Thủ Đô Sài Gòn – Những ngày khó quên…

Apr 4, 2021

Trước Nhà Thờ Đức Bà ở Sàigòn. Hình chụp qua YouTube.

DAVID TRAN

Miền Nam Việt Nam trù phú và thịnh vượng vào bậc nhất ở vùng Đông Nam Á châu lúc bấy giờ nên Sàigòn mới có tên gọi là “Hòn Ngọc Viễn Đông”.

Cuộc sống của dân chúng Miền Nam Việt Nam trước năm 1975 sung túc, phồn thịnh và văn minh hơn các nước láng giềng bên cạnh như Singapore, Thái Lan, Đài Loan, Đại Hàn, Phi Luật Tân, Hong Kong, Mã Lai Á…rất nhiều.

Tài xế taxi nuôi con học trường Tây

Một Công Chức làm việc cho Chính Phủ có đủ tiền để nuôi cả nhà gồm có bốn người cho tới sáu hay tám người trong gia đình. Con cái của người dân được học trường công không tốn tiền. Con cái của Quân nhân thì được chính phủ chu cấp để ăn học cho đến 18 tuổi. Nếu ai rủi có bệnh hoạn gì thì đi nhà thương công, còn được gọi là Nhà thương thí, cũng không mất tiền và ở đâu cũng có. Nếu ai không muốn đi nhà thương công mà đi nhà thương của tư nhân thì tùy ý.

Ngoài ra dân chúng còn hưởng được một nền tự do dân chủ khi sống dưới chế độ Việt Nam Cộng Hòa cộng với một nền kinh tế ổn định và đời sống an sinh xã hội thì đầy đủ. Nói tóm lại là người dân Việt Nam Cộng Hoà cảm thấy hạnh phúc vì cuộc sống từ tinh thần đến vật chất của họ khá là đầy đủ.

Người chị của tôi lúc còn đi học ở trường Regina Pacis tại Sàigòn có người bạn học mà Ba của chị ấy là tài xế lái xe taxi. Chị ấy thường tới nhà tôi chơi với chị của tôi và kể về việc Ba của chị ấy lái taxi nuôi ba chị em của chỉ ăn học. Trường Regina Pacis là trường tư Công giáo dạy học theo chương trình Pháp cho tới Tú Tài. Chạy xe taxi mà đủ tiền cho con học trường Tây thì đủ chứng tỏ là đời sống của dân chúng ở miền Nam khá như thế nào rồi.

Gia đình tôi có tiệm buôn bán nhỏ, nhưng Ba tôi cũng mua được chiếc xe hơi hiệu Simca của Pháp để chở cả nhà đi Cấp tắm biển vào mỗi chiều Thứ Bảy. Trong nhà tôi thì lúc nào cũng có người giúp việc làm việc trong nhà để Mẹ tôi rảnh tay lo việc buôn bán.

Kể từ năm 1974, học sinh miền Nam thi theo lối trắc nghiệm và được chấm điểm bằng máy điện toán IBM. Đầu năm 1975 Trường Tư Thục Hưng Đạo của Thầy Hiệu trưởng Nguyễn Văn Phú ở đường Cống Quỳnh đang chuẩn bị chương trình giảng dạy qua truyền hình giống như nước Nhật thì bị mất nước vào tay cộng sản nên phải ngưng.

Đường phố Sàigòn trước 1975. Hình chụp qua YouTube.

Xe hơi La Dalat

Thành phố Sàigòn trước ngày 30 tháng 4 năm 1975 rất nhộn nhịp vì có rất nhiều xe hơi chạy trên đường. Dân chúng ở Sàigòn lúc đó khá giả nên họ tiêu thụ xe hơi rất nhiều. Ngoài việc nhập cảng xe hơi từ ngoại quốc, Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa đã bắt đầu sản xuất được xe hơi kể từ đầu năm 1970. Điển hình là Công ty Xe hơi Sàigòn hàng năm đã sản xuất được hơn một ngàn chiếc xe hơi La Dalat. Nhưng đến cuối tháng 4 năm 1975 thì phải ngưng sản xuất vì bị cộng sản miền Bắc xâm chiếm miền Nam.

Xe La Dalat có bốn kiểu khác nhau với 60% bộ phận quan trọng được nhập cảng từ nước Pháp và 40% còn lại là phụ tùng được sản xuất trong nước. Đây là loại xe được dân chúng miền Nam ưa chuộng vì ít hao xăng và dễ thay thế các bộ phận bị hư. Trong lúc Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa đã sản xuất được chiếc xe hơi La Dalat thì ông tổ của hảng xe Hyundai bây giờ còn đang làm ruộng ở một vùng đất xa xôi hẻo lánh nào đó của Đại Hàn.

Bắt đầu từ năm 1973, Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa đã tìm ra được vài giếng dầu ở thềm lục địa ngoài khơi Vũng Tàu. Miền Nam Việt Nam chưa kịp khai thác vì chiến tranh vẫn còn đang tiếp diễn thì Cộng quân từ miền Bắc đã tràn vào xâm chiếm miền Nam. Kể từ khi chiếm được miền Nam từ Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa vào ngày 30 tháng 4 năm 1975, Cộng sản Việt Nam đã kéo nước Việt Nam thục lùi hơn 50 năm so với các nước láng giềng.

