. Tưởng ai lạ chứ, cháu cùng trường với Trang thì cũng gia đình cả.
Tôi cảm ơn ba Trâm. Trâm nhìn tôi như thầm nói, “anh thấy chưa, ba em dễ lắm”. Tôi xuống xe, nhanh nhẹn xách chiếc giỏ nặng, đeo chiếc giỏ của tôi trên vai. Trâm đi cạnh tôi, vẫn hai bó bông, tay trái nâng niu chùm Pensée. Hai đứa tôi bước vào nhà. Nhà bầy biện khang trang. Nhìn hình tượng trên bàn thờ, tôi biết Trâm theo đạo Tin Lành. Cả nhà chạy lên mừng Trâm. Ai cũng nhìn tôi, rồi nhìn Trâm như hỏi.Trâm hiểu ý:
– Anh Lương cùng trường võ bị với anh Trang, tiện về Kontum, chờ đi Pleiku. Con mời anh Lương về ăn cưới chị Hai cho vui.
Cô em gái Trâm thấy chùm hoa pensée, hỏi xin, Trâm nhìn tôi dò hỏi, nhưng lại nói ngay:
– Anh Lương cho chị rồi. Em đi lấy chiếc ly, chị mang cắm trong phòng chị.
Tôi chẳng nói gì, cụm hoa này, đúng ra phải về Pleiku, nhưng thôi, Pleiku hay Kontum cũng nằm trong phòng ngủ người đẹp là yên rồi. Trâm chỉ tôi phòng khách:
– Anh tạm ngồi đây chút xíu. Em sẽ chuẩn bị phòng cho anh,
Trâm vừa rời phòng khách. Má Trâm theo chân Trâm ngay. Tôi hiểu. Cha mẹ nào không nghi ngờ, ai lại mới quen nhau trên máy bay mà Trâm dám mời tôi về nhà. Ngồi khá lâu, tôi mong niên trưởng Trang về, dù sao cũng có chỗ dựa hơn. Trâm đã thay quần áo mặc trong nhà, má Trâm theo sau lên tiếng:
– Để em Trâm dọn phòng cho cháu, nghỉ ngơi rồi mốt ăn đám cưới. Cả nhà vui, coi cháu như con trai lớn trong nhà, cứ tự nhiên nghe cháu.
Tôi cảm ơn má Trâm.Trâm vui vẻ, ôm một cái mền, cái gối, chính Trâm cột mùng, xong nhìn tôi:
– Ở đây được không anh
– Anh không ngờ gặp may như vậy, cứ tính trong bụng là tối nay, nếu không về Pleiku thì sẽ cột võng trên phòng Quân Vận ngủ. Tôi nhìn Trâm.
– Để em mang khăn cho anh tắm nghe. Sau đó nghỉ chút, em và anh đi lên Tiểu khu. Nói cho anh biết trước, từ giờ trở đi, chương trình do em sắp xếp, anh không được ý kiến gì,
– Trời, sao anh dại dột theo em nhỉ, cô em tôi quyền uy quá. Tôi cười.
– Ai biết ai dại, ai khôn? Trâm liếc đôi mắt thật sắc.
Tôi thay quần áo mới, Trâm nói, để em giặt giùm anh bộ đồ rồi phơi, xong ủi ngay cho, tôi nói, khỏi phiền em, anh giặt luôn rồi, trời, lính có khác, anh phơí trên giây kia, đúng không, sao anh hay vậy.
Trâm vừa nói vừa theo chân tôi vào nhà. Đúng lúc, niên trưởng Trang và chị Trang cũng vừa về, chắc có người nói trước, khi thấy tôi, niên trưởng Trang nhìn tôi:
– Sao biệt động quân sữa này quen Trâm hồi nào vậy?
Rồi quay sang chị Trang giới thiệu với tôi:
– Vợ anh đấy.
Tôi chào chị Trang. Chị nhìn tôi vui vẻ, như vậy là có thêm khách, vui ghê. Niên trưởng Trang nhìn Trâm:
– Cô bắt cóc đàn em tôi hồi nào vậy?
– Anh Hai làm như anh Lương dễ bắt cóc quá. Em năn nỉ lắm mới được đấy. Trâm cười.
– Anh tưởng hai đứa quen nhau ở Dalat chứ, Lương ở Plei ku mà. Niên trưởng Trang cười to.
– Anh Hai gặp anh Lương hồi nào? Trâm tò mò.
– Hồi Lương còn như hộp sữa bò, vào võ bị năm 1963 kìa.
– Không em hỏi anh gặp anh Lương ở Pleiku kìa,
– Ở Phượng Hoàng Pleiku. Cô ơi, đàn em tôi bay bướm lắm đấy!
– Anh Lương đi với ai anh Hai?
– Cô phải hối lộ tôi mới trả lời.
– Em bao anh chị một chầu phở được không?Trâm tò mò.
Niên trưởng Trang nhìn Trâm:
– Sao cô không hỏi đương sự, mà hỏi lòng vòng
– Nếu em hỏi anh Lương, anh trả lời không? Trâm nhìn tôi.
Tôi nói thật vui:
– Câu hỏi dễ thì trả lời ngay, mà khó thì đành chịu.
– Câu nào là dễ?
– Trâm hỏi hai với hai là mấy, anh trả lời ngay…
– Anh khôn lắm… đừng hòng…
Chị Trang nói,
– Thôi anh Trang mời anh Lương vào phòng khách ngồi cho vui. Hai anh uống gì, em làm cà phê đá nghe.
– Chị Hai để em pha cà phê, chị lo việc của chị đi. Trâm dành.
– Nếu anh biết em về đây, em sẽ làm phù rể, Trâm phù dâu! Niên trưởng Trang nhìn tôi.
– Trời ơi, niên trưởng! Tôi mới gặp Trâm trên máy bay về đây thôi.
