VNAF rescue theo kiểu nhà nghèo “Liệu Cơm Gắp Mắm”

mot-hop-doan-truc-thang-uh1-bat-trong-lua-dan-hoan-hon

QUEENBEE-1

Trong tần số FM 42.5, có tiếng liên lạc của Kingstar 4 và 5 cùng Cobra Mỹ đang cất cánh để cover tản thương và tiếp tế cho căn-cứ hỏa-lực Hồng-Hà 2, đúng 10:50 theo đồng hồ của tôi. Nghe nói được Gunship-Cobra yểm trợ, linh tính tôi bắt đầu lo (trong Không-quân, lấy giờ bay và thâm niên làm gốc, thế nên Kingstar-4 với cấp bực nhỏ hơn [thiếu-úy] nhưng thâm niên trong Phi đoàn, lên làm Lead hướng dẫn hành quân) trên đường bay tới Hồng-Hà-2 khoảng chừng hơn 20 phút; vùng nầy phòng không chưa đáng sợ, nhưng điều quan trọng nhất là HH2 đã bị địch bao vây cả mấy ngày nay, tất cả đại bác 105, và 155ly của ta đều bị tê liệt bới đạn 152ly xuyên phá.

CSBV khóa chặt căn cứ nầy bằng trận địa pháo cường tập ngay khi nghe tiếng trực thăng bay vào bằng cối 120ly và đại bác xuyên phá 152ly, 130ly và chúng đang chờ đợi Trung đoàn chiến xa 202 từ hướng tây/bắc xuống đến để tiền pháo hậu xung và tràn ngập sau đó như trận chiến vừa qua tại Ðồi-31, rồi Ðồi-30, rồi đến đây. Dĩ nhiên Hoa kỳ thẳng thừng từ chối không bay vào yểm trợ. Nếu như tôi hưóng dẫn thì phải ít nhất hơn nửa tiếng, vì phải bay vòng và sát ngọn cây, tạo ra sự bất ngờ theo như chiến thuật đột-kích trên đường mòn HCM. Nghĩ đến đây, Tôi bắt đầu rùng mình và lo lắng cho con em mình.

Căn-cứ Hỏa-lực nầy được chiếm lĩnh bởi Trung-đoàn 3/SĐ1BB, đây chỉ là một ngọn đồi nhỏ nằm lẻ-loi, với cao độ hơn 600 thước cách mặt biển, sâu qua đất Lào khoảng chục cây số. Dù rằng một ngọn đồi nằm lẻ-loi nhưng nơi đây là một cứ điểm rất quan trọng, như một đài quan sát và yểm trợ bao quát cho cuộc hành quân, chận ngay yết hầu của đường mòn Hồ. Căn-cứ nầy có 2 bãi Trực-thăng, cách các Bunkers không xa, hơi thấp xuống một chút là một bãi Trực-thăng lớn dùng để câu móc súng và xe nước uống và lưới đạn.

Vì Gunship/213 rất hạn-hẹp không thể bao che tất cả phi-vụ, trước khi đi bay, Bộ chỉ huy Hàm Nghi cho biết, tình hình có nguy hiểm nhưng không đến nỗi; Các tin-tức tình báo cũng như quân báo đều phải che dấu một ít, vì sợ anh em Không-quân từ chối phi vụ như Không-kỵ Hoa-kỳ không bao giờ đáp những CCH đã bị BV điều chỉnh tác xạ trước. Sự thật Căn-cứ nầy đã bị bao vây trong mấy ngày nay; Theo tôi nghĩ rồi định mệnh cùng số phận cũng giống như Đồi 31, 30, LZ North, LZ South của BĐQ; Bây giờ chỉ còn là chờ đợi từng giờ từng phút sẽ xảy đến mà thôi, Hoa-kỳ đã thẳng thừng từ chối là Hot LZ nên không chịu đáp, không trách vì họ đã chịu quá nhiều tổn thất, rơi rụng xung quanh Căn-cứ nầy, điển hình là nằm chần-dần trên bãi đáp của pháo đội 155 là chiếc Trực-thăng khổng lồ CH-53 Stallion, USMC màu xanh rêu, và nằm kề là chiếc Trực-thăng OH-6 màu olive.

