Đồi 30 Hạ Lào (kỳ 7)

doi-30-ha-lao3

Trương Duy Hy
Giải thưởng Văn học Nghệ thuật Tổng Thống VNCH 1972

Kỳ 7

Kỷ luật của tiểu đoàn 2 dù

Ngày 18-2-71, từ 9g00 chúng tôi đã xếp hàng khẩu 2 và móc dây vào súng. 9g30 Sky-Crane đến bốc về Ðông Hà.

Ngay sau đó, Cộng quân pháo kích lai rai bằng đại bác, tuy vậy cũng chưa có quả nào rơi vào giữa căn cứ.

Thiếu Úy Thiện kiểm kê xong số đạn còn tồn kho, vào báo cáo:

– Trình Ðại Bàng, tôi để ý từ hai hôm nay có mất một số đạn chiếu sáng, hôm qua 4 quả, hôm nay 7 quả nữa! Mới có hai ngày mà mất 11 quả! Tôi trình với Ðại Bàng để Ðại Bàng quyết định biện pháp canh gác… chứ nếu không thì e rằng với cái đà này đạn chiếu sáng thất thoát nữa.

– Lính nào ăn cắp anh có biết không?

– Tôi không biết, vừa rồi tôi có dò hỏi nhưng chịu!

– Có lẽ pháo thủ của mình ăn cắp (?) vì chỉ có pháo binh mới biết cách tháo đạn lấy dù chứ lính thường làm gì biết tháo?

– Chưa chắc đâu Ðại Bàng ơi! Tiểu Ðoàn 2 Dù cũng có một số binh sĩ trước kia ở Pháo Binh. Ðại Bàng cho điều tra thử.

Tôi gọi TSI Bình, Thường Vụ Pháo Ðội vào và chỉ thị điều tra vụ mất đạn.

Sau một hồi dò hỏi, TSI Bình vào cho tôi biết:

– Thưa Ðại Úy, có 11 quả đạn chiếu sáng vứt ở mé Nam bãi đáp trực thăng, bên trong quả đạn đã rỗng ruột. Có dấu ai đã gỡ lấy dù ra rồi. Tôi có điều tra và lính mình thì không ai lấy cả vì biết Ðại Úy cấm ngặt từ hồi ở Ðồi 37 Ðại Lộc nên không đứa nào dám liều mạng để bị đập.

Tôi bực mình hết sức và đi ngay qua BCH/TÐ2 Dù trình với Trung Tá Thạch:

– Thưa Trung Tá, đáng lẽ tôi không muốn trình với Trung Tá, nhưng tôi sợ có thể xảy ra tai nạn, nên xin Trung Tá lưu ý các binh sĩ đừng tháo dù ở đạn chiếu sáng 155 ly.

– Sao anh biết lính tôi tháo dù?

– Thưa Trung Tá, hôm qua chúng tôi mất 4 quả, hôm nay mất 7 quả, chỉ có 2 ngày mà mất 11 quả! Bây giờ 11 cái vỏ còn vất ở mé đồi. Sự thật tôi chỉ sợ nguy hiểm thôi. Lỡ lúc tháo dù bị thương, bị chết… xin máy bay triệt thoái không phải là dễ.

– Cái này chắc lính pháo binh các anh gỡ chứ chẳng ai vào đó. Bọn lính tôi làm gì biết mà tháo dù.

– Tôi cũng nghĩ như Trung Tá, nhưng xin Trung Tá thử cho điều tra xem, có thể vài tên trước kia ở Pháo Binh chăng?

Trung Tá có vẻ bực mình lắm. Ông cho gọi Trung Úy Ban 2 đến và chỉ thị điều tra ngay.

Tôi trở về Ðài Tác Xạ mà thật tâm chẳng yên lòng tí nào.

30 phút sau, một binh sĩ Dù đến gọi tôi qua gặp Trung Tá.

