“Đỉnh cao trí tuệ?!”

Đoàn Xuân Thu

Xa quê đã lâu, bộ nhớ tiếng Việt của tui ngừng chạy. Có bao nhiêu xài bấy nhiêu nên nghèo dần vì rồi từ từ quên cũng bộn bởi bịnh lẫn.

Bịnh lẫn trước sau gì cũng tới nhưng theo lời khuyên của bác sĩ để nó tới từ từ, không tới ngay cái rụp, là mình phải tập thể dục cái bộ não đang già lão của mình bằng cách đọc.

Ðọc tới, đọc lui, rồi lật xuôi, lật ngược cái chữ ra… là tập thể dục; hay hết biết đó nhe!

Dẫu siêng năng giỏi giắn như vậy nhưng xin thú thiệt là đầu óc tui độ rày sao ngu quá chừng hè?

Tựa đề một bài báo là: “Chân dài 1.76m: Phụ nữ đẹp không làm kinh tế khó hạnh phúc!” mà nghĩ hoài cũng không hiểu mới chết!

Thiệt bấy lâu nay, cứ nghe mấy nhà báo quốc doanh trong nước viết bài, chạy theo lăng xê mấy em hoa hậu phường, quận, huyện, thành phố… là em chân dài tới nách, tui nghĩ dài như vậy là quá xá là dài rồi. Nhưng bài báo nầy tác giả lấy thước ra đo cho biết chân dài 1 m 76. Cỡ hươu cao cổ chớ hổng có thua. Nhưng đọc kỹ thì tác giả nầy nói em cao chỉ 1 m 76 hè.

https://i1.wp.com/baotreonline.com/wp-content/uploads/2018/06/dinh-cao-tri-tue.jpg
Bảo Huân

Thiệt làm nghề viết báo mà láu táu; hổng giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt gì hết trơn hè.

Còn phụ nữ đẹp không làm kinh tế khó có hạnh phúc là sao? Phụ nữ đẹp hay xấu ai không làm kinh tế để sống? (Ðừng làm kinh ‘thế’ là được)

Nhưng ‘làm kinh tế’ là làm gì? Có phải là đi kiếm tiền, làm ăn buôn bán gì đó thì nói huỵch tẹt ra cho rồi, chớ không phải  là em đẹp, lấy được đại gia để ở nhà  ‘chơi’ thôi!

Giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt đi cha nội để cho bà con độc giả mình đừng có hiểu lầm em gái nầy được không nè?

Cái nầy tui không hiểu là do tác giả hành văn rối rắm, nhưng đôi khi có chữ nào mới mới, tui cũng hổng hiểu luôn.

Ngôn ngữ là sinh ngữ, là sống và sanh sôi nảy nở làm tui chạy theo muốn ná thở.

Như tiếng Anh chẳng hạn, theo BBC, mỗi năm nó đẻ thêm ra chừng 1000 từ mới. Tiếng Việt mình nó cũng biết đẻ như tiếng Anh chớ bộ.

Như mới đây, tui thấy một em ‘đẻ’ ra chữ thả thính (?!). Lạ quá, làm tui phải lính quýnh tìm coi nó có nghĩa là gì?

“Thính là rang gạo cho vàng rồi giã mịn. Thính có mùi thơm rất hấp dẫn, vì thế người ta thường dùng để làm mồi câu cá hay đặt vó tôm, vó tép.

Thả thính để nhử cá đến cho mấy em câu. Thì ra, mấy em coi mấy anh là cá tra, cá vồ… thấy là đớp liền hè.

‘Thả thính’ bây giờ lại có nghĩa là cố tình hấp dẫn ai đó, làm cho họ bị lôi cuốn, bị ‘hít hít’; rồi bước chót là tù ti tú tí… và móc ví!

Em bèn soạn ra một số khuôn mẫu về ‘thả thính’ bằng cách chụp hình rồi phụ đề Việt ngữ như “Mận! Anh có muốn vướng bận vì em?” Rồi “Tắc! Mọi thắc mắc về anh em đều muốn biết!” “Dưa hấu! Anh có cất giấu tim em!”

