Cơn uất của phi công Mỹ oanh tạc Bắc Việt

QUEENBEE-1

https://i1.wp.com/www.defensemedianetwork.com/wp-content/uploads/2013/07/F100-Super-Sabre1.jpg

Lấy thí dụ cuộc rescue trên đây: Một phi tuần F-100 Super Sabre chiến thuật, USAF lỡ dại vi phạm vùng cấm nầy được gọi là, “SAM enveloped” bị BV bắn hạ, (hãy đọc trang 161-167, Volume-1, The New Legion, Vinh Truong “The Ban Karai Pass where one Supersabre F-100 had gone down” một chết, một nhảy dù được cứu thoát, hay xem Video Rescue trên sẽ rõ về hoạt cảnh Rescue mà chỉ có phi công Hoa Kỳ phải chịu cái cảnh “Khổ-nhục kế” vì quyền lợi của tư bản Mỹ!

Hơn ai hết, Harriman hiểu rõ hậu quả của cuộc chiến tàn khốc nầy, nên ông ẩn núp kín đáo trong ngôi vị thứ Ba của Bộ ngoại giao nhưng quyền hạn như một đại đế hoàn-vũ; Bên cạnh đó ông bố trí vây kín TT Kennedy và TT Johnson bằng những thành viên Đảng Skull and Bones để khống chế chính quyền như độc giả đã đọc những chứng từ ở trên, và những lời đối thoại qua lại của những viên chức cũng như chính khách có thẩm quyền, như anh em Bundy (với ám số Skull and Bones 39 và 40) và các viên chức Bộ quốc phòng cũng như thành viên Hội Đồng An Ninh Quốc Gia Forrestal. Bởi vì thế giới sẽ nguyền rủa cuộc chiến dơ-bẩn nầy thì tại sao Harriman phải lộ diện như hồi thế chiến 2 hay chiến tranh Triều Tiên? Vì mỗi nơi nầy Harriman phải để lại quân Mỹ làm ‘hậu-trạm’ bảo đảm sự an-toàn cho Đồng minh, còn VN thì không!

Cái siêu quyền lực Secret Society tiềm ẩn nầy lại chi tiền dùng công cụ truyền thông văn hóa phối hợp trong khuôn viên đại học để đổ lên đầu vị nguyên thủ quốc gia Hoa Kỳ như: Kennedy đã có những quyết định sai lầm về Việt Nam vì Kennedy không thật sự chú trọng vào vấn đề, còn về phần Johnson thì vì Việt Nam không là ưu tiên của ông ta. Kennedy thường phó thác việc quyết định về Việt Nam cho phụ tá [bị áp lực bởi Skull and Bones] những người thường bất đồng về mục tiêu hoặc đơn giản là thiếu khả năng. Những ký giả được mua chuộc đều lên-án cả hai ông tổng thống không hề dành thì giờ thẩm định chính sách của họ ở Việt Nam với sự cẩn trọng tương xứng.

Những ký giả nầy đi đến kết luận hồ đồ là, khi lãnh đạo thiếu sáng suốt và quyết tâm thì sai lầm tất nhiên chồng chất. Họ cho rằng một số người vẫn muốn lập luận rằng sự mù mờ ấy chỉ giản dị là dấu hiệu cho thấy Việt Nam không quan trọng đến độ giới lãnh đạo Hoa Kỳ dành hết tâm trí, và chỉ nội việc đó thôi cũng đủ cho thấy lẽ thất bại của cuộc chiến VN. Còn truyền thông văn hóa thì đã đến lúc quân đội Mỹ phải chuẩn bị rút về theo như thế chiến lược khai thác lợi nhuận xong của Đảng Công Ty WIB, rồi họ đi đến lập luận là Việt Nam có đủ quan trọng khiến chính quyền gởi hàng trăm ngàn thanh niên Mỹ vào cỏi chết trên chiến trường xa xôi với sự ủng hộ của dân chúng và Quốc hội? Rồi đi đến kết luận, họ đổ thừa cho chính quyền Kennedy, Johnson thi hành kém cỏi, thì hiển nhiên là một phê phán về phẩm chất của lãnh đạo chỉ huy chứ không về chính sách của quốc gia; Thật là một điều bỉ ổi cho cái quyền lợi hẹp hòi của tập đoàn Triều-đại Công Ty WIB. Tất cả rồi đây phải trả lại sự thật cho lịch sử Hoa Kỳ khi cái tập đoàn Skull and Bones ghê-gớm nầy bị hạ bệ (Tác phẩm “Lê Dương Mới” bằng Anh ngữ “The New Legion” sẽ là một phân tử góp phần cho sự minh chứng tương lai lịch sử, narrative history).