Cộng sản Việt Nam đã dùng vũ lực để cưỡng chiếm cho bằng được miền Nam Việt Nam nhưng không bao giờ và sẽ không bao giờ họ chiếm được lòng dân. Dân chúng đã yêu một chế độ biết nghĩ đến và lo cho dân như Việt Nam Cộng Hòa từ lâu rồi và họ sẽ luôn giữ thái độ tin yêu đó mãi mãi suốt cuộc đời của họ.

Saigon Xe Hơi Công Ty. Hình chụp qua YouTube.

Người Sàigòn hiền hòa, học thức

Người dân sống dưới chế độ Việt Nam Cộng Hòa rất hiền hòa, có học thức, có tình người, biết yêu thương đồng loại nhất là đồng bào với nhau. Từ trong gia đình cho tới ra ngoài xã hội đều có tôn ti trật tự. Người nhỏ tuổi kính trọng người lớn tuổi. Học trò luôn luôn kính trọng Thầy hay Cô giáo của mình. Người dân có tự do, dân chủ, dân quyền. Con người thì không xảo trá, gian manh, lọc lừa mà chân thật, đùm bọc yêu thương lẫn nhau và không có tánh khoa trương. Xã hội thì yên bình không xáo trộn hay nhốn nháo mặc dầu đất nước đang ở trong thời kỳ chiến tranh.

Nước Việt Nam Cộng Hòa là một quốc gia có chính nghĩa, tự do, dân chủ, và bác ái. Gia đình nào cũng có một đời sống vật chất sung túc, khỏe mạnh, yên vui và hạnh phúc bên những người thân của mình. Đó là chế độ Việt Nam Cộng Hòa trước ngày 30 tháng 4 năm 1975 mà ai đã trải qua cũng mong ước cuộc sống của mình luôn được bình yên và tốt đẹp như vậy.

Nhiều người từ miền Bắc lần đầu tiên đặt chân đến Sàigòn đều không ngờ Thủ đô Sàigòn của miền Nam đẹp lộng lẫy và văn minh đến như vậy. Đến nỗi nhà văn của đảng cộng sản Bắc Việt là Dương Thu Hương vừa đặt chân đến Sàigòn vào trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975, liền ngồi thụp xuống ở vỉa hè mà khóc sướt mướt một cách tức tưởi như cha vừa mới chết. Đồng thời bà thốt lên rằng mình đã bị đảng cộng sản Bắc Việt lừa vì nền văn minh lại thua chế độ man rợ. Ý của nhà văn Dương Thu Hương muốn nói đến chế độ cộng sản miền Bắc độc tài, dốt nát, nghèo đói và lạc hậu nên muốn đi xâm chiếm một đất nước tự do với nền dân trí cao, văn minh và phồn thịnh là miền Nam của nước Việt Nam Cộng Hòa. Nghĩa là đảng cộng sản Bắc Việt lúc nào cũng muốn chiếm những gì thuộc về người khác làm của riêng mình, đó là đồng nghĩa với ăn cướp. Đảng cộng sản Bắc Việt là một đảng cướp gian ác nhất trên trái đất này. Đảng cướp này rất là tàn bạo, vì họ sẵn sàng bắn giết một cách nhẫn tâm những ai không nghe theo lời của bọn chúng.

Những tà áo dài của Sàigòn xưa. Hình chụp qua YouTube/maivantran.

Sàigòn trong trái tim tôi

Sự thật lúc nào cũng vẫn là sự thật. Cộng sản Việt Nam không thể nào che dấu và lừa bịp dân chúng mãi được! Đảng Cộng sản Việt Nam vốn dĩ lúc nào cũng xảo trá, lưu manh và gian xảo chỉ lừa gạt được những người nhẹ dạ, cả tin mà thôi. Xin mọi người đừng bao giờ quên câu nói bất hủ của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu: “Đừng nghe những gì Cộng sản nói, mà hãy nhìn những gì Cộng sản làm!”

Nhân đây chúng tôi xin tỏ lòng biết ơn đến những Chiến Sĩ thuộc mọi binh chủng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã ngày đêm gian khổ chiến đấu ngoài mặt trận ở khắp bốn vùng chiến thuật để bảo vệ đất nước khỏi hiểm họa của Cộng sản. Những Chiến Sĩ ấy đã không ngại hy sinh tánh mạng của mình để mang lại sự an lành cho người dân. Nhờ có các anh mà người dân chúng tôi mới có thể có được những ngày tháng an bình và hạnh phúc bên người thân yêu của mình.

Sàigòn yêu ơi! Tôi rất nhớ những nơi chốn mình đã từng đặt chân đến vì tôi có quá nhiều kỷ niệm ở nơi này. Được sinh ra và lớn lên ở Sàigòn, nên Sàigòn lúc nào cũng ở trong trái tim tôi. Dẫu cho có đi tới bất cứ nơi nào trên trái đất đi chăng nữa tôi cũng không bao giờ quên được Sàigòn. Ôi! Sàigòn số kiếp ngậm ngùi. Thế là hết! Vì yêu chế độ Việt Nam Cộng Hoà nên ước gì tôi có thể quay ngược lại thời gian để tôi được sống cùng với những ngày tháng cũ tại Sàigòn. Việt Nam tôi đâu? Ôi Sàigòn ơi! Ta rất nhớ mi mà không cầm được nước mắt…

Nguồn: https://saigonnhonews.com/thu-do-sai-gon-nhung-ngay-kho-quen/

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s