Rồi: “Ðào! Em chỉ muốn bước vào tim anh!” Rồi: “Sắn! Em thật may mắn khi được anh yêu”. “Dứa! Em hứa sẽ bên anh!”

Rồi: “Bơ! Sao anh thờ ơ với em đến thế?’” Rồi “Dâu! Anh có thương em đâu!” Nhưng“Xoài! Vì sao em cứ thương anh hoài!”

Rồi hù “Quýt! Em suýt nữa là quên anh!”  (Người em sầu mộng nầy viết bài đăng báo mà vẫn còn lọng cọng về chính tả! ‘Suýt’ viết bằng chữ ‘sờ’ (suýt) chớ hổng phải là chữ ‘xuýt’ nghe em).

Rồi nhõng nhẽo, ẹo qua ẹo lại, cong cớn “Xoài Mút! Nhớ một chút thôi!”.

Rồi cái nầy tới giai đoạn kịch liệt nè “Mít! Anh vừa khít với tim em!”

(Vừa khít với tim em thì được; chớ vừa khít với cái khác là phải kinh qua thực hành mới biết khít hay không?)

Hồi xưa ông bà mình nói: Trâu tìm cột chớ cột chẳng tìm trâu. Nghĩa là con trai ‘dê’ con gái; chớ con gái dẫu nhìn thấy chàng thèm nhỏ dãi cũng phải vén lên, kẻo đời lại thị phi!

Còn bây giờ thì nam nữ bình quyền, bất luận thằng ‘cu’, cái ‘hĩm’ nào cũng được quyền ‘thả thính’.

Thế nên em nào có muốn ‘thả thính’ xin chỉ cần chụp hình:  mận, tắc, dưa hấu, đào, sắn, dứa, dâu, bơ, xoài, quýt, xoài mút, mít là tui hiểu ngay hè. Ðừng phụ đề Việt ngữ mà chi; coi chừng con sư tử Hà Ðông của tui đọc được là tui vong mạng.

o O o

Rồi mấy tháng trước ở Sài Gòn, có cái vụ dẹp vỉa hè do một tay Phó quận Nhứt  tên ‘Hải’. Hải ‘nổ’ đòi cởi áo về vườn nếu dẹp không được cái vỉa hè của nhà mặt phố bố làm to, do ‘bu’ nó giành chỗ giữ xe.

Sau Hải giận dỗi, nộp đơn từ chức. Nhõng nhẽo mà hổng có quan anh nào can gián hết ráo; đành muối mặt, âm thầm rút đơn để tiếp tục phục vụ nhân dân?! (Vì ngu sao mà nghỉ? Lấy gì ăn?)

Vì Phó Hải, mặt đằng đằng sát khí, rượt người bán hàng rong chạy mất dép; nên được bà con âu yếm đặt tên là “Hải Cẩu”.

Có người cắt nghĩa là Hải chuyên cẩu xe về đồn Công an nhốt nên gọi là ‘Hải Cẩu’.

Nhưng bà con khác nói cắt nghĩa như vậy là không biết, không hiểu hết cái ảo diệu của tiếng Việt mình ở Sài Gòn!

Không đủ ‘đỉnh cao trí tuệ’ để hiểu chữ ‘cẩu’ ở đây là chữ cẩu trong “cẩu xực xí quách” đó nhe!

o O o

Chữ ‘Hải Cẩu’ đã hay rồi chữ ‘Thả Cá Trê’ còn hay hơn gấp trăm lần.

Chẳng qua là mấy cái trạm thu tiền mãi lộ trong nước giờ đây không thèm xài chữ “Trạm Thu Phí” nữa mà đổi thành “Trạm Thu Giá”.

Vậy là có một bác tài xế, lái dừng xe ngay trước mặt em thích ăn ‘rau muống’ đưa ra một cái rổ đựng đầy ‘giá’ sống. Em lắc đầu quầy quậy, ‘em chả, em chả’!