Niên trưởng Trang nhìn tôi ngờ vực:
– Thôi ông à, tôi phạt ông nhảy xổm vì tội nói dối bây giờ….
Trâm bưng hai ly cà phê và hai ly đá. Trâm múc đường bỏ vào ly cho tôi, đưa muỗm thử rồi cho đá vào, quên cả ông anh rể ngồi ngay trước mặt. Trâm đưa ly cà phê cho tôi, và anh Trang. Tôi hỏi Trâm,
– Sao em pha cà phê ngon vậy?
– Em cứ cho cà phê vào phin thôi. Đâu khác gì, anh khéo nịnh lắm. Hỏi thật nhe, anh khen bao nhiêu người pha cà phê ngon rồi?
– Khen nhiều tiệm chứ chưa khen nhiều người.
Tôi quay sang niên trưởng Trang
– Niên trưởng, tôi tính đi lênTiểu khu nhờ đánh điện tín tới Tiểu đoàn.
– Lương lái xe của tôi đi. Tôi không đi đâu chiều nay, và chắc cả ngày mai, nói xong đưa tôi chiếc chìa khoá xe Jeep. Niên trưởng Trang trả lời ngay.
Trâm thích thú:
– Em đi theo anh Lương, anh chờ em chút xíu nghe.
Trâm vừa đi, niên trưởng Trang nói nhỏ:
– Đàng hoàng nghe chú, đừng lộn xộn, mang tiếng tụi mình lắm đấy
– Đàng hoàng chứ sao. Niên trưởng yên chí! Tôi cười.
Trâm mặc chiếc jean, áo bỏ ngoài, cổ áo cắt khá đẹp, trang điểm rất khéo, khó nhận ra. Trâm nói với tôi:
– Anh chờ em hỏi má chút xíu nghe, má Trâm theo Trâm ra, nhìn tôi và Trâm, dặn hờ, con đưa anh đi , nhớ về sớm nghe, Trâm dạ nhỏ, tôi quay lại chào và ra xe.
Trâm chỉ đường
– Anh lái thẳng đường này, cuối đường quẹo trái, chạy thẳng, quẹo phải lần nữa là tới tiểu khu.
Tôi lái xe chầm chậm, khoảng 15 phút đã tới Tiểu khu. Cho Trâm ngồi trên xe, tôi vào liên lạc, tôi rành việc này nên chỉ khoảng 20 phút, xong công việc. Tiện thể còn hỏi phương tiện, ông trung úy cho biết, mỗi ngày đều có chuyến xe đi Pleiku, tôi chỉ việc tới đây là có thể theo về. Thôi vậy là yên tâm. Tôi làm bộ:
– Khoảng một giờ nữa, chắc anh phải theo chuyến xe chiều nay.
Trâm nắm tay tôi,
– Không, anh không được đi. Phải ăn cưới xong mới được.
Thấy Trâm sắp khóc, tôi cười:
– Thôi, bây giờ đi uống cà phê được không?
Trâm trả lời, đi đâu cũng được, nhưng quên Pleiku của anh đi.
– Tôi lái xe ra khỏi Tiểu khu
– Anh đưa Trâm đi cà phê Dapla nghe.
Xe chạy tới quán cà phê. Tôi đã nhiều lần vào quán này mỗi khi có dịp về Kontum. Ngồi bàn trong cùng, tôi hỏi:
– Em uống gì Trâm?
– Em uống Trà.
– Thôi hai ly trà Lipton chanh vậy.
Hai ly trà mang ra, một dĩa có mấy miếng chanh cắt tròn. Trâm tò mò hỏi tôi:
– Anh có người yêu chưa?
Tôi không trả lời ngay, lấy chiếc muỗng khuấy nhẹ cho tan đường và vắt miếng chanh, mùi chanh thơm, trà nóng, đưa Trâm uống. Trâm chờ câu trả lời, cuối cùng, tôi nói nhẹ nhàng:
– Anh có.
– Em tưởng anh sẽ trả lời không. Ít ra, em cũng đoán đúng. Trâm không thay đổi nét mặt,
– Em đoán đúng gì?
– Không phải em đoán đúng, anh đã có hay không có người yêu, mà đoán đúng, anh không nói dối. Em tin anh, anh không nói dối.
– Em có buồn hay vui gì không? Tôi ái ngại.
– Cũng không buồn, càng không vui. mình gặp nhau tình cờ, em mến anh chỉ sau vài câu chuyện anh nói, thành thật, hơi ưu tư cho người đối diện. Anh thật dễ mến, em không dám nói dễ yêu. Vì giả thử, em nói yêu, em hơi chậm phải không anh.
Trâm nhìn thẳng vào mắt tôi, cặp mắt đen, lông mi cong, dễ làm siêu lòng người. Tôi bối rối:
– Anh chẳng biết trả lời sao cho vừa lòng em.
Trâm cười, mắt long lanh:
– Đừng trả lời cho vừa lòng em, trả lời thật lòng nghe anh.
Trâm cầm ly trà đưa gần ngang môi tôi. tôi đỡ chiếc ly. Trâm không cho, cầm cho tôi uống một miếng thật nóng. Trâm chúm miệng,
– Vậy mới ngoan chứ.
– Trâm làm như anh còn nhỏ vậy. Tôi cười.
Trâm ghé tai tôi như muốn hôn lên má. Trâm chợt dừng lại,
– Mình về nghe anh, ba mẹ em chờ tụi mình ăn cơm với anh và chị Hai.
Tôi trả tiền, lái xe về. Tôi theo chân Trâm vào nhà, cả nhà đông đủ, ba mẹ Trâm, hai anh chị Trang, cô em gái và ba người bà con. Niên trưởng Trang hỏi tôi:
– Xong việc chưa Lương?