Hai chiếc UH-1 của mình và Hai Cobra Mỹ đang bay trên 5,000 bộ, sau một buổi sáng sương mù khá dầy đặc, bây giờ thời tiết thật tốt chỉ còn đọng lại với những lớp sương mờ buổi sáng thoang-thoảng không đáng kể, bốn chiếc đang hướng về Căn-cứ Hỏa-lực HH2. Tôi, vì linh tính nghi ngờ nên dặn Co-pilot của Kingstars phải để tần số VHF liên-lạc với tôi thường xuyên, lo nhất là lúc 2 chiếc Hueys đang đến LZ, lúc giảm cao độ, làm cận tiến để đáp, nếu mấy thằng bộ-đội anh hùng thì nên bắn vào phi cơ có võ trang như 2 chiếc Cobra nầy, mà chừa ra 2 chiếc hiền lành đang cứu sự đói, khát cho quân bạn.

Bỗng trong nón bay, tôi nghe qua tần số VHF “Phòng không đủ loại, từ nhiều cao điểm chung-quanh bắn lên từng cụm khói trắng như hoa giăng, chúng tôi đang xuống…!” Rồi bỗng dưng tắt lịm, một sự yên lặng dễ sợ như nhói quặn trong tai. Tôi vặn tối đa Volume của máy VHF và hồi-hộp đợi chờ, để Wing Lưu lên làm Lead và người học trò của tôi cứ bay theo chiếc Lead làm vòng chờ. “Vẫn chỉ còn một sự yên lặng nặng-nề trôi qua trong nón bay, làm tôi cảm thấy như muốn nghẹt thở”.

Có tiếng rồ rồ trong nón bay “Cobra của Mỹ, bắt đầu tách khỏi chúng tôi ‘prep’ vào ổ phòng không cạnh sườn đồi trọc… Họ phóng Rockets chống biển người, phụt ra toàn màu Hồng-Đỏ” Nghe tới đây tôi có một chút an-tâm, vì chúng phải lo chống cự với Cobra mà quên 2 thằng em của mình! Nhưng bỗng nhiên Tôi lại nghe: “Mấy thằng Cobra nó gọi nhau, trên tần số Guard: “Ground Fire… Ground Fire… get-out the fucking place” Rồi nó bay đâu mất tiêu! Những trái đạn đại bác phòng không từ tứ phía bắn lên nổ từng đám khói như những cụm bông gòn càng lúc càng nhiều bao quanh chúng tôi” nhiều nhứt là phòng không 37ly

“Rồi các anh em đang làm gì… đã đáp xuống chưa?” Tôi chẳng còn nghe tiếng trả lời, mà chỉ còn nghe trong nón bay tiếng đại-liên M.60 của Kingstars đang nổ dòn. Chắc Kingstar đang chuẩn bị đáp, tôi lặng thinh và cầu nguyện cho 2 Kingstars; Vừa đang cầu nguyện, tôi nghe: “Tàu trúng đạn quá nhiều… Lead Trưởng phi cơ Thiếu-úy Phúc bị thương, đèn đỏ báo nguy nổi lên mọi nơi… trên Panel… báo cáo đã đáp xuống được rồi…” HTC Phúc đã bị một mảnh tạc đạn xuyên bể đầu gối. Cả Phi hành đoàn dìu nhau chạy xuống các giao-thông hào ẩn trú, chỉ còn cầu mong chiếc thứ 2 của Trung úy Đạt xuống cứu. Nhưng khi chiếc thứ 2 vào đáp thì cường độ pháo kích càng ác-liệt hơn, phải né qua bãi đáp của Pháo-binh, thì toàn là Trực-thăng Mỹ đã bị bắn nằm ụ nơi đó. Nhưng Trung-úy Đạt cố tâm muốn cứu Phi hành đoàn-1 nên cứ nhào vô hover bên cạnh chiếc 1 đã tắt máy nhưng cánh quạt vẫn còn quay chậm. Cuộc pháo kích của BV mỗi lúc càng thêm dữ dội hơn, khiếp-đảm đến nỗi Phi hành đoàn bị nạn không dám lú đầu ra khỏi bunker vì lưới đạn cầu vòng đủ loại đang chụp xuống bãi đáp, vung vãi bụi cát bằng hằng hà vô số mảnh đạn đến nỗi phi hành đoàn lâm nạn không dám ló đầu ra khỏi bunkers để phóng lên trực thăng số 2 của Đạt.