Trong suốt những năm từ 1961 đến 1967, có nghĩa là chính quyền của Kennedy và Johnson đã đánh mất lợi thế xuất phát từ khả năng quân sự vượt bực qua các suy nghĩ chiến lược kém cỏi và thiếu nghệ thuật chính trị: Sự thật do tay chân của Harriman khống chế không cho Tướng Westmoreland đụng đến đường Xa lộ Harriman dùng để chiếm lĩnh miền Nam theo như định-kiến-1 của chúng, đến nỗi Tướng Westmoreland cũng không hiểu nên cứ đổ lỗi cho Johnson phản ứng chậm, mất thời gian tính, đúng theo ý đồ của P.G. “Everything worked but nothing worked enough”. Chiến tranh Việt Nam cũng như Iraq, hầu hết các Tướng lãnh tham dự cuộc chiến không hiểu được mục tiêu, hay có hiểu được một cách mù mờ. Làm sao Tướng Westmoreland hiểu nổi Việt Nam chỉ là nơi thao-luyện để tập trận cho quân đội Mỹ hầu tiêu dùng chiến-cụ cũ và phát triển vũ khí đời mới, cùng rủ-rê trò chơi chạy đua vũ trang với kẻ thù Liên Xô, nhưng phải có thao trường an toàn, ưu tiên quốc phòng trên chiến trường Triều-Tiên [thế hệ phản lực: MIG-15/F-84] và Việt-Nam cho kinh tế qua phát triển Hành không Dân dụng qua thế hệ Jet engine kể cả trực thăng.

Họ lừa thế đổ tội những sai lầm tai hại và nổi bật nhất có thể được liệt kê như sau: quyết định của Kennedy vào năm mới nắm chính quyền 1961 (nhưng do cuộc họp ngày 21/9/1960 của NSC) để bàn cãi về cái gọi là trung lập hóa Lào nên đã nhường cho địch vùng trú ẩn tại biên giới và các trục giao thông nội biên, nên phải gánh chịu thiệt thòi về chiến lược trong suốt trận chiến, nhưng sự thật chính Harriman là đạo diễn về vấn đề trung lập Lào. Vì định-kiến-2 của Harriman mà các ký giả được lệnh chỉ trích quyết định của TT Kennedy khi gia tăng quân số Mỹ tại Việt Nam trong khi ngăn báo chí, truyền thông văn hóa loan tin về việc quân tác chiến Mỹ lâm chiến mà không có ý niệm (lệnh Harriman không cho phép Hoa Kỳ dính líu gì với công pháp quốc tế vế miền Nam Việt Nam) chiến lược nào rõ ràng ngoài nhiệm vụ “Cố-vấn”, điều nầy gây ra một tiền lệ nguy hại cho việc tham chiến không có chủ đích rõ rệt và minh bạch với dân chúng. Quái đản nhứt là trong vụ đổ thừa hửu lý cho rằng TT Kennedy dùng võ lực thô bạo để đảo chánh TT Diệm, vì vậy đã loại trừ một nhà lãnh đạo Việt Nam chống Cộng khá nhứt, quả thực một hành động ném đá dấu tay rất tinh vi và đáng sợ, dĩ nhiên đương kim tổng thống phải chịu trách nhiệm về cái chết của anh em Diệm Nhu là đúng rồi còn gì nữa?