Ðến nơi, tôi thấy một binh sĩ Dù (anh ta vẫn thường giữ nhiệm vụ đánh dấu bãi đáp và ra thủ hiệu cho các loại trực thăng lên xuống căn cứ) ngồi trên ghế — cạnh anh một binh sĩ khác đang dùng tondeuse ủi trọc cả đầu và ủi sạch luôn hai hàng lông mày của anh!…

ky-luat-tieu-doan-2-du2
Pháo binh trên cứ điểm

Vừa gặp tôi, Trung Tá Thạch phì cười — vừa trỏ về phía anh trọc đầu bảo tôi:

– Thủ phạm! Ðích thị hắn là thủ phạm đã tháo đạn chiếu sáng của anh để lấy dù! Tôi mới đập một trận nên thân và cho cạo trụi lủi hết! Dại quá là dại… Tháo một cây dù có lợi gì đâu… nhỡ nó nổ một phát thấy mẹ…! Nhưng nó khai ông TSI Thường Vụ của anh cho?

Tôi giận run cả người! TSI Bình của tôi lại cả gan đến thế ư? Tôi liền cho gọi TSI Bình qua đối chứng. TSI Bình quả quyết không cho, vì sợ tôi phạt, nhưng thấy anh ta hay giúp đỡ Pháo Ðội trong những lần nhận tiếp tế nên có bảo rằng anh muốn lấy dù thì hãy vào xin Ðại Úy tôi.

Một đằng vì tình cảm, một đằng vì nghĩ đến công giúp đỡ của chính mình nên đã tự hiểu ngầm với nhau… đưa đến kết quả tự tiện phá đạn lấy dù. Tuy nhiên, anh ta chỉ chịu lỗi tháo hai quả đạn thôi, số còn lại do người khác tháo chứ không phải anh.

Chỉ trong phút chốc, 6 cây dù được mang trả lại Pháo Ðội! Với sự điều tra nhanh chóng của Ban 2 TÐ 2 Dù như thế, đã làm cho anh em chúng tôi khâm phục vô cùng.

Thấy các binh sĩ Dù bị Trung Tá phạt nặng quá, tôi đâm thương hại, ngỏ lời xin:

– Thưa Trung Tá, dầu sao việc đã dĩ lỡ, xin Trung Tá tha cho các anh ấy để hòa khí giữa các pháo thủ và binh sĩ của Trung Tá vui vẻ hơn. Các anh ấy đã nhận lỗi, Trung Tá la là đủ cho các anh ấy sợ rồi.

– Ồ! Nói như anh hỏng mất, kỷ luật là kỷ luật. Tiểu Ðoàn tôi phạt như thế này là nhẹ nhất đấy, ở trỏng (ý Trung Tá muốn nói lúc ở trại Phi Long trong Sài Gòn) tôi còn đập bằng cây sắt chứ thế này thấm gì!

Sau đấy tôi vào hầm Ðại Úy Hạnh… Lúc nào gặp Ðại Úy cũng thấy Ðại Úy bận rộn, hết bốc máy này liên lạc với các Ðại Ðội tiền đồn đến bốc máy kia liên lạc về Bộ Tư Lệnh Sư Ðoàn Dù. Dường như Ðại Úy là tượng trưng cho một điều hợp hoạt động của toàn bộ Tiểu Ðoàn 2 Dù.

Thấy tôi bước vào hầm, Ðại Úy Hạnh trở vào chiếc ghế bên cạnh mời tôi ngồi và đưa thuốc cho tôi hút…

Lát sau gài ống liên hợp vào máy xong, Ðại Úy quay sang tiếp tôi. Nhân tiện tôi ngỏ ý e ngại những việc không hay vừa xảy ra giữa các binh sĩ Dù và Pháo Ðội tôi… từ việc không cho nước uống đến việc tháo gỡ đạn chiếu sáng…

– Anh đừng ngại gì cả. Tiểu Ðoàn chúng tôi có truyền thống kỷ luật từ khuya rồi. Chúng nó biết lỗi khi phạm lỗi thì chịu kỷ luật, không kêu ca than oán gì cả. Cái hay là ở chỗ đó. Tôi sống với binh chủng này đã lâu, tôi biết, nó không dám hỗn với các anh đâu mà ngại.

– Thật ra, tôi chỉ e hòa khí giữa pháo thủ tôi và binh sĩ Dù bên này không còn đẹp nữa — Vì thấy Trung Tá làm dữ quá!

– Ông Già bên này nghiêm lắm… không có sao đâu.