Trên căn cứ hỏa lực nầy, dưới con mắt của Kingstars là một bãi tha ma, với nhiều cộc sắt hàng rào kẽm gai bị đào xới bởi hằng hà vô số những hố đạn pháo sâu-cạn chồng chất lên nhau, trên các giao thông hào, lốm đốm rải rác khắp nơi những cánh dù tang trắng hoả châu, những xe nước trống trơn không còn một giọt nước vì mảnh đạn loang lổ cạnh những lưới đạn vừa thả xuống là bị phá hủy ngay. Chỉ có Kingstars là những nhân chứng sống thực, đây quả thực địa ngục trần gian, một chiến địa kinh hoàng. Làm sao thân xác con người có thể tồn tại để hứng chịu khi buộc phải liều mình chui vào màn lửa, khói, mảnh đạn vung vãi để nhảy phóng lên chiếc số 2 đang hover cạnh chiếc 1, kể cả con Kiến cũng không thoát khỏi sự chết dưới ổ Kiến nằm cạn trên mặt đất. Kingstars-4 đành núp sâu dưới bunkers chờ cơ may nhảy lên Kingstar-5

Hover sao lâu quá vậy!” Trung úy Ðạt nóng lòng cứu bạn, nhưng Ðạt có biết tất cả trực thăng rớt trên các Căn cứ hỏa lực đều bị bão cát mảnh đạn vung vãi làm bộ phận nhạy cảm cánh quạt đuôi bị tê liệt mất phương hướng phải quay đầu rơi xuống đất. Trong nháy mắt, anh lính Bộ-binh tháp tùng cùng Cơ phi và Xạ thủ đang đẩy các đồ tiếp viện xuống đất giữa những tiếng nổ kinh hoàng của đạn pháo đã điều chỉnh sẳn từ lâu. Thình lình anh Xạ-thủ thét lên: “tôi bị thương rồi!” Trung úy Ðạt buộc phải bỏ ý chí cứu bạn! Làm sao tránh khỏi trận bão cát bằng các mảnh đạn vung vãi từ tứ phía rải đến như thế nầy!? Không còn cách nào khác, Trung-úy Đạt phải cất cánh để tránh khỏi mục tiêu đang bao phủ đầy cụm khói và lửa, dù phải dùng sức máy tối đa, lấy hướng nào thuận lợi để tăng tốc độ càng nhanh càng tốt, hầu tránh xa vùng tử địa. Sau khi luồn-lách giữa các cột khói trận địa pháo, thay vì cấm đầu bay xạt trên ngọn cây luồn lách theo thung lũng trên đám rừng già ở hướng tây-nam, như Kingbee Yên đã làm nơi Ðồi-31, liền sau khi nghe lệnh của Kingbee-Lead Trung-úy Chung tử Bửu, “không được vào đáp…” thì Trung úy Ðạt lại bị một lỗi lầm vì thiếu kinh nghiệm, nên cố lấy tốc độ an-toàn leo cao cho lẹ làm cho mục tiêu gần như cố-định mông lung trên không gian, ít linh hoạt trong sự xê dịch như một mục tiêu dễ nhắm, để rồi phòng không tứ phía chụm vào chỉ có một mục tiêu duy nhứt đơn côi là Kingstar 5, những cụm bông gòn hòa lẫn với những cục lửa xẹt lên bao quanh con tàu côi-cút ngơ ngác lạc-lõng đến tội nghiệp, rồi một cục lửa khác đã nhẫn tâm chui vào bộ phận Transmission phát nổ sau lưng con tàu, lửa và khói qua dầu transmission mù-mịt đang bao trùm con tàu, không biết còn những gì sẽ xảy ra nữa đây (Phải là loại đạn đại bác cổ điển chạm nổ, 37 hay 57ly).