Permanent Government đổ thừa cho tất cả sai lầm trên của hai vị Tổng Thống để cuộc chiến kéo dài từ năm nầy qua năm nọ mà không thẩm định được một cách đúng đắn mục tiêu và thành quả, khiến ý chí chính trị phải tiêu tan tại Hoa Kỳ. Đến 1969, thời điểm axiom-3 họ thành lập phong trào phản chiến do đại học Yale, trung úy John F Kerry phản chiến xuất đầu lộ diện cùng với quần chúng ngày càng không muốn ủng hộ cuộc chiến theo lối đang tiến hành, có nghĩa là sẽ đến giai đoạn định-kiến-3 là rút lui danh dự qua áp lực quốc hội có biện pháp quyết định sau cùng giống như Iraq. Họ cho rằng thời gian dài vượt giới hạn sự kiên nhẫn của nhân dân Hoa Kỳ, nhưng đó là trong mưu lược của họ có tính trước, khi khai thác lợi nhuận của một công trình cũng vừa xong. Họ dựa vào những định lý của các vĩ nhân để áp dụng vào sự gây chiến tranh tại những nước khác để thủ lợi như Việt Nam và hai cuộc chiến lớn nhỏ ở Iraq qua thuyết “Quân Sự yểm trợ Kinh Tế”của kinh tế gia người Anh Malthus, như “không có tàn phá xây dựng bị đình trệ, và nếu xây dựng hoài, thì có lúc phải phá đi để có chỗ tái thiết” Lý thuyết có vẻ ác độc, nhưng đó là thực tế.

Cuộc chiến Iraq lần thứ Nhất, tình báo chiến lược Mỹ phải vận dụng tài lừa bịp xúi Saddam Hussein sáp nhập Kuwait vào với Iraq. Hussein dĩ nhiên rất ưa thích, nhưng cũng cẩn thận hỏi ý kiến Bà Đại sứ Mỹ Glaspie. Nhưng Bà Glaspie giữ thái độ yên lặng; “yên lặng có nghĩa là đồng ý”. Thế là Hussein xua quân chiếm Kuwait để tạo ra chiến tranh tàn phá, rồi Mỹ vào tái thiết Kuwait với khoảng 100 tỷ dollar dễ dàng. Dân Kuwait chỉ có cái tội là thiên nhiên ưu đải thu nhập tính theo đầu người quá nhiều, phải chia bớt cho Tư Bản Mỹ chút ít, chớ khơi khơi bảo Kuwait chia cho Mỹ 100 tỷ thì đời nào họ chịu. Quân Mỹ đánh tới biên giới Iraq thì ngưng nhưng lại xúi giục các giáo phái nổi lên lật đổ Hussein, báo hại Đảng Bath và giáo phái Shite và Sunny thanh toán nhau gây ra một sự căm thù truyền kiếp cho sự tàn phá kế tiếp cuộc chiến lần sau mà do chính tay người Iraq gây ra. Còn Việt Nam ở giai đoạn 2 (khi quân đội Mỹ bắt đầu rút về) biến Miền Bắc thành thời kỳ đồ đá, Hà Nội phải thắp đèn dầu, còn Miền Nam thành vùng đất hoang dã sau khi Mỹ thí nghiệm đủ loại vũ khí.

Họ vin vào cớ (định-kiến-2 tại khuôn viên đại học) người Mỹ không có lý do chính đáng để can thiệp vào nội bộ Việt Nam. Nhưng Tôi lại nghĩ rằng sức mạnh toàn cầu hiện đang ở trong tay của Hoa-kỳ phải được coi như một trách nhiệm lương tâm, không là điều làm chúng ta phải biện bạch. Nếu nước Mỹ không dùng sức mạnh đó để đem lại điều tốt lành cho con người trên thế giới thì chẳng những nước Mỹ mất hết sức mạnh, mà Mỹ còn mất cả những điều tốt đẹp đã tích lũy từ trước đến nay. Theo kế hoạch Road-Map, sau 20 năm gọi là thù địch với Việt Nam qua hội chứng phải giải tỏa: Vừa qua ông Đại Sứ thứ Ba, Micheal Marine khẳng định: “Chúng tôi ủng hộ các quyền làm người căn bản cho nhân dân toàn thế giới, chứ không phải chỉ ở riêng Việt Nam!” Hoa kỳ đang cố hàn gắn vết thương chiến tranh và đem lại dân chủ cho Việt Nam để vượt ra khỏi Hội Chứng Việt Nam, nhưng tình hình khó khăn phải đợi đến 2023, khi thế hệ dính dấp vào cuộc chiến đã nằm xuống (không thể lội ngược dòng lịch sử) mới có đa Ðảng và dân chủ VN, vì theo lộ-đồ diễn tiến hoà bình tránh cuộc tắm máu có thể xảy ra, nên Mỹ phải chuyển biến đảng Mafia VN từ bản chất Cộng Sản qua ổn-định hệ thống hành pháp chế bằng Nguyễn Tấn Dũng (người của Mỹ) nắm quyền sanh sát trong tay qua mặt BCT cũng như Quốc hội, lập lại triều-đại Lê Đức Thọ. Chủ đích mượn tay Dũng ăn cướp dùm tiền bạc từ viện trợ cho đến công quỹ gởi vào ngân hàng để sau cùng thì tình trạng cũng giống như Marcos, Trần Thủy Biền… Dollar Xanh sẽ trở về Mỹ theo định luật Malthus.