– Dạ, xong rồi niên trưởng à. Tôi về Pleiku sau tiệc cưới niên trưởng.
Ba mẹ Trâm kêu mọi người vào bàn ăn, Trâm và chị Trang dọn cơm. Trâm chỉ tôi chiếc ghế, và để dành Trâm chiếc ghế cạnh tôi. Ba mẹ Trâm giới thiệu 3 người bà con cho tôi. Khi giới thiệu tôi, ông tế nhị giới thiệu tôi là khoá sau của Trang, tới để dự tiệc cưới cho vui. Niên trưởng Trang vừa ăn vừa nói chuyện với tôi. Thấy hai anh em tôi rất thương và kính trọng nhau, nhất là tôi xưng hô với niên trưởng Trang, ba mẹ Trâm, chị Trang và cả em Trâm rất vui, ông nói không che dấu,
– Trường võ bị huấn luyện thật hay. Hai anh em khác khóa mà coi nhau như anh em, bác thấy cũng vui.
Tôi im lặng, Trâm thấy tôi ít gắp thức ăn. Trâm gắp bỏ thức ăn vào chén tôi, tôi phải ráng ăn… Cả nhà ăn vui vẻ, ba Trâm chợt hỏi tôi:
– Cháu có biết chụp hình không?
Nói tới chụp hình, tôi rất tự tin, nhưng cũng từ tốn:
– Thưa bác, cháu chụp nhiều máy rồi, không biết máy của bác hiệu gì?
Ba Trâm kêu Trâm:
– Con vào phòng ba, lấy chiếc máy ra cho anh coi..
Trâm mang ra chiếc máy. Cũng may, chiếc Petri 1:54, nhìn chiếc máy, tôi nói ngay:
– Cháu xài máy này rồi, chụp khá nhiều khi còn ở Võ Bị.
Tôi cầm chiếc máy, thành thạo. Ba Trâm nói:
– Vậy bác nhờ cháu chụp hình đám cưới phụ với máy chính bác mướn người ta rồi. Chốc nữa Trâm đưa cho anh phim, như vâỵ là mình có hai máy, khỏi sợ thiếu hình.
Bữa cơm xong, tôi vui vì không thấy mình bị thừa thãi, có công việc, rất thích thú, Trâm cũng vui:

– Anh giỏi ghê đi. Nhưng anh chụp người ta, ai chụp anh. Em thích hình anh thôi.
Ba má Trâm vào phòng riêng, anh chị Trang bận rộn sắp xếp, Trâm kêu tôi ngồi phòng khách nói truyện, tôi hỏi Trâm:
– Khi nào em lên Dalat lại?
– Sau đám cưới hai ngày, như vậy là thứ ba. Trâm muốn nói chuyện thật khuya, nhưng tôi sợ ba mẹ Trâm,
– Thôi mình đi ngủ đi em, mai còn phải giúp xếp bàn ghế, nhiều công việc lắm đấy cô bé à.
Trâm mở cửa phòng tôi, bỏ chiếc mùng xong nắm tay tôi. Trâm về phòng, tôi lên giường, ngủ một giấc thật say. Sáng hôm sau, mới 6 giờ rưỡi, tôi ra khỏi giường, sắp mền gối ngay ngắn, xuống rửa mặt, xong xuống bếp, nhìn xung quanh, tôi muốn tìm phin pha cà phê, định bụng pha xong, mang lên phòng khách nhâm nhi. Chợt hai bàn tay bịt nhẹ trên mặt tôi, tôi cứ để im, bàn tay Trâm ấm áp, Trâm hỏi nhỏ:
– Đêm qua anh ngủ ngon không?
– Ngon, còn em?
– Không ngon.
Tôi làm như ngạc nhiên, Trâm tiếp:
– Em cứ trằn trọc mãi, khuya mới ngủ.
Tôi không muốn hỏi thêm, Trâm hỏi:
– Sao anh dậy sớm vậy?
– Anh quen rồi, tính kiếm ly và phin, pha cà phê.
– Vậy mà em tính, khi anh thức dậy là em đã pha cà phê cho anh rồi chứ. Anh lên bàn ngồi , em mang lên ngay cho.
– Thôi để anh phụ em.
Tôi quạt cho than đỏ, Trâm đặt nước sôi, em uống cà phê không, không, em uống ly sữa được rồi, nước vừa sôi, Trâm pha ly cà phê, và ly sữa, tôi bưng hai ly lên bàn,Trâm ngồi đối diện, Trâm bắt đầu :
– Đêm qua, anh ngủ có mơ thấy ai không ?
– Không, còn em,
– Mơ thấy anh đi với một cô lứa tuổi hơn em, đẹp. Anh thấy em, không chào, không hỏi.
– Thôi cô bé ơi, anh đi với ai thì tạm chấp nhận. Không chào, không hỏi em, không bao giờ xảy ra, thật không. Tôi cười.
– Tất nhiên, anh luôn nói thật.. Trâm hỏi lại.
Lúc này Trâm cười, cũng cặp mắt đen,
– Em thử anh thôi. Thật tình đêm qua, em không ngủ như mọi khi. Em nghĩ về anh. Em nghĩ, không bao giờ em có anh. Anh sẽ không bao giờ nói yêu em.
Tôi ngồi nhìn Trâm:
– Đừng nói chuyện đó em. Em thử coi anh như anh em được không?
– Khó lắm anh Lương à. Chẳng thà anh hơn em nhiều tuổi. Đằng này, khó nói quá…
Cả nhà đã dậy, chị Trang đã dậy. Niên trưởng Trang, đêm qua về nhà, sáng nay mới tới phụ xếp bàn ghế. Tôi chào chị Trang. Chị nhìn Trâm, vui vẻ hỏi:
– Trâm thấy vui không?
