Phan Châu Đông Phương – TẤM THẺ BÀI CHO NGƯỜI NẰM XUỐNG

Phan Châu Đông Phương

fallen-warriors.jpg

Cố Nhân hởi !
_Sao đành lòng xa lánh?
_Sao mang về phuơng ấy cả niềm thuơng ?
_Sao mang theo những khúc nhạc thiên đuờng….
_Đành bỏ lại một chuyện tình dang dở !!!…
( trích thơ )

Hơn 38 năm trôi qua, Anh và Tôi đã thực sự xa nhau, Anh thì an nghĩ nơi vùng trời quê Mẹ; còn tôi tảo tần xuôi nguơc.. và lầm lũi với kiếp sống tha huơng. Hôm nay trí tuởng bỗng phiêu bồng, hoài niệm về những dĩ vảng mênh mang, nhớ những ngày thơ âu. về bạn bè, về tình yêu thuở đầu đời, và nhiều …. nhiều lắm những kỹ niệm một thời đã qua….

Nếu như trong mỗi con nguời, có một góc nào đó để lưu giữ những kỹ niệm đẹp; thì góc nhỏ đó trong tôi có hình ảnh của Anh: một chiến sĩ Cop Biển oai hùng. Anh sanh ra và lớn lên nơi miền phù sa sông Hậu, cuộc sống rất bình dị, bình dị như cuộc đời thầm lặng của Anh. Bản chất uỹ mị, Anh càng uỹ mị hơn, bởi vì luôn đuợc yêu thuơng và che chở trong vòng tay nguời Me. Anh cũng có tình yêu tuổi học trò, lãng mạng, tình tứ, cũng làm thơ, thổi sao……cũng thuơng thuơng, nhớ nhớ; những tuỡng cuộc tình có kết quả tốt đẹp, nhưng rồi lại dỡ dang, cũng vì 4 chữ ” Môn dăng – Hổ đối “. Mất đi tình yêu thứ nhứt, đã để lại đời Anh một dấu ấn …..  bởi nguời con gái mang tên Thiên Huơng !!!

Năm1963, anh ý thức đuợc bổn phận nguời trai trong thời chiến, hăng hái lên đuờng nhập ngũ vào truờng HSQ Đồng Đế ( Nha Trang ). Sau thời gian đuợc tôi  luyện ở quân truờng , để trở thành những chiến sĩ can truờng, với tinh thần “Vị Quốc Vong Thân”…

Anh đã chọn binh chũng TQLC, làm huớng đi của đời mình .. và Anh cũng hiểu đuợc rằng, mỗi người lính trực tiếp tham chiến, họ sẳn sàng lấy cái chết để bảo tồn Danh Dự Quốc Gia, đối với Anh sự suy nghĩ đó cũng không ngoại lệ …

Từ đó, Anh bắt đầu nhập cuộc,…vui với cái vui của bạn bè; khóc khi đồng đội đã ngã xuống, bỏ mình cho cuộc chiến Quê Huơng , họ là những người đã cùng Anh “Vào Sanh ra Tử”… Anh đã đẫy lùi dĩ vảng bỏ đi tánh uỹ mị . Đời chinh nhân đã tập cho Anh một cuộc sống hùng mạnh, buớc chinh nhân Anh đã theo đơn vị đi khắp vùng đất nuớc, nơi nào có CS là nơi đó màu áo rằn ri …

Rồi một dịp tình cờ rất dễ thuơng, Anh đã gặp một nguời con gái cùng  quê với Anh, mà còn là đồng nghiệp của Anh nữa, họ gặp nhau trong những ngày khói lữa dậy trời Nam; chiến tranh trong thành phố, mùa Xuân Mậu Thân 68. Bản chất thật thà, đôn hậu, Anh không tán tỉnh, không văn chuơng hoa mỹ, mà chỉ nhin..thỉnh thoảng cuời nhẹ; nhưng có lẻ họ có chung một nổi cãm thông, lớn lên trong chiến tranh, những nguời lính tác chiến rày đây mai đó, sự sống và cái chết chỉ là ” Đường tơ kẻ tóc “, nên nguời con gái ấy đã đón nhận tình yêu của Anh với tất cã tấm lòng .

Những tình thư của lính, đuợc viết từ vùng hỏa tuyến xa xôi; chuyển về cho nguời bạn gái hậu phuơng ,mỗi địa danh xa lạ đuợc ghi bên góc trái của tờ thư, cũng đũ làm tim tôi se thắt ….
…P hởi ! Nguời ơi có biết không?
_ Mà sao “tình đồng nghiệp” cứ mãi xuôi giòng,
_ Anh thì rất nhát, nên không dám ngõ …
_ Còn em ác lắm, tỉnh như không !!!
Rồi có một ngày tôi đón nhận một cánh thư; linh tính như báo cho tôi một điềm Gở, sẽ có gì đó không may …
… ” Cuộc chiến ngày càng sôi động, Anh cứ đi và đi mãi … Anh uớc mong sao đất nuớc sớm đuợc yên bình để tình người không ly tán. Như vậy Em Tôi hỏi bao giờ có Hồng Thiệp gửi bạn bè ???
_ Anh xin trả lời: CHỜ

28 tuổi đời – gần 10 tuổi lính; cái tuổi mà con nguời đang buớc vào giai đoạn hưng phấn nhất; cũng là lúc Anh giũ sạch Bụi Hồng Trần!!! Một ngày định mệnh khủng khiếp nhất của đời Anh, đạn pháo vô tình đã cuớp đi mạng sống và tuổi thanh xuân của Anh, để lại bao thuơng tiếc cho nguời thân và bạn bè…

Tôi đã đến nhà quàn Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hoà để thăm Anh lần cuối. truớc khi gia đình mang anh về nguyên quán. Nhìn tấm thẻ bài lung linh qua ánh nến NVS 64A729467, với loại máu OR+, tôi không sao cầm đuợc nuớc mắt …
Thế là hết, cánh cửa một đời nguời đã khép, Anh không còn trên cõi đời
nầy nữa, Anh đã thật sự bay xa, đến một nơi không có chiến tranh, không có hận thù , bon chen và phiền muộn …
Anh đã đuợc những gì và mang theo những gì cho Anh???
_ Danh vọng? (chỉ là phù phiếm)
_ Tiền tài? (chỉ là ảo tưởng)
_ Tình yêu? (không giữ đuợc)
_ Người thân và bạn bè: cũng đành vĩnh biệt chia tay !!!

Hành trang cuối cùng của đời Anh là 1 cỗ áo quan, được thêm chữ “CỐ ” với hàng chử “TỔ QUÔC GHI ƠN” và phủ lá cờ vàng 3 soc đỏ …
Cố Th/s I NVS, Anh có nghe gì không??? Bài viết hôm nay như một lời tưởng niệm và nhớ về Anh, hãy an nghỉ, đừng vấn vuơng, đừng lưu luyến, tất cả những muộn phiền, hãy bỏ lại sau lưng, hãy mở rộng trái tim ôm hết nguời thân và bạn bè làm hành trang quý báu nhất của đời Anh

Xin “ngữa mặt nhìn trời”, cầu mong Thượng Đế đừng để nguời thân của Anh (kể cả Tôi) và bạn bè …bị xô đẩy vào vòng nghiệt ngã của thế gian.

Mùa Đông 2009.
Phan Châu Đông Phương.

nguồn: http://tqlcvn.org/dsst2010/dsst2010-tamthebai-chonguoi-namxuong.htm

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s