Nói về điều lệ trò chơi “Rules Of Engagement” nếu ta dịch ra là “Luật Giao Chiến” thì không ổn lắm; Theo sự hiểu biết tầm thường của tôi, đây là trò chơi chiến tranh giữa hai siêu cường thì phải giải là “Điều-Lệ của Trò chơi” Thí dụ hơi buồn cười nhưng có thật trong tài liệu. Khi bay oanh tạc Miền Bắc, mỗi chiến đấu cơ đều có hai người, một người lo lái, còn người kia lo đọc ‘điều lệ nội-quy’ được cho phép. Tuy có Bom Smart, Laser, CBU-55, Rocket điều khiển vô tuyến nhưng không được dùng, mà chỉ thả Bom chạm nổ thông thường từng hai trái một lần, không được Salvo một lần. Có như vậy khả năng phi cơ bị tiêu hủy mới tăng nhiều, như hàng tiêu dùng phải xài cho hết, hầu sản xuất mặt hàng mới để xử dụng vào ‘giai đoạn 3’, Trung Đông.

Tướng George Brown, Tư Lệnh Đệ Thất Không Lực phàn nàn với Tướng Abrams: “Theo ROE, chúng tôi không được dội Bom những kho tàng, căn cứ địch nếu họ không bắn lên… dù rằng chúng tôi bay trên đầu họ để nhữ, chờ đợi…,” Tóm lại phi công Hoa Kỳ chỉ dội khi bị phòng không ở dưới bắn lên để tự vệ. Thậm chí có những vùng được gọi là SAM-envelopped nếu bắn lên thì bỏ chạy chớ không được trả đũa, thế mới đau đầu cho phi công Mỹ, phi cơ bị tháo gỡ hệ thống laser targeting pods kể cả smart bomb và night vision goggles, còn KQVN thì tầm hoạt động không đủ oanh tạc Hà Nội. Sau nầy, Thượng Nghị Sĩ tù binh Mc Cain “tức-khí” phun ra, “cái kẻ không xứng đáng chiến thắng mà lại chiến thắng” Báo hại Siêu chính phủ phải ngầm ý, muốn được yểm trợ tài chánh để ứng cử làm Tổng Thống nên ăn nói dè dặt và ẩn chút chính trị một tí. Thế nên sau nầy Mc Cain ăn nói khá chững chạc hơn để không ra khỏi lộ-trình hậu Việt Nam.

Tướng Brown xác nhận với Abrams, phi hành đoàn chịu quá nhiều nguy hiểm với chiến thuật bị gò bó như vậy; Tháng March 1970, các phi cơ Thunder-Chief F.105 khi oanh kích gần vùng cán-gáo phía đông Ban Ban của biên giới Lào trên Quốc lộ 7 thì bị 4 hoả tiễn SAM bắn lên nhưng may mắn chúng tôi thoát khỏi. Trung Tâm Yểm Trợ Hành Quân theo dõi ROE của Tướng Haig cấm không được bay trên quốc lộ 7 và những vùng được bảo vệ bởi SAM vì là phải nuôi dưỡng chiến tranh thêm một thời gian nữa. Tướng Abrams nổi nóng, hỏi lại Tướng Brown: “Có nghĩa là Không Quân không được quyền dội Bom trên đầu chúng, dù rằng chúng bắn lên, trong phạm vi đường 7 và Đông Ban Ban, để họ ngang nhiên tiếp viện vào Nam?” Tướng Brown xác nhận: “Dạ… dạ đúng vậy, thưa Ðại Tướng, Chúng tôi không được tấn công để trả đũa!” Abrams nổi nóng nhưng không làm gì được, “Bảo mấy người đó ngồi trên phi cơ bay vào vùng địch để lấy cảm giác!” Chưa hết, theo không ảnh có những giàn hỏa tiễn SAM do chuyên viên Liên Xô đang lấp ráp cũng không được oanh kích vì có thể gây thương vong cho chuyên viên lắp ráp. Phi cơ MIG đang đậu hoặc di chuyển, không được oanh kích; Phi cơ MIG đang bay có huấn luyện viên Liên Xô, cho rằng không khiêu khích, không được truy-kích; không được phá hủy runways vì phải để cho MIG-21 cất cánh để tập dợt không chiến (Dog-fight) với Mỹ và nhứt là để cho phi-cơ vận tải hạng nặng AN-2 có sức chở trên 10 tấn đáp xuống Hà Nội thả xuống những trang cụ điện tử cho hệ thống phòng không mà Mỹ và LX rất sợ đi qua biên giới TQ sẽ bị ăn cắp kỹ thuật chế tạo [Trong sách lược Eurasian Great Game phải giúp TQ tạm thời chiếm ngôi vị thứ NHÌ trong một thời gian nhứt định nào đó rồi dìm xuống vĩnh viễn nằm dưới trướng của Nhựt là đàn em trung thành không phản trắc với Mỹ] …Thế nên Hoa Kỳ không dám cho KQ miền nam phi cơ oanh tạc có tầm hoạt động xa sẽ thả vào runways thi hư đại sự, dù rằng họ rất muốn KQVN hy sinh thế cho mấy thằng cu Mỹ nhưng đành chịu, phải dùng người nhà trong thế “Khổ nhục kế” để tiêu hủy hàng tiêu dùng.