– Vui chị à. Em và anh Lương nói chuyện nhiều. Em thích nói chuyện với anh Lương vì anh nói thật, Trâm trả lời.
Chị Trang cười. Cả ngày bận rộn. Ba Trâm vui, nhìn tôi:
– Vậy là có cháu nhà thêm vui, lại còn nhờ được nhiều việc. Cháu lanh lẹn, việc gì cũng làm, gọn gàng. Việc sắp xếp, trình bày, cháu có nhiều ý kiến thật hay. Đúng là quân đội.
Tôi vẫn im lặng, chăm chú vào mấy việc ba Trâm nhờ. Trâm chợt gọi tôi:
– Anh Lương, phụ em xếp bông vào bình đi.
Tôi tới gần Trâm, Trâm trao cho tôi mấy cành bông, anh cầm cho em cái này . Tôi biết Trâm chỉ tìm cớ để hai đưá có dịp nói chuyện. Trâm nói nho nhỏ:
– Bao giờ anh làm đám cưới, nhớ gởi thư cho em, em tới làm phụ.
– Thật không? Tôi hỏi Trâm.
Trâm gật đầu, rồi lắc đầu.
– Trời, anh không hiểu em nói gì, gật đầu hay lắc đầu,
– Tuỳ anh hiểu sao cũng được. Trâm tự nhiên.
– Vậy anh hiểu là em không tới được không.
– Cũng được, chắc em không tới anh à, Trâm buồn buồn trả lời.
Tôi hiểu Trâm. Mới có cảm giác yêu đương, đôi khi như mơ, phải vài lần như lần này Trâm mới hiểu, điều gì dễ tới sẽ dễ đi. Vừa sắp bông, bàn ghế xong, chị Trang gọi Trâm:
– Em ra chợ mua cho chị vài thứ cần gấp, lên xe anh Trang đưa đi, Trâm mừng rỡ:
-Chị đưa giấy ghi cho em đi, anh Lương đưa em đi cũng được.
Chị Trang nhìn tôi e ngại, nhưng tôi mau mắn nhận lời. Chị lấy chià khoá xe jeep cho tôi, dặn Trâm mau về.
– Anh đưa em vào chợ, đậu xe ngay ngoài này. anh phải theo em, mang phụ em chứ.
Trâm luôn hành tôi, tôi đi theo Trâm. Trâm gặp mấy người bạn quen, họ nhìn tôi, rồi nói nhỏ với Trâm. Chỉ thấy Trâm cười. Tôi tò mò hỏi Trâm xem họ nói gì.
– Họ nói anh có phải là người yêu của em không. Họ khen anh đẹp trai. Em trả lời, đúng anh là người yêu của em.
– Trời đất, họ không tin em đâu.
– Tin quá đi chứ, sao không tin.
Chiếc giỏ đầy hàng, tôi chở Trâm về nhà. Chị Trâm vui vẻ:
– Hai người giỏi ghê. Bây giờ có quyền đi đâu thì đi, nhớ chiều về ăn cơm nghe.
Trâm lên xe:
– Anh lái thẳng theo đường Huyền Trân, em và anh tới tiêm cà phê Cao Nguyên. Tiệm này, cà phê ngon lắm.
Tôi nhìn Trâm:
– Em không uống à! Đi tiêm nào cả hai đứa cùng uống mới vui chứ.
– Em không uống nhưng anh uống là được rồi.
– Tiệm cà phê, đèn màu, nhạc nhẩy, cũng lạ, sao họ chơi nhạc tour, giống vũ trường vậy?
Tôi và Trâm vào trong. Tiệm cà phê thiết kế hơi khác, có một piste nhỏ, một dàn đèn chân màu tím. Tôi hỏi Trâm:
– Ở đây có nhẩy hả em?
– Khách ai thích thì ra sàn, không thì nghe nhạc, uống cà phê. Anh biết nhẩy không? Trâm trả lời. Anh Hai kể cho em và chị Trang nghe, ở trong võ bị, có nhóm khiêu vũ, nhóm nhiếp ảnh, nhóm kỵ mã phải không anh?
– Đúng đấy.
– Anh ở nhóm nào
– Không nhóm nào cả
– Em không tin!
Tôi kêu hai ly chanh Rhum, kêu cô bán hàng cắt thêm vài vòng trái chanh, tôi và Trâm uống từng miếng nhỏ, chanh Rhum làm the the lưỡi. Tôi kêu thêm một Rhum, nuớc chanh của tôi mùi thơm hơn, nhưng the hơn. Trâm thỉnh thoảng lấy ly tôi uống một hớp nhỏ, Rhum làm má Trâm hây hây hồng, cặp mắt to đen, đôi mi cong, thật dễ thương. Trâm biết tôi nhìn Trâm. Cô bé im lặng, khẽ thở dài. Hai đưa uống, im lặng, muốn tránh những kỷ niệm sẽ làm Trâm buồn. Chỉ còn hai ngày nữa, tôi sẽ rời Kontum, Trâm lên Dalat vì mùa thi sắp tới. tôi khẽ hỏi Trâm:
– Em tính học Đại học ở đâu chưa.
Trâm cười:
– Anh làm như cái bằng tú tài 2 nằm trong túi em không bằng.
Tôi khuyến khích:
– Thì cứ coi như vậy đi.
– Anh thấy em nên học gì?
Tôi không trả lời Trâm, đưa ly cho Trâm. Trâm không cầm ly mà đưa đôi môi cắn nhẹ vào thành ly. Tôi hơi nghiêng ly cho Trâm, Trâm uống nhưng không rời thành ly. Tôi đùa:
– Em hôn chiếc ly hả?
– Em hôn anh. cô bé bạo dạn.