Trong tần số Guard tất cả mọi Phi hành đoàn đều nghe tiếng kêu thất thanh thảm thiết của Trung-úy Đạt, “May day…May day…!” Trong lửa và màn khói mù mịt, Trung-úy Đạt cố bình tĩnh mở đôi mắt to hơn, cố gắng đưa con tàu đáp ép buộc, làm cách nào cứu sống được Phi hành đoàn đây? Không còn cách nào khác là phải “đáp ép buộc” (autorotation) xuống một thung-lũng trước mặt, vì nếu chần-chờ là con tàu có thể bị nổ tung trên không. Một luồng khói dài cuồn cuộn sau thân tàu đang cắm xuống, rừng cây càng lúc càng gần, trong nháy mắt, thì con tàu đã rơi trúng ngay một khoảng rừng-chồi vang dội một tiếng ầm khô khan, rồi con tàu nằm gọn giữa các chồi cây đâm thọc vào nhưng không lật, hai càng đáp skids chèn bẹt qua hai bên. Mọi người không ai bảo ai, vội-vã thò chân xuống đụng đất ngay, buớc ra trên lớp bụi cỏ còn đẫm ướt hơi sương, giữa tiếng kêu rên của anh Xạ thủ đã bị thương. Người chiến sĩ Bộ-binh tháp tùng đang dìu anh xạ thủ và liền ngay sau đó mọi người chạy ù tới cùng phụ đỡ anh xạ-thủ mau ra khỏi con tàu. Tất cả mọi người dìu nhau chạy đến một khoảng trống dễ nhất ở phía trước vào khoảng 20 thước, lửa đã liếm tới bình xăng bùng nổ thiêu rụi con tàu cùng một số đạn 7,62ly còn lại, trông như một cục lửa xẹt ra xanh đỏ đủ màu, to lớn, khói đen tỏa lên nghi-ngút cả chục thước cao hiện rõ trên bầu trời dưới bốn con mắt của OV-10 FAC đang vần-vũ trên đó.

Trung úy Đạt, bắt đầu lấy lại bình tĩnh và hướng dẫn đoàn viên bị nạn về lại HH 2, vì cách đây cũng không xa lắm, dù chỉ là những khẩu P.38 hộ thân thôi, nhưng Phi hành đoàn vẫn cầm lăm le nơi tay, chỉ cốt để giữ vững tinh thần trên đường tháo chạy. Nằm sâu dưới thung-lũng, chung-quanh bao-bọc bởi cây rừng, nhấp nhô lên xuống bởi những đồi non trùng điệp; Họ đã bươn bả vẹt bờ bụi cây mà quên đi những gai rừng còn dính lại trong thân thể, những vết trầy, xây xát trên da thịt như không còn cảm giác nhức nhối đối với họ; Đoàn lữ hành bất đắc dĩ đang phát hiện ra HH 2 ở trước mặt, phần lớn là nhờ thấy được khói của đạn pháo kích bốc lên từ Căn-cứ.

Bất chợt, Trung-úy Đạt nhìn lại định hướng đi được bao xa, và nhìn thấy con tàu vẫn còn ngùn-ngụt một cột khói đen, nằm giữa thung-lũng bốc thẳng đứng lên giữa bầu trời trong xanh, Họ đã cách xa nơi bị nạn được một nửa cây số, mà tâm trí họ cứ nghĩ như đã vượt qua cả chục cây rồi! Sau bao lần bị bụi rậm bám cột chặt vào từng bước chân, lạc lõng giữa những thảm cỏ Voi dày đặc, trời quá trưa nên rất oi-ả, sức nóng thiêu đốt, họ vừa mệt, vừa khát, nhưng vẫn phải tiếp-tục leo-trèo trên những tảng đá đầy gai nhọn, dây rừng chằng-chịt, nhưng họ vẫn phải cố gắng dung rủi dìu người bạn xạ thủ đang bị thương, miệng khô đắng đến độ như con khô mực nhưng nước ở đâu mà mồ hôi cứ tươm ra?

Thỉnh-thoảng những tràng AK của lính BV nổ dòn dã như dọ dẫm, hù dọa cùng những tiếng bằng giọng Bắc nhà-quê la hét từ trên đồi cao dội xuống thung lũng: “Bắt nấy chúng nó… những thằng giặc nái máy bay nên thẳng!”
Họ dìu nhau bươn chạy cũng được hơn 2 tiếng, bây giờ đã leo lên được hơn nửa ngọn đồi. Nơi nơi đều có mùi xác chết xông lên nồng-nặc, xác chết nằm rải-rác từng cụm cạnh các bụi rậm, thân-thể họ bị Bom Mìn băm nát, AK và B.41 nằm bên cạnh xác người, thật là rất tội nghiệp cho thân phận “sinh Bắc tử Nam”. Tuổi còn quá trẻ mới 16, 18 xuân xanh đã bị chôn vùi nơi đây cùng cảnh ngộ với cỏ nội hoa ngàn, không một búp hoa rừng nào kịp đua hoa nở nhụy vào mùa Xuân đang rộ, bởi bom đạn tơi bời cày nát vùng hoả tuyến, đó đây để lại màu tang trắng của cánh hoa dù mà hàng đêm ánh mắt hỏa châu như khóc thương cho các chiến sĩ vô danh của cả dân-tộc phải chịu hy sinh nơi chiến địa nầy. Đây là hậu quả của nhiều lần tấn kích bằng biển người vào Cứ-điểm HH 2 nhưng thất bại vì Trung đoàn/3 chiến đấu kiên cường và quyết liệt.