Phao binh nhay du tai Lao nam 1971..jpg
Pháo thủ

Kế đó, Ðại Úy hỏi thăm tin tức gia đình tôi, thuật lại việc làm bận rộn của Ban 3 Tiểu Ðoàn 2 Dù từ lúc đặt chân đến căn cứ này… kể lại vài mẫu chuyện chiến đấu với những kinh nghiệm rút tỉa được tại đất Chùa Tháp. Thôi thì đủ chuyện hàn huyên… nhờ đó mà tôi hiểu được Ðại Úy Hạnh nhiều hơn và tôi thầm cảm mến, khâm phục bởi các chiến tích mà Ðại Úy đã gặt hái…

Rời Ðại Úy Hạnh, tôi trở về Ðài Tác Xạ vừa lúc Trung Úy Kim túc trực bên máy vô tuyến, xin bắn tối đa cho Tiểu Ðoàn 39 Biệt Ðộng Quân. 

Yểm trợ cứu nguy Tiểu đoàn 39 Biệt Động Quân

Bấy giờ, tại mặt Ðông Bắc, Tiểu Ðoàn 39 BÐQ càng lúc càng chạm súng mạnh với địch. Pháo Ðội tôi sử dụng hai khẩu 4 và 3 liên tục yểm trợ.

Song song với tác xạ này, 3 khẩu đại bác còn lại hướng thẳng về căn cứ Hỏa Lực 31 bắn suốt ngày. Pháo Ðội C 3 Dù, vài khẩu hướng về tiền đồn Ðông Nam yểm trợ cho các Ðại Ðội của Tiểu Ðoàn 2 Dù, số còn lại cũng dốc hẳn cho căn cứ Hỏa Lực 31. Có thể nói, hôm nay số đạn tiêu thụ cao nhất — mặc dầu với 5 khẩu, chúng tôi đã bắn từ 6g30 đến 19g00. 1,000 quả đạn kịp thời gởi đến bổ sung với một móc hậu nước.

Chưa bao giờ Pháo Ðội chúng tôi vất vả bằng ngày hôm nay! Trời lại không trăng, chúng tôi vừa tác xạ, vừa dọn bãi đáp, vác đạn và xếp nạp vào hầm đến 21g00 mới xong.

Ngày 19-2-71, vòm trời Hạ Lào vẫn trong sáng, nhưng tại Khe Sanh thì sa mù xuống thấp, dày đặc, đứng cách nhau 5 thước không nhìn thấy nhau. Các phi vụ tiếp tế đều bị hủy bỏ. Chỉ có vài trực thăng và phản lực jet hoạt động rời rạc yểm trợ cho các cánh quân bạn xa căn cứ chúng tôi. Lúc bấy giờ Pháo Ðội chúng tôi mới thấy giá trị lời tiên đoán thời tiết do Thiếu Tá Tiểu Ðoàn Trưởng báo động hôm trước.

Nhờ đã tích trữ sẵn nước, chúng tôi không phải vất vả xuôi ngược tìm nước! Ðồng thời, mức độ tác xạ không thể vì thiếu tiếp tế mà đình chỉ.

Tờ mờ sáng, chúng tôi đã tác xạ yểm trợ cho Tiểu Ðoàn 39 BÐQ mãi đến ngày 20-2-71, không còn nhận điện văn xin yểm trợ của Tiền Sát Viên của Tiểu Ðoàn này nữa, chúng tôi mới chấm dứt nhiệm vụ.

Tin tức Tiểu Ðoàn 39 BÐQ anh dũng chiến đấu với địch đến viên đạn cuối cùng rồi phân tán mỏng chứ không một ai đầu hàng địch, phút chốc đã bay khắp nơi.

Vì không có nhiệm vụ trực tiếp yểm trợ cho Tiểu Ðoàn này nên chúng tôi không rõ tình hình chi tiết — ngoài hai hôm nay, đặc biệt Pháo Ðội tôi có tác xạ tăng cường cho Tiểu Ðoàn 64 PB nên qua máy PCR-25 của Trung Úy Kim, chúng tôi được biết: về sau, một số binh sĩ Tiểu Ðoàn 39 BÐQ nhập chung với Tiểu Ðoàn 21 BÐQ do Thiếu Tá Hiệp chỉ huy cách đó không xa.

Sáng ngày 20-2-71, một trực thăng bị phòng không địch bắn trúng máy, sà thấp… lướt đến bãi đáp. Nhân viên phi hành thoát vội ra ngoài, không ai bị thương tích.

Chiều lại, thêm một trực thăng khác ngộ nạn, cố gắng đáp xuống căn cứ chúng tôi. Một nhân viên phi hành bị thương nhẹ.