Tôi không ngờ. Một người cố tránh, một người cứ tấn công. Chợt nhìn đôi môi đỏ, vành môi đều, tôi bạo dạn,
– Mai mốt em có người yêu, em biết người yêu em sẽ nói với em thế nào khi em cũng cắn vành môi khi anh ta đưa ly cho em uống không? Anh ta sẽ nói ” Môi em đẹp ”
– Tại sao không phải là anh? Tại sao anh không nói?
– Em biết không, nhiều khi đừng hỏi tại sao. À quên, mai mốt, em đậu tú tài, viết thư cho anh, anh gởi quà cho.
– Em muốn anh trở lại Kontum thăm em hơn. Nếu khó khăn, em lên Pleiku gặp anh, em có bà con ở Pleiku, chỉ sợ anh không dám gặp em thôi.
– Mình phải về ăn cơm chiều, ba mẹ em và anh chị Trang chờ. Tôi nhắc khéo Trâm. Trâm miễn cưỡng đứng dậy. Tôi trả tiền cùng Trâm ra xe. Nhà đang chuẩn bị cơm thì tôi và Trâm về. ba má Trâm vui vẻ. Trâm thay quần áo, lật đật phụ chị Trang dọn cơm. Trâm vẫn ngồi cạnh tôi, ba Trâm hỏi tôi:
– Cháu có uống bia hay rượu không?
– Thưa bác không.
Trâm khoe:
– Ba à, anh Lương không hút thuốc lá nưã.
– Sao em biết? Tôi nhìn Trâm, nói đùa.
– Sao không? Từ lúc em gặp anh trên máy bay tới giờ, em không thấy anh hút thuốc.
Niên trưởng Trang tiếp,
– Lương ơi, em Trâm nó đang chấm điểm Lương đó.
– Em cho anh Lương điểm nhất. Trâm trả lời.
Bữa cơm chiều vui, cả nhà chuẩn bị xong, sẵn sàng cho ngày mai, đám cưới, chị Trang nhìn niên trưởng Trang:
– Còn chú rể này, về nhà đi, ngày mai theo ba má sang đây…
Niên trưởng Trang chuẩn bị về, nhìn tôi.
– Thôi gặp Lương ngày mai nghe.
Trâm vào phòng tôi,
– Để em ủi quần áo cho anh. Anh mang hết mấy bộ đồ trong sắc ra, tiện tay, em ủi luôn.
Tôi nhẹ nhàng nói:
– Trâm để anh ủi được rồI. Em lo cho em đi, ngày mai đóng vai quan trọng đó,
– Phụ dâu mà quan trọng, khi nào làm cô dâu mới quan trọng chứ.Trâm cười.
Thú thật tôi phải ngán cách đối đáp của Trâm, thông minh, dí dỏm, câu trả lời của tôi nếu có, chỉ nằm trong khoảng trống Trâm đã vạch ra. Trâm không cho tôi quyết định. Trâm mở túi sắc, lấy hai bộ quần áo, nhìn thấy chiếc bóp, liếc thấy mấy tấm hình. Trâm cầm chiếc bóp chạy về phòng, vừa nói, chút nữa em trả lại, phòng Trâm đã gài chốt. Tôi xuống bếp, kiếm bàn ủi, cũng may, chiếc bàn ủi nằm sẵn trên chiếc bàn có lớp mền lót, tôi cắm điện, ủi quần áo… ủi gần xong một bộ. Trâm đứng ngay sau lưng tôi, đưa chiếc bóp trả lại tôi:
– Để em ủi tiếp cho. Em xin hai chiếc hình của anh, một tay chìa chiếc hình tôi và Mậu chụp ở tiểu đoàn. Hình ai đẹp vậy anh? Hỏi vậy chứ, em biết ai rồi, cho em luôn nghe! Nàng ngây thơ hỏi.
– Em lấy làm gì, hình anh thì đồng ý, hình người ta?
– Nhưng em vẫn muốn.
Trâm cướp lời, và mang vào phòng, tôi chẳng biết nói sao. Trâm trở lại, ủi đồ, vừa hỏi:
– Anh quen cô đó lâu chưa? Tên gì vậy anh?
– Em biết làm gì. Tôi nhìn Trâm.
– Có hình phải biết tên người trong hình chứ.
Tôi trả lời trống không:
– Mậu, chụp khi Mậu học đệ nhị trường Pleime.
– Mậu đẹp ghê anh Lương.
Muốn tránh va chạm, tôi nhìn vào cặp mắt Trâm:
– Hình đẹp, người thật không được như thế đâu!!
Buổi sáng trời thật đẹp, cả nhà dậy sớm. Ba Trâm ngồi uống cà phê. Trâm pha cho tôi một ly. Tôi không ngồi, cầm trên tay. Cà phê nóng, mùi thơm ngào ngạt. Tôi nói:
– Em pha cà phê ngon hơn hôm qua.
– Mỗi ngày một câu khen, chắc mai mốt mũi em to thêm ra, thôi đủ rồi, không được khen nữa nghe. Trâm biết tôi nịnh, nhưng vẫn vui vẻ.
Ba Trâm nhắc tôi về việc chụp hình. giọng ông tin tưởng:
– Cháu cứ chụp theo ý cháu, chụp nhiều hình ở nhà thờ, và buổi tiệc tối nghe cháu.
Tôi nhắc Trâm chuẩn bị.
– Anh yên chí, chỉ cần nửa giờ là đâu vào đó, anh mặc bộ đồ, em mắc riêng trong phòng anh nghe.
– Trông anh không giống ai. ai cũng mặc thường phục, chỉ một mình anh, mặc đồ rằn ri. Tôi cười.
– Vậy càng đẹp chứ. Trâm khuyến khích.