Còn chừng 200 thước nữa là tới đỉnh đồi, HTC, Trung úy Đạt, người đại đội trưởng vừa chuyển qua Không Quân thì bị nạn đang ra lịnh dừng lại, vì biết Mìn Claymore và lựu đạn đầy dẫy chung-quanh chu vi của Căn-cứ. Được lệnh, đoàn lữ hành thả người xuống đất, nghỉ mệt với tràn ngập niềm vui là được thoát chết. Rớt máy bay trong rừng rậm mà không mất mạng là một điều hy-hữu, sau đó sống-sót rồi lại lội rừng đi tìm quân bạn thì quả là một sự mầu nhiệm do ơn trên áp đặt và ban cho? Trong linh cảm của tôi, những người nầy theo định mệnh phải được cứu thoát! Lính gác cũng như Bộ-chỉ-huy của Trung-đoàn-3 đã đặt ống dòm nhìn xuống và theo dõi đoàn lữ hành tả tơi gồm 5 người đang lù lù dìu nhau lủi tới, họ đã dìu dắt đùm bọc nhau đến được chu vi của Căn-cứ, “Ôi cao quý thay cho tình huynh đệ chi binh của phi hành đoàn vùng Hỏa-tuyến!” giữa cảnh núi đồi, đầy dẫy chông gai, nguy hiểm. Bổng một tiếng thét ‘dễ thương’ vang lên lồng-lộng trong gió “Giữ nguyên vị trí, Chúng tôi sẽ gởi người xuống hướng dẫn các anh lên”.

Vài phút sau, một anh Lính của Trung-đoàn, cẩn thận đi xuống và tránh từng quả mìn, rồi dẫn đoàn người lâm nạn đi ngược lên đồi, vào một cái hầm rất kiên cố, chất lên bởi vô số lớp bao cát. Lúc nầy là khoảng 3 giờ chiều định mệnh, cả 2 Phi hành đoàn Kingstar bèo nhèo gặp nhau nửa mừng nửa sợ; Nhưng họ được cho biết sẽ có Trực-thăng của Phi đoàn 213 đến cứu, hãy bình tĩnh cầu nguyện và chờ đợi.

Tôi không thể bỏ phi vụ yểm trợ hoả lực cho Dù mà bay về HH 2 cứu Kingstars được; Vì sáng nầy sương mù đã không cho phép các Phi cơ chiến thuật bay vào yểm trợ, lựa vào dịp nầy, 1 Trung đoàn BV đã tấn kích làm tan rã, tràn ngập (overrun) một lực lượng Dù đang lục soát dưới chân Đồi-30. Tôi phải đi tìm họ để hướng dẫn gom các con cái về một chỗ, để cho Trực-thăng Mỹ bốc đi nơi khác nhập vào với Lữ-đoàn-2 cơ hữu.

Căn-cứ HH 2, sau nhiều đợt bị pháo rất chính xác do đã điều chỉnh trước, của các tạc đạn đủ loại, và đạn pháo 152 ly nổ chậm đã hủy diệt các ổ pháo 155, 105 ly của ta và cả ngàn quả Hỏa-tiễn 122 ly, 107 ly đã làm rúng động tinh-thần binh-sĩ. Đã bị bao vây hơn tuần nay, Trung-đoàn không nhận được tiếp viện vì Hot LZ nên Mỹ không chịu vào; Hết thực phẩm, hết nước uống, và hết đạn dược nên không còn cách nào khác là phải chờ đêm tối sẽ rút ra khỏi HH2. Bộ Chỉ Huy của Trung-đoàn đã quyết định vào tối đêm nay sẽ thi hành; Dù rằng có quan sát cơ OV.10 đang hướng dẫn cho F.4 Phantom oanh kích cách đồi không xa lắm. Chiếc Bronco OV.10-FAC (Forward Air Control) đang hướng dẫn giội Bom vào chiếc Kingstar-5 của Đạt rớt dưới thung-lũng, Đoàn viên lâm nạn, từ cao điểm nơi bunker nhìn xuống, qua công sự phòng thủ: Phantom đang nhào xuống thả vào Kingstar-5 của mình, lửa bùng cháy mà chẳng thấy nao-núng chút nào cả. Thôi rồi, một chiếc F.4 bị trúng đạn phòng không, khói phun dưới cánh, nhưng không nổ trên không, chiếc thứ 2 kè bên cạnh, bay về hướng Tây của Căn-cứ Udon, Thái-Lan.