Thình lình, Tướng Haig bị lệnh của “Toán hành động đặc biệt” (Washington Special Action Group) gởi qua Việt Nam để điều nghiên tại chỗ, về kho tiếp liệu cuối đường Xa-lộ Harriman bị quân lực VNCH triệt hạ, chiến trận xảy ra ngay trung tâm đầu não MTGPMN (COSVN). Vì đây là hành động vi phạm những điều lệ quy ước của trò chơi chiến tranh. Tướng Haig thảo luận với Tướng Abrams với thái độ cay-cú, xấc láo, Haig nói: “Tôi ghét cay ghét đắng… vì TT Nixon không thể chứng minh sự lỗi lầm tai-hại của mình khi vi phạm hiến quyền gây chiến “Power- Act” chĩ duy nhất dành riêng cho Quốc Hội… còn lệnh lạc thì lề mề chậm chạp không rõ ràng!” Haig chỉ trích như là một chính khách có đủ quyền năng như Harriman chớ không phải là một Tướng lãnh bình thường, Haig là vị Tướng chưa nắm Sư đoàn, không đặc cách mặt trận mà vẫn lên đến Đại tướng… Ai gắn lon?

Tất cả… Haig ám chỉ TT Nixon ra lệnh hành quân phá hủy Căn cứ đầu não của MTGPMN. Người sĩ quan thuyết trình của MACV cho rằng lệnh lạc không rõ ràng từ Washington qua những thủ tục giấy tờ chậm chạp chớ không phải lỗi tại nơi đây. “Chúng tôi nhận được Hai công điện, Một bảo rằng ‘tấn công ngay’– Một bảo rằng ‘phải nhanh chóng rút ra ngay’…Thế Washington muốn chúng tôi làm gì ?” Haig bèn giả-lả: “Ờ!… thì tấn công vào… rồi thì rút ra… có vậy thôi!”. Tướng Abrams thêm rằng, chúng tôi không hiểu gì cả, lúc thì tăng quân VNCH lên 1.100.000, rồi thì sau đó vì ngân quỷ chỉ cho phép rút xuống 100.000 quân để tiết kiệm ngân quỹ. Abrams tức khí: ‘Thế thì cáì cục cức gì Washington muốn? Tôi nghĩ với số quân ít ỏi như vậy, chẳng qua dành cho Đại tá Cavanaugh một công việc chuyên môn về Biệt kích hạn hẹp”.