Trâm kêu tôi vào phòng lấy máy hình. Tôi biết ý nên theo Trâm vào phòng. Bộ quần áo phụ dâu trải dài trên giường, cạnh đó hai chiếc áo dài , thật đẹp, trên tường tấm hình Trâm , và một tấm hình chụp cả lớp ngay trước cổng trường, dưới tấm bảng, tên trường. chợt thấy hai hình tôi móc vội trên tâm gương lớn, Tôi không nói, Trâm tiến nhẹ về phiá tôi, nhìn tôi:
– Anh Lương, anh biết em yêu anh không? Tôi thật khó xử, chỉ im lặng, hôn nhẹ trên má Trâm,
– Sao anh không nói? Trâm ôm chầm lấy tôi. Nói anh yêu em.
– Trâm em biết anh không bao giờ nói dối.
Cầm chiếc máy hình và mấy cuốn phim, tôi lặng lẽ ra khỏi phòng Trâm. Tôi ngồi trầm ngâm bên chiếc bàn phòng khách, lấy chiếc khăn lau nhẹ trên vỏ máy, nhìn trời. Tôi đặt ống kính 11, tốc độ 250, dự trù khi người di chuyển không bị rung. 3 cuộn ISO 100, tôi chụp lễ tại nhà và nhà thờ, 3 cuộn phim ISO 200, tôi dành cho buổi tiệc tối tại nhà hàng. Tuy chụp hình nhiều, quen thuộc với máy, tôi vẫn hồi hộp – Hình đám cưới mà hư thì đâu còn cơ hôị nào nữa, cầm máy ảnh nhắm khắp trong phòng, di chuyển từng chỗ, nhất là khi làm lễ trước bàn thờ trong nhà, kinh nghiệm, rất khó lấy hình theo ý mình vì đông người. Trâm đứng cạnh tôi lúc nào, tôi đang ngắm trong ống kính, Trâm đứng khoanh tay ngay trước máy:
– Chụp cho em tấm này.
Tôi muốn thử, chụp liền. Trâm nhìn quanh quất, chợt thấy em gái, Trâm kêu,
– Hạnh, em chụp giùm chị và anh Lương một tấm hình.
Nói xong Trâm kéo tôi sát vào người. Trâm bắt Hạnh chụp 3 tấm. Tấm sau cùng, má Trâm đặt sát vào má tôi. Trâm hỏi:
– Em thấy hình đẹp không?
– Chị sát anh Lương quá. Hạnh ngây thơ trả lời.
Nhà Trai sắp tới, ai cũng tề tựu quanh nhà, chỉ thiếu chị Trang, Trâm và một cô bạn phụ dâu. Người nhà bước vội vào. Tôi cầm máy hình, đứng vào chỗ tốt nhất. Nhà Trai vào nhà, đặt khay quà lễ cưới. Ông đại diện nhà trai xin làm lễ rước dâu, tôi cứ theo diễn tiến, chụp hình. Khi nhà trai xin mời cô dâu ra, chị Trang bước ra, Trâm và cô bạn phù dâu bước theo, cùng màu áo dài hồng, khuôn mặt Trâm thêm chút điểm trang. Tôi khẽ nói:
– Trâm cũng đẹp.
Dáng thon thả, trên đôi giầy 4 phân, Trâm người lớn hẳn ra. Tôi lựa vị trí thật tốt để chụp chị Trang, mấy hình chung, và cố tình chụp riêng Trâm 5, 6 tấm. Tôi cố bắt những nét đẹp nhất và bấm hình, Trâm cũng biết, nhìn tôi mỉm cười. Sau phần trao sính lễ, chú rể sẽ đeo nhẫn cho cô dâu tại nhà thờ… Buổi lễ tại nhà khoảng nửa giờ là xong. Đại diện nhà Gái mời hai họ ăn uống và chuẩn bị tới nhà thờ. Tuy bận rộn, Trâm vẫn tới với tôi, ép tôi ăn chút thức ăn, kêu ông thợ chụp hình, chụp riêng cho tôi và Trâm mấy tấm.
– Vậy là em có hình anh rồi, khỏi phải xin ai.
Tôi hiểu ý Trâm khi kéo dài chữ “ai”, cố tình nhắc tới Mậu. Tôi tảng lờ, làm theo ý Trâm. Ông chụp hình vô tình còn “chỉ thêm vài chỗ nữa, anh chị đứng chỗ này , chị đứng sát vào anh một chút, anh cười lên, v..v..” Tất nhiên Trâm thích lắm. Ông đại diện hai họ mời mọi người lên xe tới nhà thờ, đoàn xe 3 chiếc loại Renault, cô dâu, chú rể theo chiếc xe nhỏ, một đoàn 6, 7 chiếc Jeep, bạn bè chú rể. Tới nhà thờ, tôi và ông thợ chụp hình đứng gần bàn thờ, rất đẹp, hoa nhiều, và mùi trầm thơm dễ chịu. Đối với những người theo đạo Công Giáo hay Tin lành, buổỉ lễ chính thức cử hành tại nhà thờ, trước sự chứng kiến của Linh mục hay Mục sư chủ lễ, chú rể trao nhẫn cưới cho cô dâu tại đây. Tôi chụp hình liên tục, nhẩm tính sẽ có 70 % hình tốt, cũng còn nhiều chán. Thời tiết, ánh sáng ngày hôm nay, tôi tin tưởng con số dự trù là chính xác.
Buổi lễ qua mau, Trâm và tôi chụp tại nhà thờ cả chục tấm, nhìn Trâm luôn bên tôi, nhiều người nhất là bạn Trâm, nghĩ tôi và Trâm ít nhất cũng quen nhau lâu rồi, và họ càng tin, khi Trâm nói quê tôi ở Dalat, nơi Trâm trọ học. Trâm hãnh diện, nói với tôi, có mấy cô cứ theo hỏi, tôi là ai, sao họ chưa gặp mặt bao giờ.