Người chỉ huy lớn nhất còn lại ở Bộ-tư-lệnh Tiền-phương là Đại-úy Trần-Duy-K ỳ, lúc 2 giờ trưa nay (ngày 28/2/1971) khi Trung-tướng Hoàng Xuân Lãm hay tin 2 chiếc Kingstar bị bắn rơi tại đây, nên đã ra lệnh không được gởi Trực-thăng vào cấp-cứu nữa vì quá nguy-hiểm, chỉ phí thêm Trực-thăng mà thôi. Lệnh của Tướng Lãm ban ra quá trễ sau khi các căn cứ hỏa lực đều phơi xác không biết bao nhiêu trực thăng của LÐ51TC, tơi tả rơi rụng nơi đó, trong vài giờ sau rồi một lần nữa các trực thăng nầy lại bị hủy diệt bằng các tạc đạn kế tiếp tạo nên đám khói đen dựng đứng thấu trời xanh. Nhưng chúng tôi quyết ấp-ủ câu châm ngôn không bỏ anh em không bỏ bạn bè dù bất cứ trường hợp nguy biến nào cũng phải bay xông vào biển lửa để cứu bạn!

Thấu hiểu được nghịch cảnh nầy, theo sự hiểu biết tình hình của chiến trận, vì tôi đã bay và theo dõi hằng ngày, hằng giờ từ diễn tiến cuộc chiến. Quân Bắc-Việt chưa tấn kích HH2 vào lúc nầy, họ chỉ bao vây khống chế khoá chặt bằng trận địa pháo đã điều chỉnh rất chinh xác và chờ cho được Trung-đoàn Chiến-xa 202, chủ yếu là PT.76 đến để leo đồi, qua thế trận “Tiền pháo hậu xung dưới sự yểm trợ của PT.76” như đã tràn ngập tại Ðồi-31, rồi Đồi-30. Nơi đây CSBV có 3 Tiểu-đoàn Chiến-xa, nhưng tuần vừa qua đã bị EC.130B phối hợp quần thảo chỉ trong một đêm thôi qua đạn 106ly tầm nhiệt, mà đã loại ra khỏi vòng chiến 1 Thiết-đoàn, bây giờ quân BV vẫn còn 2 Tiểu-đoàn Chiến-xa T.54 và PT.76. Họ phải chờ Chiến-xa bằng mọi giá, vì Họ đã thử cả chục lần nhưng vẫn chuốc lấy thảm bại dưới sự chống trả kiên cường của Trung đoàn/3 BB.