Hầu hết các nhân viên phi hành đều là quân nhân Hoa Kỳ, họ được di tản về Khe Sanh không quá 10 phút sau khi đáp xuống căn cứ chúng tôi.

Hôm nay chúng tôi tiếp nhận trên 1,000 quả đạn, ngay lúc mực độ đạn còn lại của Pháo Ðội xuống dưới mức an toàn tối thiểu. Chúng tôi còn được nhận thêm nhiều đầu nổ cao cần thiết dùng yểm trợ cho những đơn vị bạn bị tràn ngập — nếu có lời xin, cũng như sử dụng cho những mục tiêu đòi hỏi đạn nổ cao.

ky-luat-tieu-doan-2-du
Pháo binh tác xạ

Ðêm đến, bắt đầu từ 19g00 hỏa châu được thắp sáng cả bầu trời. Bốn hỏa châu liên tục… liên tục… soi rõ chiến trường hướng Bắc, nơi Tiểu Ðoàn 21 BÐQ đang cầm cự với địch.

Rạng ngày 21-1-71, các tiền đồn căn cứ Hỏa Lực 31 đều bị địch quấy phá. Sĩ quan liên lạc của Ðại Ðội 330 liên tiếp gởi điện văn xin tác xạ nới rộng vòng đai an ninh cho các tiền đồn này. Sau đó, 330 báo về cho chúng tôi biết nhờ vào các tác xạ của chúng tôi, lại thêm một kho đạn địch phát nổ ở Tây Bắc căn cứ.

Suốt ngày, Ðài Tác Xạ làm việc không nghỉ. Hết bắn cho căn cứ Hỏa Lực 31 đến tác xạ cho Tiểu Ðoàn 21 BÐQ và tiền đồn của Tiểu Ðoàn 2 Dù. Tại khẩu, nhân viên vất vả không kém. Nhiều khi phải quay càng súng để hỏa lực không tập trung, nâng cao hiệu quả.

Cùng lúc, tại căn cứ Hỏa Lực 30 chúng tôi, Cộng quân bắt đầu gia tăng pháo kích bằng súng cối 82 ly, tăng cường thêm cho các khẩu đại bác của chúng — Có lẽ vì hiệu quả đại bác của chúng hầu như vô hiệu đối với vị trí “thuận lợi” của chúng tôi.

Ở bãi đáp, mấy chiếc trực thăng ngộ nạn được triệt thoái về Khe Sanh để lại một khoảng đất rộng rãi, sẵn sàng đón nhận tất cả tiếp liệu phẩm tái tiếp tế trong kỳ tới.

Khi trời nhá nhem tối, đang lúc nhân viên Khẩu Ðội tháo gỡ các kiện đạn, nạp, mang di chuyển vào kho, một trực thăng từ xa lảo đảo lao đến và may mắn, vừa tới bãi đáp thì cánh quạt ngưng quay… trên cao khoảng hơn 1 thước, trực thăng rơi xuống, lắc lư trên đất qua hai càng mỏng manh dọc theo thân trực thăng, rồi nằm yên bất động! Phi hành đoàn thoát vội ra hai bên hông, khom người chạy nhanh tìm chỗ nấp, làm cho nhân viên Pháo Ðội một phen hoảng hốt nhảy xuống các hầm ven bãi đáp.

Ngày 22-2-71, khoảng 9g00 hơn, chúng tôi bó gọn khẩu 5 triệt thoái về Ðông Hà và tiếp nhận khẩu 2 đã sửa chữa xong đặt vào vị trí cũ.

Hôm nay, Cộng quân lai rai pháo kích suốt buổi sáng, nhưng vẫn chưa có quả đạn nào lọt vào giữa vị trí.

Tiếng «départ» đại bác 105 ly của địch nghe rõ mồn một ở hướng Bắc căn cứ, khoảng cách ước lượng từ 3500 đến 4000 thước, khuất sau hai ngọn núi thấp — mà từ căn cứ Hỏa Lực 30 chỉ nhìn thấy đỉnh thôi. Có lẽ chúng đặt súng bên kia triền núi thứ hai (?). Pháo Ðội chúng tôi và PÐC 3 Dù liên tục phản pháo, song chẳng có hiệu quả gì.

Tôi bảo Kim liên lạc với Tiền Sát Viên Tiểu Ðoàn 21 BÐQ hỏi xem bên đó có quan sát được hướng «départ» của đại bác địch không?