– Có con bạn khen anh, lính sao mà như con gái, da trắng, môi đỏ, nó nói anh này mà mặc đồ dân sự trông giống sinh viên hơn, chẳng có chút nào là lính, nhất là lính biệt động. Tôi nói đùa với Trâm,
– Nói với cô bạn em, anh là tài xế của anh Hai.
– Còn “loong” Trung Úy bỏ đâu. Trâm nói bên tai tôi. Trông anh vậy mà cũng ngây thơ.
Đoàn xe đưa cô dâu và chú rể về nhà trai, tôi cũng cứ làm nhiệm vụ chụp hình. Cả nhà Trâm về tới nhà hơn một giờ chiều, ai cũng vui, hơi mệt. chiều nay tại nhà hàng, không bận rộn lắm. Ba má Trâm vui vì buổi lễ hoàn hảo. Ông cảm ơn tôi, đã cố gắng chụp được nhiều hình.. Trâm quên cả ba mẹ bên cạnh, kêu tôi:
– Anh, em pha trà lipton cho anh nghe. Anh không được uống cà phê nữa.
Má Trâm nghe Trâm nói như ra lệnh cho tôi, bà khẽ nhìn ông, ý như ngầm nói, “ông thấy hai đứa cũng thân đấy chứ”. Cả hai người vào phòng. Ba Trâm nói vớí tôi:
– Chiều nay cháu ráng giúp bác vài giờ nữa nghe.
– Hai bác cứ yên tâm. Tôi dạ.
– Anh tắm đi cho mát, rồi thay bộ khác, em ủi thật thẳng rồi. Em vào phòng thay quần áo, chiều nay mình phải ra nhà hàng sớm một chút, khoảng nửa giờ nữa ba em sẽ chở mình đi. Anh Trang dặn anh ra sớm, anh nhờ vài việc nói xong. Cho đáng ai bảo ngồi gần em trên máy bay. Trâm nhìn tôi.
Tới nhà hàng, khá đẹp, tôi nhẩm tính, khoảng 150 người, đám cưới nhà binh như vậy là đông rồi. Chị Trang mặc đồ dạ hội trắng, Trâm và người bạn phù dâu, mặc soirée xanh lơ, giầy escapin, 3 phân màu đen lạ và đẹp mắt, tay mang găng cùng màu với áo, dài, trông sang trọng và trẻ trung.
Trâm kêu tôi lại. Niên trưởng Trang, chị Trang, Trâm và cô bạn phụ dâu ngồi chờ tôi. Anh Trang bắt đầu:
– Lương, tôi nhờ Lương một chút nghe.
– Khó không niên trưởng?
– Không khó mà còn trúng nghề của Lương nưã.
Trâm nghe tới đây, hình như đã biết chuyện gì lên tiếng:
– Vậy mà anh Lương nói không biết gì hết, tôi thật chẳng hiểu gì, niên trưởng Trang bắt đầu:
– Tối nay, tới phần ouvrir bal, ban nhạc chơi theo đúng tournue, Lương biết bản gì rồi.
– Pasodoble. Tôi buột miệng.
– Anh đã nói đúng nghề em mà. Anh và chị Trang sẽ nhảy một vài bước, sau đó sẽ có 4 cặp mặc đồ lính ra nhảy cho xôm tụ. Anh làm cho khác chút mà. Ai chẳng biết đám cưới nhà binh, đa số khách là lính. Lương còn nhớ niên trưởng Bá không? Thêm hai cặp cùng tiểu đoàn của anh, và cặp em.
– Em làm gì có cặp.
– Anh lo sẵn rồi. Partner em đó.
Niên trưởng Trang chỉ tay vào Trâm, Trâm nhìn tôi nheo mắt, như muốn nói, “đừng tưởng em ngu ngơ, Lương ơi.”
– Anh bảo đảm vớí Lương, Trâm nhảy nhuyễn lắm, nó học mấy mùa hè rồi.
– Em sợ cho em chứ. Chị Trang cười, mấy ông vỏ bí, học lính ít mà học nhảy nhiều. Tôi mỉm cười phân bua.
– Có ông nào không biết nhảy. À quên, anh đã nói ban nhạc chơi 3 bản, Paso, Rhumba và cha cha luôn.
Nhìn tôi, niên trưởng Trang hỏi, “làm được không?” Tôi chỉ cười không nói.
Buổi tiệc cưới bắt đầu, người điều khiển chương trình, mặc đồ lính, chào tay và mở đầu bằng lời chào mừng khá vui:
– Kính thưa quí quan khách, kính thưa bà con hai họ, hôm nay chúng tôi được đón tiếp qúi vị đến đây để tham dự một tiệc cưới thật đặc biệt, Chú rể là lính, đa số khách mời cùng chung đơn vị với chú rể, thành phố Kontum, thành phố miền điạ đầu. Tiệc cưới đêm nay như một lời chúc cho cô dâu , chú rể luôn luôn hạnh phúc. Các bạn bè của họ, nhà trai và nhà gái, đêm nay sẽ chung vui với tất cả quí vị. Quí vị sẽ thấy đời lính không khô khan, người lính không lạnh lùng. Cùng với tiếng nổ của champagne, ban nhạc sẽ tưng bừng với những bản tình ca và chúng ta sẽ nhìn họ trong sàn nhảy. Tôi xin giới thiệu họ nhà Trai…. họ nhà gái, hai cặp phù dâu …. Cặp phù dâu thứ nhất, cô Thùy Trâm em gái cô dâu cùng với anh…..
Trâm và người anh họ vai phù rể bươc ra, Trâm mỉm cười, bước tới ngay gần bàn danh dự. Tôi chụp vài kiểu đủ cặp, sau đó bước sát Trâm, chụp vài hình profin, chỉ Trâm trong màn kính.