Nhưng Tôi tiên đoán Đại-úy Kỳ sẽ cất cánh đi rescue đồng-đội.” Vì truyền thống của Liên đoàn Tác chiến chúng tôi là “không bỏ bạn bè không bỏ anh em dù bất cứ hoàn cảnh nguy-biến nào”. Chúng tôi đang ở vào một vị thế nan giải tại vùng hành quân, vì Trung-đoàn 29 cơ động của Sư-đoàn 324B đang tạo ra một sự trở ngại rất lớn cho một Đơn-vị nhỏ của quân Dù thuộc Tiểu-đoàn/8, hai đại-đội trinh-sát Dù đang di tản để bắt tay với Tiểu-đoàn-2 Dù gần đó, cùng một đại-đội TĐ/3 Dù đang bị thất lạc, Tôi quyết tâm gom họ về thành một cường lực để chống đỡ. Chúng dùng Hỏa tiễn 122 ly cường tập, gây trở ngại cho sự yểm trợ tác xạ cũng như tìm cách gom gọn các đứa con lại để băng ngang qua một con suối độc nhất; Thỉnh-thoảng có những cụm khói cùng bụi đỏ mù-mịt từ lừng chừng đồi bắn thẳng xuống thung-lũng; Mặc dù quân bạn có gọi 42 khẩu pháo binh Hoa-kỳ từ biên-giới bắn qua cả 100 tràng và kéo dài hàng giờ, nhưng chỉ cháy mén phía bên vách núi phía Đông; còn vách núi phía Tây thẳng đứng do SĐ 324B cắt đặt những ổ trọng pháo trong đường hầm xem như không hề hấn gì. Chiếc OV-10 Bronco đã hướng dẫn Phi cơ A-6 Intruders chiến thuật thả xuống những trái Bom lớn 750, 1,000 và 2,000 cân anh, nhưng chúng đã khôn ngoan kéo Pháo sâu vào hầm núi, tôi biết chắc là như vậy. Đặc biệt, lần nầy các Phi cơ của Đệ Thất Hạm Đội vào thả; Những chiếc A.4 Skyhawks, đến lượt các chiếc F.8 Crusaders và sau cùng là đợt A.6 Intruders thả Bom lớn; Nhưng tất cả chỉ làm cho Lính BV điếc tai, và chảy máu Mũi chớ cũng chẳng tiêu diệt được một mống nào. Xem như hoả lực cả pháo và phi cơ chiến thuật bị hóa giải qua sự cho tin của phản gián CIA và được thông dịch bắng tiếng Việt qua Phạm Xuân Ẩn, chỉ còn lại hỏa lực của B-52 mới thực sự là đối lực cân bằng lực lượng khi cần thiết. Nhờ tam-trùng Phạm Xuân Ẳn mà Tướng Giáp đã cho rằng: “Giáp đang ngồi chần-dần trong phòng hành quân tại Pentagon do Tướng Haig là C&C”.

Trên đường về tái trang bị, hôm nay sao trời nóng rát, oi-ả lạ thường, hay là vì đầu óc của tôi bị máu dồn lên quá nhiều…? Nhưng bù lại khi màn đêm buông xuống thay vào đó một cái lạnh cắt da của núi rừng; Phòng TOC tại Hàm-Nghi, Khe Sanh cho biết trực-thăng của PĐ 213 sẽ bay vào cứu 2 Phi hành đoàn. BCH Trung-đoàn-3 cũng được đặc lệnh của Chuẩn tướng Phạm Văn Phú đừng gây trở ngại, hỗn loạn khi Trực-thăng vô cứu, giúp đỡ Phi hành đoàn để dìu các anh em bị thương tập trung gần bãi đáp.

Tại Cứ điểm HH2, 2 Phi hành đoàn đã quên đi cơn đói, nhưng sự khát nước vẫn hoành hành cơ thể con người không nguôi; Bỗng tiếng ‘bành phạch’ quen thuộc từ hướng Đông Bắc bay tới. Quả thật, sự tiên đoán của tôi không sai, Đại úy Trần-Duy-Kỳ đã đơn thương độc mã, né tránh những vùng có lửa đạn, dựa vào những chướng ngại vật thiêng liêng như muốn bảo vệ cho con tàu, những rừng cây nguyên thủy, với những cây cao vời-vợi không có dấu tích sinh hoạt của con người, thì làm gì dám bay ngang những đồi trọc dưới cả ngàn con mắt quan sát mênh-mông của địch; rừng núi vách đá ‘thiêng liêng’ vẫn là những bức chấn an-toàn cho con người đi làm việc thiện. Chiếc Trực-thăng hiền từ như Mẹ đi tìm Con, nhưng đã lạc mất giữa bãi tha-ma ngập đầy pháo địch, 2 chiếc Slick của PĐ.233 đây rồi, không thấy một ai ló dạng, có phải đây là một ‘Cứ-điểm Ma?’ mà pháo thì tứ phía cứ dồn-dập liên hồi khi nghe tiếng trực thăng bay đến, nã xuống một tiền đồn, rải-rác, ngỗn-ngang chung quanh vài chiếc Trực-thăng lớn nhỏ đủ cỡ… rơi rụng! Một trái pháo rơi nổ cạnh con tàu, làm rung động và lung-lay cả người và vật, có nên ở lại hay không, và ở đây để làm gì? Không thấy ai chạy ra vì pháo địch vùi dập khiếp đảm khắp nơi! Phải tránh xa nơi đây trước đã để khỏi bị trúng tạc đạn của trăm ngàn mảnh đạn chạm nổ vung vãy? Thôi đành cất cánh trở về đám rừng già trước mặt, rồi liên-lạc với quân bạn sau, Làm một vòng chờ trên đám rừng không có dấu vết sinh hoạt của loài người vẫn an-toàn hơn chòi mặt ra đây nơi đồi xanh trống-trải! “Tránh voi chẳng xấu mặt nào” Lên cao độ là bị phòng không tứ phía chụm lại bắn rụng tả tơi ngay! Trung úy Ðạt vì thiếu kinh nghiệm nên phải lãnh hậu quả thê thảm như vậy khi toan lấy cao độ.