Thấy vậy, bà con mình nói hồi nhỏ tới lớn, tui chưa biết chữ nầy nè. Nó có nghĩa gì vậy cha nội? Thì bà con khác trả lời là đi hỏi thằng “Thả Cá Trê”.

Thêm một từ mới nữa rồi hè. Tiếng Việt trong nước coi bộ uống nhầm thuốc giục sanh sao mà mắn đẻ dữ vậy cà?

Lại nhờ bà con trong nước cắt nghĩa dùm. Thì “Thả Cá Trê” nói lái chữ “Thể Cá Tra”; nghĩa là Thể như con cá tra gặp cái gì cũng đớp hết.

‘Thể’ đây là Nguyễn Văn Thể, đương kim Bộ trưởng GTVT. Cái ghế nầy lúc trước là của Ðinh La Thăng. (Xin lỗi! Xui thấy mẹ!)

Thăng lên tới đâu chưa thấy mà Thăng lại ‘thăng’… vô hộp; đếm tới 31 cuốn lịch. Năm nay thằng chả cũng gần 60 rồi… coi như hổng có ngày ra.

o O o

Tui có thằng bạn học cũ thời trung học, mới được con cái bảo lãnh qua Úc nầy định cư. Họp bạn trường xưa, lớp cũ bù khú, lúc lời qua tiếng lại; thằng bạn già nầy có xài vài tiếng hơi là lạ cái lỗ tai.

Thì thằng bạn khác rầy là: “Mầy đừng có xài chữ VC”.

Bất ngờ bị ‘xì nẹt’, nai tơ ngơ ngác, nó hỏi lại: “VC, bộ tụi nó cũng có chữ nữa hay sao? Dốt thì làm gì có chữ đâu cha nội?!”

Và trận cãi lộn bùng nổ dữ dội. Nhậu, tui kỵ nhứt là bạn bè cự cãi! Tranh luận thì được. Vì sợ văng miểng, tui bèn đứng chính giữa làm trọng tài.

“Vậy mầy cắt nghĩa cho tao vài chữ như ‘ùn chứ không tắc’ là gì?” Thằng bạn mới qua nói: ‘Kẹt xe’. Rồi ‘giải phóng mặt bằng’ là gì? Là ‘cướp đất’!’ ‘Lợi ích nhóm là gì?“Là kết bè, kết đảng để ăn cắp của công?”

“Rồi đồng chí trên nằm trên giường với vợ đồng chí dưới là gì?” “Là nằm nghỉ mệt!”

Thằng bạn từ Việt Nam mới qua, cạn ly rượu rồi mếu máo, lấy tay gạt nước mắt: “Mấy thằng bây may mắn chạy được trước, tao chưn ướt, chưn ráo mới qua, không thương thì thôi; nỡ nào tụi bây xúm lại ăn hiếp tao?”Tao là cái tự điển chạy bằng cơm nè!”

“Tao hồ nghi, xa quê lâu, tiếng Việt tụi bây chắc quên hết cả rồi. Trước khi nghỉ chơi, tao cho tụi bây thêm vài chữ mới nữa về nhà mà gặm nhé. Ðừng có chụp mũ tao! Oan tao lắm… Hu hu!”

Hổm, con tao dắt đi rừng chơi bị lạc, tao nói: “Chủ nghĩa xã hội và thời kỳ quá độ”.  Nó cũng không hiểu; tao phải cắt nghĩa cho con tao nghe: “ Chủ nghĩa xã hội là “Ði hoài không tới!”; còn “Thời kỳ quá độ!” nghĩa là “xà quần, xà quần; không biết đường ra!”

Mai mốt hết giận, rủ… tao sẽ nhậu nữa. Nhưng lúc nào tao nói ‘Ðỉnh cao trí tuệ’ thì ý tao muốn nói là: “Ngu chết mẹ đó nhe!”

DXT – melbourne

http://baotreonline.com/dinh-cao-tri-tue/

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s