Buổi tiệc rất vui và diễn biến như dự định. Trâm ngồi trên bàn danh dự, luôn nhìn tôi, mỉm cười, thỉnh thoảng còn ngoắc tay cho tôi, tôi biết chỉ mình tôi hiểu. Sau vài mòn ăn, vừa cạn ly champagne, người MC lại cầm máy:
– Thưa qúi khách, để mở đầu chương trình dạ vũ, chúng tôi mời cô dâu, chú rể ra sàn nhảy và cũng kính mời các bạn bè của hai gia đình cùng tham gia cho vui.
Niên trưởng Trang bước xuống, tay dìu chị Trang, ban nhạc đổi qua paso, chơi bài espana cani, bản nhạc Paso hay nhất, vũ trường nào cũng chơi. Chờ cho ba cặp kia, toàn lính ra sàn, tôi bước tới phía Trâm, chìa tay cho Trâm bước xuống sàn, có lẽ vì bộ đồ rằn và cô phù dâu, nên ai cũng vỗ tay. tôi nói nhỏ:
– Anh phải ráng chứ, anh ngán quá.
– Đừng xạo cưng ơi. Trâm cười.
Tâm lý, tôi biết tôi nhưng không biết đào, nên phải thử một vài bước để khỏi bể diã, bước thứ ba, tôi khẽ hất tay phải. Trâm quay rất thành thạo. Bắt đầu tôi quên luôn cả chung quanh và nhảy thoải mái. 5 cặp trong sàn, rộng, không sợ đạp chân. Trâm khen:
– Anh nhảy nhẹ lắm.
Thật ra Trâm rất vững. Tôi không ngờ cô nữ sinh tú tài Bùi Thị Xuân mà nhảy rất hay. Bản paso vùa dứt, vừa buông tay, tôi và Trâm cạnh nhau, bản Rhumba bắt đầu, một bản tình ca. Cô ca sĩ ra, tôi và mấy cặp kia tiếp tục, bài thứ ba, Cha,cha,cha , bản nhạc nhảy rời nhau và tôi rất thích. Lúc này mới thấy Trâm rất khá, quay hai ba bước liên tục, bản nhạc chấm dứt. Trâm gần nhào vào người tôi:
– Em mệt quá, nhưng vui ghê, ước gì, nhảy với anh hoài.
Tôi đưa Trâm về bàn. Trâm dựa sát vào tôi, tới bàn, tôi cảm ơn ba má Trâm, Trâm đưa tôi ly nước của Trâm, anh uống một miếng cho đỡ khát, cầm ly nước Trâm đưa, miễn cưỡng uống vì sợ ba má Trâm dị nghị, tôi chào một lần nữa và bước xuống tiếp tục chụp hình.
Thật đúng, buổi tiệc nào cũng tàn, tiệc vui nào cũng tan. Đại diện hai họ, lên cảm ơn, tiệc cưới chấm dứt, ai cũng vui, thoải mái. Trâm bước bên cạnh tôi. Nhìn nét mặt Trâm, tôi hiểu, thời gian không còn bao nhiêu, khuya về tôi và Trâm không thể thức nói chuyện. Trâm thẫn thờ theo xe ba má Trâm về nhà, nét mặt không vui. Tôi biết Trâm phải đóng cho tròn vai em gái trong ngày vui của chị, nhưng Trâm buồn mà tôi cũng hơi buồn, ngày mai, tôi phải về Pleiku. Tối đó ba má Trâm cảm ơn tôi, tôi giao hết mấy cuộn phim cho ba Trâm, niên trưởng Trang. Chị Trang cũng cảm ơn tôi, riêng chị Trang cũng hiểu Trâm… Ai cũng để Trâm theo ý nghĩ của riêng Trâm.
Sáng hôm sau, tôi từ giã mọi người thật sớm. Trâm đưa cho tôi một trang thư. Tôi và Trâm ngồi ghế sau, niên trưởng và chị Trang đưa tôi lên tiểu khu, ngồi ghế sau. Trâm nắm tay tôi thật chặt, thầm thì bên tai tôi:
– Xa Kontum, anh có nhớ em không?
Tôi tránh câu trả lời, dỗ dành:
– Khi nào em thi đậu, nhớ viết thư cho anh ngay nghe, em còn giữ điạ chỉ anh không?
Trâm gật đầu, Trâm hỏi tiếp:
– Anh có trở lại Kontum thăm em không?
– Chắc chắn rồi, em là em gái anh mà.
Trâm lắc đầu:
– Em sẽ không bao giờ là em gái anh. Em chờ anh.
Tôi ngồi im. Trâm hôn nhẹ vào má tôi. Chiếc xe dừng ngay sân tiểu khu, Trâm nắm chặt tay tôi không rời, chị Trang quay lại, nhẹ nhàng bảo Trâm:
– Em chào Lương đi.
Trâm cúi đầu, giòng nước mắt chạy dài trên má, tôi gỡ tay Trâm:
– Thôi em về.
Tôi xách chiếc giỏ, nhảy xuống thành xe, Trâm khóc thành tiếng. Chị Trang xuống ngồi cạnh Trâm an ủi. Tôi cố gắng quay lại nhìn ba người, tôi cảm ơn anh chị Trang, nhờ chị Trang chuyển lời cám ơn ba mẹ chị. Nắm tay Trâm, đưa lên môi hôn nhẹ và quay như chạy trốn. Niên trưởng Trang biết đã đến lúc phải về, chiếc xe chạy thật mau. Trâm quay lại nhìn tôi, rồi gục đầu trên vai chị. Còn lại mình tôi, dở trang thư dài, chỉ đọc câu cuối, Trâm viết chữ nghiêng “Anh ơi, bao giờ gặp lại”.

Phạm Lương

https://hoiquanphidung.com/showthread.php?1983

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s