Bằng mọi giá Đại-úy Kỳ liên-lạc với BCH Trung-đoàn-3 và xin được nói chuyện trực tiếp với Phi hành đoàn để xác định rõ vị trí; Pháo hạng nặng của BV trên đồi trọc cao nhìn xuống, cứ thấy Trực-thăng đáp là chúng tha hồ nã pháo; Sau khi liên-lạc được với Tr/úy Đạt và nắm vững chi tiết nơi đoàn viên đang sẵn-sàng chờ đợi tại bunker nào. Kỳ mon-men lướt trên các ngọn cây trở về lại căn-cứ coi như đã hóa giải các ổ phòng không với lối bay gián điệp biệt kích nầy, dĩ nhiên phải chịu chơi với hàng loạt tràng bắp rang AK 47, nhưng bay cách nầy thì đạn AK làm sao tới được. Tốc độ vẫn lướt nhanh, nhưng khi cần làm ‘quick-stop’ thì con tàu như con ngựa không còn bất kham, dừng lại một cách ngoan-ngoãn: Con tàu Hover sát ‘bunker’ trên giao thông hào. Phi hành đoàn rất trật tự, bình tĩnh đưa 4 thương binh lên trước, rồi 4 người còn lại lên sau; Tuy nhiên những hành động phóng lên tàu nhanh như Sóc; Chưa đầy một phút, nhưng không biết từ đâu đã thấy có 5 anh binh-sĩ trốn chạy lên tàu tự bao giờ; Chiếc tàu đơn côi đến tội nghiệp, cất cánh trước những cột khói đứng thẳng của đạn pháo 152 ly, 130 ly, con tàu với trọng lượng quá tải, nhưng lại phải chịu chấp nhận thêm cảnh gió xuôi chúi mũi hụp sâu xuống thung lũng để lấy tốc lực, mau lướt qua khoảng trống, hầu bám vào đám rừng già cứu mạng. Không còn nghe tiếng A.K như pháo Tết nữa, những cột khói thẳng đứng trước mặt, không còn ám ảnh đe dọa mạng sống con người nữa.

“Cám ơn Thượng Đế đã cứu thoát chết cho hai phi hành đoàn lâm nạn như một định mệnh an bày” trong tích-tắc chiếc tàu nặng trĩu đang lướt nhanh trên các lùm cây, ẩn hiện trên cạnh sườn núi hướng về Đông Bắc, trong chốc lát đã đến được vùng đất an toàn, Lao-Bảo… Khe-Sanh. Biết bao Linh-hồn tìm sống trong cõi chết; Thật! “Họ về từ tử địa đó”

Khi trang bị xong hỏa lực, chúng tôi lại hấp tấp cất cánh về hướng Hồng-Hà 2, trong tần số hành quân TOC tôi nghe tiếng Kỳ đã đến Lao-Bảo, nhìn về hướng 11 giờ trên cao, chúng tôi biết chiếc UH 1 của Kỳ đã vượt qua trên đầu chúng tôi. Tôi lẩm bẩm: “Phi Công Liên Ðoàn 51 Tác Chiến đều là anh hùng từ chiến trận Cambodia cho đến Lào, tất cả đều là như vậy cả… thật hãnh diện là con chim đầu đàn!”

Đây là một cảnh rescue vô cùng thương cảm, nhưng tại sao tướng Nguyễn Duy Hinh được cái vinh dự viết về trận chiến nầy bằng Anh văn mà không nhắc tí gì về VNAF? Có phải một thế lực trong bóng tối đặt hàng, muốn chôn vùi chiến tích VNAF vì thật ra họ đã chủ mưu xoá bỏ VNCH thì nhắc nhở đến nó làm gì?

QUEENBEE-1

https://hoiquanphidung.com/showthread.php?9009-Phi-v%E1%BB%A5-rescue-b%C3%AAn-L%C3%A0o

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s