Kim dùng vô tuyến gọi và được bên kia đáp:

– Chúng tôi cũng nghe tiếng “départ” gần nhưng không thấy dấu hiệu mục tiêu, vì ở đây bị cây rừng che lấp…

Việc xác nhận vị trí của địch thật là khó khăn. Vả lại Tiền Sát Viên của Tiểu Ðoàn 21 BÐQ lại ở dưới hố, tiếng vang của núi rừng không thể cho anh ta một suy đoán chắc chắn về hướng và tầm xa chính xác. Tuy nhiên, chúng tôi vẫn nhận được mục tiêu với sự cố gắng ước lượng của Tiền Sát Viên này gởi về.  Phối hợp với nhận xét của tôi và Trí, chúng tôi tính yếu tố phản pháo ngay.

Kết quả, chúng tôi vẫn không làm câm họng được đại bác địch. Tôi có cảm tưởng như thằng mù quờ cây gậy đập lưng kẻ thù. Nhưng nghĩ cho cùng có đập như vậy còn hơn không, và ít ra, cũng có tiếng gọi là đáp lễ.

(còn tiếp)

(*) Trần Vũ đánh máy lại tháng 11-2018 từ bản in của Nxb Đại Nam 1980.

(**) Lexique: Tiểu Đoàn (TĐ), Bộ Chỉ Huy (BCH), Pháo Binh (PB), Pháo đội C (PĐC), Trung Sĩ Nhất (TSI), Trung Sĩ (TS), Hạ Sĩ Nhất (HSI), Hạ Sĩ (HS).

(***) Ảnh minh họa sưu tập từ Beaufort County Now, Dòng Sông Cũ, Hoàng Sa, Pinterest, Cherrieswriter, vuhmai.blogspot, Getty Images, Militaria, Nam magazine và vnaf.

Kỳ sau

Đối thoại với cộng quân và khả năng pháo binh địch

Nguồn: http://baotreonline.com/doi-30-ha-lao-ky-6-2/

Advertisements

2 thoughts on “Đồi 30 Hạ Lào (kỳ 7)

  1. Kính gửi các chú bác,
    Con muốn tìm tin tức người thân đã hy sinh trong mùa hè đỏ lửa 1972 ..
    Họ tên : Nguyễn Văn Xênh, gốc người Bến-Tre. Chú sanh năm 1940, khóa 17 Thủ Đức, chức vụ đại úy, trung đoàn 42, sư đoàn 18 bộ binh (quân phục bên vai trái có hình con cọp) .. Những năm 70, 71 chú đã tham gia những trận đánh từ Dakto đến Tân Cảnh và điểm cuối là Charlie. Chú đã hy sinh trên ngọn đồi Charlie ngày 24.04.1972 và sau đó được thăng chức thiếu tá.
    Trước mùa hè đỏ lửa, chú có về thăm gia đình ở Long-Xuyên 1 ngày, đó cũng là lần sau cùng.
    Sau khi ngọn đồi Charlie bị VC bao vây và chiếm đóng, thân nhân không rõ chú ấy đã hy sinh thế nào .. hoặc bị thương rồi bị B52 của Mỹ thả xuống để khử VC rồi mất xác hoặc đã bị VC bắt và thủ tiêu ?!
    Bí ẩn đó sau hơn 46 năm vẫn là dấu chấm hỏi lớn !?
    Con ước gì tìm được đồng đội để biết rõ hơn cái chết của chú ấy ! Xin liên lạc về riengmotgoctroi@outlook.de
    Con chân thành cảm ơn !
    Tâm (Germany)

    Like

    1. Bạn oy, theo mình biết thì đơn vị cố thủ tại Đồi Charlie là Tiểu Đoàn 11 Nhảy Dù, chứ không phải SĐ 18 Bộ Binh…Nên có lẽ bạn tìm hiểu theo hướng cựu quân nhân Nhảy Dù sẽ có thể có thông tin hữu ích hơn chăng!

      Ngoài ra, nếu trên vai áo là huy hiệu hình Cọp thì vậy là lại thuộc binh chủng Biệt Động Quân, chứ không phải Nhảy Dù hay Bộ Binh…Rất hy vọng bạn tìm được thông tin về chú Xênh sớm bạn nhé!!

      Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s