Ngày 12 March 1970, kế hoạch trò chơi qua giai đoạn mới, Hải Đoàn 759 của Bắc Việt chấm dứt chuyên chở tiếp liệu cho quân họ đến hải cảng Sihanouk Ville, và liền sau đó đổi tên lại là hải-cảng Kompong Som do Tướng Lon Nol sau khi lật đổ Thái tử Sihanouk, và sáu ngày sau quốc hội đi đến quyết định truất phế Sihanouk; Lon Nol bèn gởi khẩn cấp một thông điệp cho Hà Nội thông báo ngay, trong vòng Ba ngày quân đội BV phải rút ra khỏi lãnh thổ Cambodia. Đây là một khúc quanh quan trọng trong cuộc chiến Việt Nam; Nhưng thật ra trong trò chơi nầy, Hà Nội đã dư thừa chiến cụ và tiếp liệu cất giữ dọc theo đường Xa lộ Harriman và họ muốn tái xác định lại một lần nữa chỉ có duy nhất Xa lộ nầy là huyết mạch để chiếm Miền Nam. Nhưng xa lộ nầy rất an-toàn, phi cơ Hoa Kỳ và Nam Việt Nam không đụng đến; Đường Xa lộ nầy xây dựng từ ngày hiệp định trung lập Lào 1962 đến 1966 được 750 cây số, đến 1970 coi như hoàn thành là 3.700 cây số và được an toàn xử dụng trong mọi thời tiết. Đại tá Bùi Tín vẫn tự tin cho rằng: “mặc dù B.52 có oanh tạc trên đường 559 (đường mòn Hồ) nhưng không ảnh hưởng gì tới khả năng yểm trợ chiến trường vì chúng tôi có dư thừa chiến cụ cất dấu dọc theo hành lang của đường mòn”. Tiếp vận do Liên Xô cung cấp qua dollar và nguyên liệu của Mỹ, như Tôi lấy thí dụ từ cuốn quân sử Quân Đội Nhân Dân (PAVN). Về xe Molotova không thôi, chỉ vào mùa khô 1970-1971 có 4.000 chiếc bị phá hủy, trong đó phần nhiều do AC-130B bắn bằng hồng ngoại tuyến tầm nhiệt đã nướng hết 2.432 chiếc (có tất cả 60.8 phần trăm tổng số xe bị kẻ thù phá hủy).

Tóm lại, trung tâm hành quân của Tướng Haig cho phép quân đội Mỹ và VNCH tấn công khắp mọi nơi quân BV có mặt, nhưng chỉ để ‘vui-chơi’ có tiếng vang chớ không phải để hủy diệt hoàn toàn theo như kim chỉ nam: “Everything worked but nothing worked enough” Để đi đến kết luận, vì những điều lệ trò chơi nầy do một Nhóm học giả kiệt xuất của Harriman điều nghiên rất kỹ trước đó khá lâu, nên Bốn đời Tổng Thống có dính líu chiến tranh Việt Nam cũng không hiểu mục-tiêu của chính sách là gì, huống hồ các Tướng lãnh đã tham chiến tại Việt Nam và Iraq? Làm gì họ hiểu nổi thế Siêu Chiến Lược “Eurasian Great Game” của Trùm Đảng-Hội ‘Skull and Bones’ kiêm người Thủ-lãnh của Sáu người bạn nắm vận mệnh thế giới theo sách “The Wise-Men”. Trong Bốn đời Tổng thống nầy, chỉ có TT Nixon là bị kèm kẹp chặt chẽ nhất, [xem hình Lam Sơn 719 thì rõ, Volume-II, Chapter-1] cả bộ tham mưu tại Tòa Bạch Ốc ai ai cũng biết Kissinger được chỉ thị nói xấu Nixon trong mùa tranh cử 1968, nhưng dù ông hay ai làm Tổng thống cũng phải nhận Kissinger làm cố vấn. Siêu Chính Phủ rút kinh nghiệm, hồi đời Kennedy và Johnson; Dù rằng họ bủa vây Kennedy như một con cua có tám cái càng đều là Đảng viên của Skull and Bones, đặc biệt hai cái càng lớn nầy nắm giữ là hai anh em, một ở chức vụ cố vấn Tổng thống là Skull and Bones 40, Mc George Bundy, còn ở Bộ ngoại giao là Skull and Bones 39, William P.Bundy. Nhưng không áp lực được Kennedy qua công điện gởi cho Cabot Lodge ngày 30/10/1963 yêu cầu ngưng hoặc trì hoản cuộc đảo chánh TT Diệm; Còn Johnson gởi công điện cho phép quân đội VNCH được săn đuổi quân đội BV ra khỏi biên giới nhưng bị Nhóm Skull and Bones không cho phép. Vì thế chúng ta cũng dễ hiểu tại sao bằng mọi giá W.A.Harriman phải bảo vệ đường mòn HCM hay xa-lộ Harriman?

QUEENBEE-1

https://hoiquanphidung.com/showthread.php?9009-Phi-v%E1%BB%A5-rescue-b%C3%AAn-L%C3%A0o

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s